Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Share
    avatar
    outlander
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 6109
    Join date : 11/08/2012

    default Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by outlander on Fri Jun 17, 2016 7:30 am

    First topic message reminder :




    ✪✪



    Tuyết Sơn Phi Hồ

    Kim Dung

    Chương 1

    Quần Hùng Tranh Ðoạt Cái Hộp Sắt


     " Vút " một tiếng, một mũi tên gắn lông chim được bắn lên từ phía sau hẻm núi phía Ðông, bay vùn vụt ngang bầu trời xuyên vào cổ con chim nhạn đang baỵ
       Con chim bị trúng tênlộn mấy vòng trên không trung rồi rơi xuống mặt đất phủ tuyết.
       Cách khoảng mấy chục trượng về phía Tây, bốn kỵ mã giẫm trên tuyết trắng xoá,đang phi ngựa gấp.
       Nghe tiếng tên bắn, họ không hẹn nhau mà dừng ngựạ
       Bốn con ngựa đó đều là loại ngựa hay, cao lớn béo mượt, vừa dừng cương là dứng lại ngaỵ
       Khách cưỡi ngựa đã điêu luyện, ngựa lại đều huấn luyện kĩ, nên vừa gò cương là họ từ trên yên cương nhảy xuống ngay, rất thuần thục.
       Bốn người thấy con chim nhạn bị trúng tên rơi xuống, bụng đã khen thầm, đang muốn xem người bắn mũi tên đó là aị Chờ một lúc, vẫn không thấy ai từ hẻm núi đi ra, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựạ
       Người bắn tên đó đã tự bỏ đi rồị
       Trong số bốn người khách đó,có một người cao tuổi, gầy, vẻ mặt minh mẫn, dũng mãnh, ông hơi nhíu lông mày,
       rồi nhảy lên mình ngựa phi vào hẻm núị
       Ba người kia cũng phóng theọ Rẽ qua rìa núi, chỉ thấy phía trước mặt khoảng một dặm, có năm kị mã đang phi ngựa gấp, vó ngựa làm tuyết bắn toé, bờm ngựa trắng như cước tung theo gió.
       Thấy không đuổi được, người cao tuổi kia phảy tay nói:
       -Ân sư huynh, bọn này có vẻ tà môn!
       Vị "Ân sư huynh " cũng là một người có tuổi, hơi béo, để ria mép, mình khoác chiếc áo ngoài bằng da báo, trông diệu bộ giống một nhà buôn giàu có, nghe ông già gầy kia nói thế, gật gật đầu, dừng ngựa quay về chỗ con chim nhạn, vung roi ngựa đánh bộp một tiếng, đập xuống đất phủ tuyết, khi cây roi vung lên, ngọn roi đã cuốn được con chim nhạn rồị
       Ông ta lấy tay cầm lấy cán mũi tên đưa lên xem rồi bỗng kêu thất thanh:
       -Ôi!
       Ba người kia nghe thấy tiếng kêu, cùng phóng ngựa lại gần.
       "Ân sư huynh " ném con chim nhạn và cả mũi tên kia sang cho ông già gầy kia, kêu lên:
       -Nguyễn sư huynh, xem đi!
       Ông già gầy kia giơ tay trái đỡ, vừa nhìn thấy mũi tên đã kêu lên:
       -Ðây rồi, mau đưổi theo! -Rồi quay đầu ngựa, đuổi theo trước.
       Dốc núi mênh mang tuyết trắng xoá, xung quanh không một bóng người, nên đuổi theo dấu vết dễ dàng.
       Hai người còn lại đều đang tuổi tráng niên.
       Một người cao lớn, trông rất oai nghiêm; còn người kia tầm thước, mặt hơi tái, mũi bị lạnh đỏ ửng.
       Bốn người cùng huýt tiếng sáo, bốn con ngựa thở cả ra khói, rầm rập sải bước đuổi theọ
       Hôm đó là ngày rằm tháng ba năm Càn Long thứ bốn mươi tám đời Thanh.
       Ngày này ở Giang Nam đã tấp nập lắm rồịNhưng ở vùng đất lạnh lẽo dưới chân núi Trường Bạch ở ngoài quan ải thì tuyết mới bắt đầu tan, chưa thấy không khí xuân đâụ
       Mặt trời ở phía đông nhô lên sau núi, ánh sáng vàng nhạt chiếu xuống,không thấy ấm áp gì.
       Trong núi tuy lạnh, nhưng bốn kia phóng ngựa đi gấp, nên chẳng bao lâu đã toát mồ hôi trán.
       Người đàn ông cao lớn cởi áo khoác ngoài, đặt trên yên ngựạ Bên trong mình mặc một áo dài bằng lụa xanh lót da, lưng đeo trường kiếm, lông mày nhíu lại, mặt đầy vẻ tức giận, mắt như muốn toé lửa, không ngừng giục ngựa phóng
       nhanh.
       Người này là Tào Vân Kỳ biệt hiệu là Ðằng Long Kiếm, chưởng môn mới nhận chức của Bắc Tông Thiên Long Môn ở Liêu Ðông. Thiên Long Môn giỏi cả về quyền, kiếm, những chiêu thức anh ta học được đều rất thành công. Người mặt trắng là Chu Vân Dương biệt hiệu là Hồi Phong Kiếm, sư đệ anh tạ Người cao gầy là Nguyễn Sĩ Trung biệt hiệu là Thất Tinh Thủ, sư thúc của họ, có thể coi là đệ nhất cao thủ của Bắc Tông Thiên Long Môn. Còn người đàn ông già có dáng dấp phú thương là Ân Cát biệt hiệu Uy Chấn Thiên Nam, chưởng môn của Nam Tông Thiên Long Môn.Việc lần này có quan hệ rất trong đại với cả hai phía Nam Bắc trong Thiên Long Môn, nên ông ta mới đi nghìn dặm đường xa, đến tận vùng ngoài quan ải nàỵ
       Ngựa bốn người cưỡi đều là loại ngựa tốt ở vùng ngaòi quan ải, nước chạy rất nhanh, sau khi phóng một mạch, vượt qua bảy, tám dặm, thì năm người cưỡi ngựa phía trước chỉ còn cách họ không xạ
       Tào Vân Kỳ cao giọng kêu:
       -Này, các huynh đệ hãy dừng lại đã nào!
       Năm người kia cứ phớt lờ, còn thúc ngựa phóng nhanh hơn. Tào Vân Kỳ nghiêm giọng quát:
       -Nếu không dừng bước, thì đừng trách chúng ta vô lễ!
       Chỉ nghe thấy một người đi phía trước, tặc lưỡi một cái, ghìm ngựa quay mình lại, còn bốn người kia vẫn tiếp tục phóng đị
       Tào Vân Kỳ phóng ngựa đi trước, thấy người kia giương cung bắn, mũi tên nhằm vào ngực anh tạ
       Tào Vân Kỳ võ nghệ cao cường lại gan dạ, chẳng để ý gì đến mũi tên đó, vẫn vung roi gọi to:
       -Này, có phải Ðào thế huynh đó không?
       Người kia trông rất khôi ngô tuấn tú, long mày xếch ngược, khoảng hai ba, hai bốn tuổi, ăn mặc rất gon gàng.
       Nghe tiếng gọi của Tào Vân Kỳ, thì cười lớn rồi kêu lên:
       -Nhìn mũi tên này! Vút, vút, vút, ba mũi tên chia thành ba ngả trên, giữa, dưới liên tiếp bắn rạ
       Tào Vân Kỳ không ngờ ba mũi tên của anh ta lại bắn nhanh như vậy, trong lòng hơi kinh ngạc, vội vung roi ngựa, đánh rớt hai mũi tên bắn theo ngả trên và dưới,tiếp đó kéo cương ngựa, để mũi tên thứ ba đi sạt dưới bụng ngựa, chỉ cách bụng ngựa có vài tấc.
       Người thanh niên kia cười ha hả, quay đầu ngựa, chạy tiếp về phía trước.
       Tào Vân Kỳ đanh mặt lại, định phóng ngựa đuổi theo, thì Nguyễn Sĩ Trung gọi:
       -Vân Kỳ, bình tĩnh nào, nó không bay lên trời được đâu!
       Nói đoạn, nhảy xuống ngựa, nhặt ba mũi tên rơi trên tuyết, quả nhiên hoàn toàn giống mũi tên vừa bắn trúng con chim nhạn.
       Ân Cát hầm hầm nét mặt, hừ một tiếng rồi nói:
       -Ðúng là thằng ranh ấy rồị
       Tào Vân Kì nói:
       -Ðợi sư muội một lát, xem cô ấy còn nói gì không!
       Bốn người đợi chừng khoảng ăn xong bữa cơm, thì nghe thấy tiếng vó ngựa lên đường.
       Tào Vân Kỳ sốt ruột nói:
       -Ðể tôi đi xem sao!
       Rồi vỗ ngựa quay đầu lạịNguyễn Sĩ Trung nhìn theo sau lưng thở dài:
       -Cũng khó trách được anh tạ
       Ân Cát nói:
       -Nguyễn sư huynh nói gì vậỷ
       Nguyễn Sĩ Trung lắc đầu không đáp. Tào Vân Kỳ phóng ngựa được vài dặm thấy một con ngựa xám không người cưỡi đang dứng trên tuyết.
       Một cô gái mặc áo trắng, quỳ một chân xuống tuyết.
       Tào Vân Kỳ gọi:
       -Sư muội có chuyện gì thế?
       Cô gái không đáp, đột nhiên dứng thẳng dậy, trong tay cầm một vật vàng óng,lấp loáng dưới ánh nắng.
       Tào Vân Kỳ lại gần , nhận lấy , thấy là một cấy bút nhỏ bằng cán vàng, dài chừng ba tấc, đầu bút nhọn hoắt, được chế tạo tinh xảọ Trên cán bút có khắc một chữ " An " bé xíụ Cây bút bằng vàng này bề ngoài tưởng là một thứ đồ chơi, nhưng cũng có thể dùng làm ám khí.
       Tào Vân Kỳ bất giác hơi cau mày hỏi:
       -Ở đâu ra vậỷ
       Cô gái đáp:
       -Sau khi mọi người đi khỏi, muội mau theo sau ngay, bỗng có một kẻ phi ngựa đuổi theo saụ Con ngựa đó chạy rất nhanh chỉ chốc lát lướt qua người muội, người phi ngựa vung tay một cái, ném cây bút này về phía... về phía muội...
       Nói đến đây đột nhiên mặt cô ửng đỏ, ấp úng không nói tiếp được.
       Tào Vân Kỳ chăm chú nhìn cô ta, chỉ thấy trên làn da trắng mỡ màng của cô,thấp thoáng có màu phấn hồng, đôi mắt hơi cụp xuống, xinh đẹp như các cô gái đang xấu hổ, thấy thấp thỏm sinh nghi hỏi:
       -Muội có biết người chúng ta đuổi theo là ai không?
       Cô gái nói:
       -Ai cơ?
       Tào Vân Kỳ lạnh lùng nói:
       -Muội không biết thật à?
       Cô gái ngẩng đầu lên đáp:
       -Sao muội biết được?
       Tào Vân Kỳ nói:
       -Là người trong trái tim muội đó!
       Cô gái buộc miệng:
       -Ðào Tử An à?
       Nói xong mặt cô bỗng ửng đỏ.
       Tào Vân Kỳ sa sầm mặt:
       -Huynh vừa bảo đó là người trong tim muội, mà muội đã nói ngay ra là Ðào Tử An rồị
       Cô gái nghe anh ta nói vậy, mặt càng ửng đỏ, nước mắt trào ra từ đôi mắt trong sáng. Cô giậm chân kêu lên:
       -Anh tạ. anh ta...
       Tào Vân Kỳ hỏi:
       -Anh ta... anh ta cái gì?
       Cô gái đáp:
       -Anh ta là là chồng chưa cưới của muội, đương nhiên là người trong tim muội rồị
       Tào Vân Kỳ tức giận, rút phắt trường kiếm. Nhưng cô gái lại bước tới, nói:
       -Huynh có giỏi thì giết muội đi!
       Tào Vân Kỳ nghiến răng, nhìn khuôn mặt hơi ngẩng lên của cô gái, tình cảm trong lòng trào dâng, kêu to:
       -Thôi được, thôi được! -Ðoạn quay kiếm, dâm mạnh vào ngực mình.
       Cô gái xuất thủ rất nhanh, trở tay rút kiếm, ngăn cản rất mau lẹ, " choang " một tiếng, hai thanh kiếm chạm nhau, toé lửạ
       Tào Vân Kỳ hậm hực:
       -Muội dã chẳng để ý dến huynh, sao còn để huynh sống trên đời này mà chịu khổ sở chứ?
       Cô gái chậm rãi tra kiếm vào vỏ, khẽ nói:
       -Huynh biết rồi mà, đó là do cha muội hứa gả muội cho anh ta, đâu phải do muội quyết định.
       Tào Vân Kỳ hơi rướn lông mày, hỏi:
       -Huynh nguyện cùng muội đến tận chân trời góc bể, ẩn dật nơi rừng sâu, trên hoang đảo, sao muội không chịủ
       Cô gái thở dài đáp:
       -Sư huynh, muội biết huynh rất say đắm muội, muội cũng đâu phải là con ngốc,sao muội lại không biết những điểm mạnh của huynh? Nhưng huynh đang nắm giữ cơ nghiệp Bắc Tông Thiên Long Môn của chúng ta, nếu làm như vậy, thì thanh danh của môn phái sẽ mất hết và chúng ta còn mặt mũi nào còn sống trên chốn giang hồ nữả
       Tào Vân Kỳ lớn tiếng đáp:
       Đù phải thịt nát xương tan vì muội, huynh cũng cam lòng! Dù trời sập, huynh cũng mặc, nói gì dến chuyện chưởng môn hay không chưởng môn!
       Cô gái mỉm cười, nhẹ nhàng nắm lấy tay chàng trai:
       -Sư huynh, muội không thích cái tính nóng như lửa, bất chấp tất cả của sư huynh đâụ
       Thấy cô gái nói vậy, Tào Vân Kỳ chẳng thể nổi nóng được, đành thở dài:
       -Sao muội lại coi cái thứ đò chơi hắn cho muội như của của quí thế?
       Cô gái đáp:
       -Ai bảo là anh ấy cho muộỉ Muội có gặp anh ta đâủ
       Tào Vân Kỳ nói:
       -Một vật đáng giá như vậy, mà còn có người dùng làm ám khí ư? Trên cán bút rõ ràng là khắc tên anh ta, nếu không phải hắn thì còn ai cho muộỉ
       Cô gái hờn dỗi đáp:
       -Huynh đã thích đoán mò thì đừng nói chuyện với muội nữạ
       Nói đoạn, cô vọt đến bên con ngựa xám, nhảy phắt lên yên rồi giật dây cương,con ngựa sải chân phóng ngaỵ
       Tào Vân Kỳ vội vàng lên ngựa đuổi theo, thúc mạnh giày vào bụng ngựa, nên chẳng mấy chốc đuổỉ kịp, rồi nhoài người dùng tay phải tóm lấy cương chú ngựa xám, kêu to:
       -Sư muội, hãy nghe huynh nói đã.
       Cô gái vung roi ngựa, quất vào tay anh ta, quát lên:
       -Buông ra, để người khác trông thấy thì còn ra gì nữả
       Tào Vân Kỳ không chịu buông tay, " dét " một tiếng, trên mu bàn tay của anh ta hằn một vệt máu đỏ tươị
       Cô gái không đành lòng, nói:
       -Sao huynh cứ chọc muội mãi thế?
       Tào Vân Kỳ đáp:
       -Lỗi tại huynh, muội cứ đánh nữa đi !
       Cô gái cười nhạt:
       -Muội mỏi tay rồi, không đánh nổị
       Tào Vân Kỳ cười:
       -Ðể huynh đấm bóp chọ Rồi giơ tay nắm lấy cánh tay cô.
       Cô gái quật một roi vào đầu, Tào Vân Kỳ nghiêng đầu tránh ngọn roi đó, cười:
       -Sao tay muội hết mỏi rồi à?
       Cô gái nghiêm mặt:
       -Ðã bảo huynh đừng động vào muội nữa mà!
       Tào Vân Kỳ cười:
       -Ðược, vậy muội nói đi, chiếc bút vàng dó ở đâu rả
       Cô gái cười:
       -Là ngưòi trong lòng muội cho đấỵ Không phải anh ấy, thì còn ai nữả Chẳng lẽ lại là của huynh à?
       Tào Vân Kỳ chợt thấy nhói trong lòng , máu nóng bốc lên, nổi cáu, nhưng thấy cô gái cười tươi như hoa, đôi môi hồng hơi rung động, để lộ hàm răng trắng như ngọc, thì cơn giận dữ vụt tan biến ngaỵ
       Cô gái trừng mắt nhìn, khẽ thở dài rồi dịu giọng:
       -Sư huynh, từ nhỏ muội đã được huynh hết lòng chăm sóc, huynh đối với muội còn tốt hơn cả anh ruột muộị Muội đâu phải là người vô tình, sao lại không nghĩ đến chuyện báo đáp chứ?
       Huống hồ chúng ta...Nhưng quả thực là muội rất khó xử.
       Huynh luôn quan tâm bảo vệ muội, bây giờ cha muội không may bị chết thảm,phái Thiên Long Môn chúng ta đang đứng trước ngưỡng cửa của việc thành, bại,hưng, vong. Sao huynh lại không thông cảm với muộỉ
       Tào Vân Kỳ ngẩn người ra một lúc, chẳng nói năng được gì, rồi phất tay trái một cái:
       -Lúc nào mà muội chẳng đúng, huynh chẳng sai! Ði thôi!
       Cô gái nhoẻn cười:
     


    Được sửa bởi outlander ngày Mon Jun 20, 2016 9:32 pm; sửa lần 2.
    avatar
    outlander
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 6109
    Join date : 11/08/2012

    default Re: Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by outlander on Thu Jun 23, 2016 1:01 pm


    Tuyết Sơn Phi Hồ


    Phạm bang chủ gạt tay Trại tổng quản nói:
    -Không được làm tàn phế ông tạ Ngài đã nhận lời với tôi, lại còn thề độc nữa mà.
    Trại tổng quản cười nhạt, thầm nghĩ: "Ngươi tưởng ta thực sự không địch nổi ngươi ư? Không cho ngươi nếm mùi lợi hại, e ngươi còn rồ dại suốt đời!". Lập tức lão chùng tay xuống, vận sức ngang lưng, vai phải đột ngột hích luôn Phạm bang chủ. Một là vì cú hích này cực mạnh, hai là vì họ Phạm không đề phòng, "bình" một tiếng, cả người Phạm bang chủ lao vọt qua vách, làm vách ván gian phòng thủng một mảng lớn. Trại tổng quản cười ha hả, giơ đao chém xuống cánh tay phải của Miêu Nhân Phượng.
    Nằm trong màn, Hồ Phỉ nghe rõ mồn một, thầm nghĩ: "Miêu Nhân Phượng tuy là kẻ thù giết cha mình nhưng là một đại hiệp đời nay, sao có thể bỏ mạng dưới tay loài chuột bọ được?". Nghĩ rồi, hét to một tiếng, nhảy vọt từ trong màn ra, bay một chưởng tới khiến một tên thị vệ ngã xô vào Trại tổng quản. Trại tổng quản không kịp đề phòng tình thế biến đổi mau lạ thường này, bỏ luôn đao xuống đỡ lấy tên thị vệ. Thừa dịp Trại tổng quản sểnh tay, Hồ Phỉ hai tay túm hai tên thị vệ, đập đầu chúng vào nhau khiến chúng vỡ đầu ra chết ngaỵ Rồi tay trái phát chưởng, tay phải ra quyền, đánh tiếp luôn hai người nữạ Trong lúc hỗn loạn, bọn họ không biết có bao nhiêu kẻ địch, chỉ thấy Hồ Phỉ vừa ra tay đã oai phong như thần, ai nấy bất giác sợ hãị
    Hồ Phỉ cho một quyền vào đầu tên thị vệ, tên này ngất xỉu; tay trái vung ra một chưởng, bỗng cảm thấy kẻ địch ra chiêu vừa thu tay vừa đẩy, khiến bàn tay chàng trượt xuống. Lòng thầm kinh hãi, trấn tĩnh lại nhìn, chàng thấy đối thủ râu trắng như cước dài quá rốn, mặt mũi hồng hào, tuy chưa biết là ai, song chiêu "hỗn độn sơ khai" vừa công vừa thủ của ông ta vừa nãy quả phải là một danh thủ nội công nếu chẳng phải quyền sư họ Tưởng thuộc Vô Cực Môn thì còn ai vào đấy nữa!
    Hồ Phỉ thấy kẻ địch đông, lại toàn là những cao thủ, bèn nẩy ra một kế. Chàng nhảy vọt lên đá thật mạnh vào ngực Linh Thanh cư sĩ. Cư sĩ quen luyện công pbu ngoại công, thấy cú đá bay tới bèn giơ tay chém vào sống chân Hồ Phỉ. Hồ Phỉ thừa cơ rụt chân lại, giơ hai tay ra quơ trong đám đông. Cửa phòng nhỏ hẹp, hơn mười người túm tụm lại với nhau, chửng có chỗ nào mà tránh. Trong tiếng hò hét,một tay Hồ Phỉ đã tóm được ngực Ðỗ Hi Mạnh, tay kia nắm được bụng dưới Huyền Linh Tử. Chàng dùng hai người này làm vũ khí, đẩy mạnh tới, họ chỉ sợ người của mình bị thương nên không dám đánh lại, đành lui dần. Thế là hơn mười người bị dồn vào góc nhà, tình thế thật khó coị
    Trại tổng quản thấy tình hình bất lợi vội nhảy vọt từ đám đông ra, mười ngón tay như móc sắt chụp mạnh xuống đỉnh đầu Hồ Phỉ. Hồ Phỉ đang muốn dụ lão ra tay,thấy thế cười ha hả, nhảy vọt về phía sau mấy bước kêu to:
    -Lão Trại ơi lão Trại, lão thật chẳng còn biết liêm sỉ là gì!
    Trại tổng quản ngẩn người ra hỏi:
    -Cái gì mà không biết liêm sỉ?
    Trong tay Hồ Phỉ vẫn nắm chặt Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử và đều nắm vào những huyệt quan trọng khiến hai ngươì còn gượng một chút sức lực mà không sao thi thố được, mặc cho chàng điều khiển thân xác mềm oặt của mình. Hồ Phỉ nói:
    -Lão gộp sức hơn mười người, lại giở mưu gian quỷ kế mới bắt được Kim Diện Phật, thế mà dám xưng là cao thủ bậc nhất Mãn Châu saỏ
    Bị chàng nói cho ngượng chín mặt, Trại tổng quản vẫy tay trái bảo mọi người dàn ra bốn góc phòng, vây chặt lấy Hồ Phỉ, miệng quát:
    -Ngươi là Tuyết Sơn Phi Hồ phải không?
    Hồ Phỉ cười:
    -Không dám, chính là tại hạ. Trước đây nghe nói Bắc Kinh có Trại tổng quản gì đó cũng đáng kể là một nhân vật, nào ngờ té ra chỉ là kẻ tiểu nhân vô liêm sỉ đến thế. Ðồ giẻ rách như vậy mà ngoài vênh vang tên tuổi cái nỗi gì? Thôi mau về nhà trông trẻ đi!
    Trại tổng quản bình sinh tự phụ, làm sao nuốt trôi được nỗi nhục đó? Thấy Hồ Phỉ tuy râu ria đầy mặt nhưng còn ít tuổi, lão nghĩ thầm: "Bản lĩnh ngươi cao cường đến mấy thì công phu sao thâm hậu bằng ta được?". Sông thấy chàng nắm chặt Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử giơ lên như không, chẳng tốn sức lực nào thì không khỏi thầm sợ hãi, không dám ra miệng thách đấụ Còn đang trù trừ thì Hồ Phỉ gọi:
    -Mau đến đây so tài vớí nhau nào! Nếu ba chiêu mà không thắng được ngươi thì họ Hồ ta đây xin cúi lạy ngươi!
    Trại tổng quản đang khó xử, nghe thấy vậy nghĩ thầm: "ta chưa chắc đã thắng được ngươi nhưng dù ngươi có bản lĩnh tài giỏi đến mấy mà định thắng ta chỉ trong ba chiêu thì trừ phi ta là kẻ chết rồi!". Giận lắm song lão vẫn cười đáp:
    -Ðược lắm, họ Trại này sắn sàng tiếp ngươi!
    Hồ Phỉ hỏi:
    -Nếu trong vòng ba chiêu ngươi bị ta đánh bại thì saỏ
    Trại tổng quản đáp:
    -Tuỳ ngươi muốn xử trí ra sao cũng được. Trai mỗ đây là người thế nào, đến nước ấy há còn mặt mũi nào sống trên đời nữả Không phảỉ nói nhiều, hãy xem chiêu đây!
    Nói rồi vung thẳng hai quyền đấm mạnh vào ngực Hồ Phỉ. Thấy Hồ Phỉ vẫn túm Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử, Trại tổng quản chỉ e chàng dùng thân hai người này để đỡ, bèn giả đò tiến sát đến, buộc Hồ Phỉ phải buông hai người kia ra để giơ chưởng lên đón đánh.
    Ðợi nắm đấm của lão tiến tới ngực, Hồ Phỉ không tránh cũng không đỡ mà đột ngột thót ngực lại, hóa giải nắm đấm đó thành công. Không ngờ chàng trai trẻ này mà nội công tinh thâm đến thế. Trại tổng quản giật mình vội nhảy lui về phía sau,đề phòng chàng vận lực đánh trả. Mọi người đồng thanh hô:
    -Chiêu thứ nhất!
    Thực ra chiêu này là Trại tổng quản xuất trước còn Hồ Phỉ chưa phản công song bọn họ có ý bênh nhau nên cũng tính là một chiêụ Hồ Phỉ mỉm cười, chợt ho lên một tiếng, bắn bãi nước miếng vào giữa mặt Trại tổng quản, dồng thời hai chân theo thế "Uyên ương liên hoàn" đá về phía trước. Trại tổng quản thất kinh. Muốn tránh bãi nước miếng này, không nhảy vọt lên thì phải chùng người xuống. Nếu nhảy lên thì bụng dưới không tránh khỏi chân trái địch thủ đá trúng, nếu chùng người thì hàm dưới giơ ra đón cú đá chân phải của địch thì. Cả hai cách đều khó xử. Trại tổng quản đành xoay ngang tay che ngực, thế là bãi nước miếng trúng đánh "đẹt" vào giữa hai đầu lông màỵ Bãi nước bọt này vốn dĩ trẻ con cũng tránh được, khốn nỗi địch thủ phục ngầm thế đánh hiểm ác khiến Trại tổng quản đành trơ mặt ra mà lãnh vậỵ
    Ai nấy đều thấy Trại tổng quản bị nhổ giữa mặt mà vì đề phòng địch đột kích nên đã không dám đưa tay lên chùị Tình cảnh bê bối đến thế nên tiếng hô "Chiêu thứ hai" không còn vang to như lần đầu nữạ
    Trại tổng quản nghĩ thầm "Ta tuy bị nhục nhưng che đỡ thật kín thì đón thêm chiêu nữa của hắn cũng chẳng khó gì. Tớí lúc đó sẽ xem hắn ăn nói ra sao!". Nghĩ vậy liền lớn tiếng nói:
    -Còn một chiêu nữa, ra đi!
    Hồ Phỉ mỉm cười, bước lên một bước, rồi đột ngột xách Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử lên đánh thẳng vào mặt Trại tổng quản. Lão đã đoán chiêu này của chàng và đã nhẩm sẵn: "Người ta thường nói không độc ác không phải trượng phu, trong lúc nguy cấp này để bạn bè bị thương là điều khó tránh, âu cũng là do bất đắc dĩ vậy". Thấy thân thể hai bạn quét ngang tới, Trại tổng quản lập tức xòe hai tay lên,vung mạnh rạ Hai tay Hồ Phỉ nắm chặt huyệt đạo quan trọng của hai người, đợi tới khi thân thể họ sắp chạm tới tay Trại tổng quản, lập tức chàng buông tay chuyển
    sang túm bắp thịt, nơi không có huyệt đạo quan trọng.
    Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử bị Hồ Phỉ túm chặt lưng tung lên không trung thì mụ mị cả người, không còn biết thân mình đang ở đâụ Bỗng cả hai thấy huyệt đạo được buông ra, tay chân cử động được thì không hẹn mà cùng đưa tay ra đánh tớị Họ vốn chỉ muốn thoát ra khỏi vòng tay kẻ thù, vả chăng đều là đòn tuyệt chiêu xưa nay nên họ liều chết một phen dữ dằn vô hạn. Chỉ nghe Trại tổng quản rống lên một tiếng, bốn chỗ trên người là thái dương, ngực, bụng dưới, cạnh nách đều đồng thời dính đòn; không còn đứng được nữa, hai chân sụn xuống ngồi bệt xuống đất. Hồ Phỉ vừa buông hai tay đã bắt lấy huyệt đạo trọng yếu của hai ngươi,miệng hô "Chiêu thứ ba!".
    Lời vừa ra khỏi miệng, hai tay vận sức, Ðỗ Hi Mạnh và Huyền Minh Tử chưa kịp kêu đã ngất xỉụ Lần này chàng bóp huyệt rất mạnh, lực thấu tới kinh mạch, dù được cao thủ giải cứu thì trong vòng mươi bữa nửa tháng, hai người này cũng khó chữa lành. Sau đó chàng xách hai gã Ðỗ, Huyền thuận tay quăng vào hai người khác đứng trước mặt, hai người này giật mình, chỉ sợ hai gã Ðỗ, Huyền lại cho mình ăn đòn như đối với Trại tổng quản, liền vội vàng vọt lên tránh. Hồ Phỉ tung người lên, thừa lúc hai người này đang trên không trung chưa kịp rơi xuống, đã mỗi tay bắt lấy một người rồi ngoảnh sang hỏi Trại tổng quản:
    -Ông nói sao đâỷ
    Trại tổng quản ngồi bệt xuống dưới đất, hùng tâm tráng sĩ tiêu tan, thất vọng trăm bề, lắp bắp nói:
    -Ngươi muốn sao được vậy, còn hỏi ta làm gì?
    -Thả ngay Miêu Nhân Phượng ra! -Hồ Phỉ nóị
    Trại tổng quản khua tay về phía hai tên thị vệ, hai tên này bước tới mở còng cho Miêu Nhân Phượng.
    Huyệt đạo trên người Miêu Nhân Phượng do Trại tổng quản điểm, hai thị vệ không biết giải huyệt. Hồ Phỉ đang định giơ tay giải cứu, nào ngờ Miêu Nhân Phượng đã ngầm vận khí để tự mình thông giảị Còng vừa được tháo bỏ, ông liền hít một hơi thật sâu cho bụng dưới thót lại, thế là giải ngay được huyệt đạọ Chân trái vừa nhấc lên đã đá văng Linh Thanh cư sĩ, đồng thời một quyền tung ra, "binh" một tiếng, tống bay một người khác ra ngoài phòng.
    Phạm bang chủ bị Trại tổng quản hích bay qua vách, một lúc lâu mới đứng đậy được. Ðang tính trèo vào phòng qua lỗ ván thủng thì bất ngờ người bị Miêu Nhân Phượng tống bay ra ngoài vừa hay tông vào ngườị Cú tông này sức đi cực lớn, khí huyết trong người hai gã bốc lên làm mụ cả đầu óc, không phân biệt được bạn thù,thế là cả hai gã cùng xuất tuyệt chiêu, quấn lấy nhau mà đánh không thôị Linh Thanh cư sĩ tuy bị Miêu Nhân Phượng đá văng đi nhưng gã dù sao cũng là danh hào phái Côn Lôn, võ công luyện đến mức độc đáo nên khi thân mình đang bay trong không trung, gã chỉ vặn lưng một cái đã đảo thuận người, đầu trên chân dưới rồi "phịch" một tiếng, gã ngồi trên mép giường.
    Hồ Phỉ kinh sợ, đang định sấn tới đẩy gã ra khỏi giường thì bỗng thấy một luồng gió mạnh thổi thốc vào ngực, đồng thời mé phải bên người lại có tiếng kim đao chém gió. Thì ra quyền sư họ Tưởng và một tên thị vệ đồng thời đánh tớị Nhát đao của tên thị vệ không khó tránh, còn chiêu "Ðấu bính đồng chỉ" của quyền sư họ Tưởng thì không dễ hoá giải, chàng đành đứng vững hai chân, vận lực tiếp một chiêụ Nhưng Vô Cực Quyền nối liền nhau như một giải sông, chiêu này vừa qua chiêu khác đã tới, trong một lúc khiến chàng không lơi tay được.
    Linh Thanh cư sĩ ngã ngồi trên giường, "soạt" một tiếng, kéo đứt một nửa bên màn trướng. Hắn vụt đứng lên lại làm lật tấm chăn đắp trên người Miêu Nhược Lan khiến người nàng lộ phần trên. Miêu Nhân Phượng đánh đang hăng chợt thấy trên giường có cô thiếu nữ đang nằm, áo lót không che được kín người, hai má ửng hồng, ngay dơ không động đậy, đó chính là con gái yêu độc nhất của mình. Ông hoảng quá, kêu lên:
    -Lan nhi, con sao thế?
    Miêu Nhược Lan không mở được miệng, chỉ ngước mắt nhìn cha, vừa thẹn vừa luống cuống.
    Miêu Nhân Phượng vươn đôi tay ra, lách ra được vòng vây của bốn người đến kéo con gái dậy, nhưng người cô mèm oặt không cử động được, lúc ấy mới biết cô bị cao thủ nào đó điểm trúng huyệt đạọ Chính mắt ông trông thấy Hồ Phỉ nhảy từ trên giường ra, thì ra tên này xử bậy với con gái yêu của mình. Ông giận tái người,không kịp giải huyệt cho con đã chửi "Gian tặc!" rồi vung hai nắm tay sấn tới đánh Hồ Phỉ.
    Lúc này mắt Miêu Nhân Phượng như tóe lửa, hai quyền đánh ra với tất cả công lực gộp lại trong đời, thế đi chẳng khác nào đào núi lấp sông. Hồ Phỉ thất kinh.
    Chàng đang chăm chú hoá giải chiêu thức của lão quyền sư họ Tưởng, không để ý tới xung quanh, không thấy Miêu Nhân Phượng kéo con gái dậy như thế nàọ
    Chàng chỉ cảm thấy khó hiểu vì rõ ràng chàng vừa cứu ông ta, vì sao ông ta quay ra đánh mình? Nhưng thế đánh của Miêu Nhân Phượng rất lợi hại, chàng không kịp hỏi đã vội tránh sang phía tráị Một tiếng "binh" vang lên, hai quyền của Miêu Nhân Phượng đã đánh trúng vào lưng đệ nhất quyền sư họ Tưởng.
    Quyền sư này luyện công phu đứng tấn như bàn thạch, một khi đặt chân xuống đất thì dù mấy trai tráng khỏe mạnh có ra sức cũng không kéo nổị Khi song quyền của Miêu Nhân Phượng đánh tới thì lão đang đứng xây lưng lại Hồ Phỉ, nào ngờ một người đánh gấp, một người tránh nhanh, hai quả đấm thôi sơn trúng ngay lưng lãọ Nếu là người khác, trúng hai quyền này đã ngã giập mặt, nhưng công phu đứng tấn của lão quyền sư thật giỏi, nên cứng va với cứng, một tiếng "rắc" vang lên, xương sống lão đã gẫy từ bên trong thành hai đoạn, chỉ còn thân hình mềm oặt
    trên đôi chân bám vững đất. Rồi nửa người trên cũng đổ xuống, trán đập xuống đất, không đứng lên được nữạ
    Bọn kia thấy Miêu Nhân Phượng dũng mãnh ghê gớm thì kêu la, tản ra tứ phíạ
    Miêu Nhân Phượng quét ngang chân trái, lại đá vào Hồ Phỉ.
    Hồ Phỉ thấy Miêu Nhược Lan mình trần dưới ánh đèn, mấy kẻ tâm địa bất chính đang nghiêng ngó hau háu nhìn cô thì thầm nghĩ, việc cần nhất là phải bảo vệ tấm thân trinh bạch ấỵ Chàng thuận tay kéo luôn một tên thị vệ cho đứng chắn bên mình và Miêu Nhân Phượng rồi nhào tới bên giường keó chăn đắp lên người cho cô. Mấy động tác này nhanh nhẹn vô cùng, mọi người chưa kịp nhìn rõ thì chàng đã bế cô chui qua lỗ hổng bên vách ra khỏi phòng.
    Miêu Nhân Phượng tung chân đá thốc tên thị vệ lên tận mái nhà, thấy Hồ Phỉ bắt mất con gái mình thì vừa giận vừa sợ, quát to:
    -Gian tặc giỏi thật, mau để con gái ta lại!
    Nói rồi ông tung người đuổi theọ Nhưng phòng hẹp người đông, ông bị mấy địch thủ sấn lại làm vướng chân tay, chúng để mặc cho ông đấm đá nên tạm thời chưa vọt theo được.
    avatar
    outlander
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 6109
    Join date : 11/08/2012

    default Re: Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by outlander on Thu Jun 23, 2016 1:02 pm




    Tuyết Sơn Phi Hồ

    Kim Dung

    Chương 10

    Hồ Phỉ Si Tình Miêu Cô Nương


    Câu chuyện Không Có Ðoạn Kết
    Thấy Miêu Nhân Phượng một khi nổi giận thì thần uy lẫm liệt, Hồ Phỉ cũng thầm sợ hãi, ôm chặt Miêu Nhược Lan không dám dừng chân. Tới sườn núi, chàng kéo thừng bằng một tay, tuột luôn xuống dưới chân núị Chàng biết gần đó có một cái hang rất ít người qua lại, liền giở hết khinh công chạy luôn đến đó. Tuy chàng phải bế Miêu Nhược Lan song người cô rất nhẹ, không làm giảm tốc độ chạy chút nàọ
    Chừng chưa uống xong một chung trà, chàng bế Miêu Nhược Lan vào hang,quấn chặt cô trong chăn rồi để cô ngồi tựa vào vách đá. Chàng thầm tính toán, nếu muốn giải huyệt đạo thì phải dựng đến người cô; nếu không giải cứu, cô lại không biết nội công càng để lâu chỉ sợ có hại chi sức khỏẹ Thực là vô cùng khó xử,chàng bèn lấy mồi lửa nhóm cháy một cành cây khô.
    Dưới ánh lửa, đôi mắt Miêu Nhược Lan như gợi sóng thu, khuôn mặt xinh xắn ngời sáng, chàng bèn nói:
    -Miêu cô nương, tại hạ không hề có ý mạo phạm nhưng nếu muốn giải thông huyệt đạo cho cô nương thì khó tránh khỏi đụng chạm đến quý thể, vậy việc này nên như thế nàỏ
    Miêu Nhược Lan tuy không thể gật đầu tỏ ý, song ánh mắt nàng dịu dàng như thẹn thùng cảm ơn chứ không hề có vẻ giận dữ. Hồ Phỉ mừng lắm, bèn thổi tắt lửa đi, đưa tay vào trong chăn khẽ ấn vào mấy chỗ huyệt đạo để làm thông kinh mạch cho cô.
    Tay chân Miêu Nhược Lan dần dần cử động được, cô khẽ nói:
    -Ðược rồi, xin đa tạ.
    Hồ Phỉ vội rụt tay lại, đang định nói nhưng lại không biết nói gì. Một lúc lâu sau, chàng mới nói:
    -Vừa nãy mạo phạm, thực là lỗi không cố ý. lòng này phân minh sáng láng, trời chứng giám cho, chỉ mong cô nương thứ lỗị
    Miêu Nhược Lan đáp:
    -Tôi biết rồi!
    Rồi hai người lại im lặng ngồi trước mặt nhau trong bóng tốị Ngoài hang tuy băng tuyết xuống đầy nhưng hai người thấy lòng ấm áp, thấy trong hang như có gió xuân dịu mát, ngày xuân tươi vuị
    Một lúc sau, Miêu Nhược Lan lên tiếng:
    -Không biết cha tôi bây giờ thế nàỏ
    Hồ Phỉ đáp:
    -Lệnh tôn là anh hùng vô địch, bọn chúng đâu phải địch thủ của ông. Cô nương yên tâm.
    Miêu Nhược Lan khẽ thở dài:
    -Ðáng tiếc, cha tôi tưởng rằng chàng ... chàng không tốt với tôị
    Hồ Phỉ nói:
    -Ðiều đó không đáng trách. Tình thế vừa nãy cũng thật khó xử.
    Miêu Nhược Lan đỏ mặt lên, nói:
    -Cha tôi có chuyện thương tâm cho nên hay nghĩ ngợi, xin Hồ huynh miễn thứ!
    -Chuyện gì vậỷ -Hồ Phỉ nóị
    Lời vừa thốt ra, Hồ Phỉ đã biết ngay là lỡ lời, toan nói gì đó để đánh trống lảng nhưng nhất thời không biết nên nói gì. Chàng lấy hiệu là Tuyết Sơn Phi Hồ, ngày thường thông minh lanh lợi, mưu trí cơ biến, song hôm nay trước cô gái dịu dàng này thì không biết vì sao lại biến thành một người khác hẳn, tỏ ra hết sức vụng về.
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Việc này nói ra thật xấu hổ nhưng tôi không muốn giấu huynh, đó là câu chuyện về mẹ tôị
    Hồ Phỉ kêu "A" một tiếng. Miêu Nhược Lan nói tiếp:
    -Mẹ tôi đã xử sự sai lầm một việc.
    Hồ Phỉ nói:
    -Ai chẳng có lỗi lầm! Chuyện đó chẳng cần để dạ làm gì!
    Miêu Nhược Lan thong thả lắc đầu nói:
    -Ðây là việc sai lầm lớn lắm, là việc mà một người đàn bà không thể mắc phải trong đời, dù chỉ một lần. Sai lầm đó hủy hoại mẹ tôi, cả cha tôi suýt nữa cũng bị hủy hoại vì nó.
    Hồ Phỉ lặng thinh, lòng thầm đoán ra được mấy phần. Miêu Nhược Lan nói tiếp:
    -Cha tôi là hào kiệt giang hồ, mẹ tôi lại là tiểu thư lá ngọc cành vàng xuất thân từ một nhà quan. Một lần tình cờ cha tôi cứu được tính mệnh mẹ tôi, sau đó hai người thành thân. Hai người vốn không tương xứng lắm với nhau, nếu thế cũng chẳng có chuyện gì, nhưng cha tôi làm một chuyện rất sai là hay khen thân mẫu chàng trước mặt mẹ tôị
    -Khen mẹ tôi ư? -Hồ Phỉ ngạc nhiên.
    Miêu Nhược Lan đáp:
    -Ðúng thế. Hồi cha tôi so tài với lệnh tôn, ông thấy thân mẫu chàng oai phong lẫm liệt, có khí phách hơn cả đàn ông. Ngày thường nói chuyện phiếm, cha tôi tỏ ý hâm mộ lệnh tôn, nói rằng: "Hồ đại hiệp được người vợ vừa ý đến thế, sống một ngày hơn người khác sống trăm năm!". Mẹ tôi nghe vậy, tuy không nói ra nhưng trong lòng rất không vuị Sau đó, Ðiền Quy Nông bên Thiên Long Môn đến nhà chúng tôị Ông ấy tướng mạo tuấn tú, nói cười phong nhã, lại biết thủ thỉ làm vui lòng ngườị Mẹ tôi trong một lúc thiếu suy nghĩ, đã bỏ tôi lại, lẻn đi theo ông ấỵ
    Hồ Phỉ nhè nhẹ thở dài, không còn biết nói gì. Miêu Nhược Lan nghẹn ngào nói:
    -Lúc ấy tôi mới lên ba, cha tôi bế tôi đuổi theo suốt đêm, không ăn không ngủ,cuối cùng đã đuổỉ kịp họ. Ðiền Quy Nông thấy cha tôi đâu dám động thủ. Còn mẹ tôi thì ra sức bênh vực cho ông tạ Thấy mẹ tôi thực lòng yêu ông ấy, cha tôi không có cánh nào khác là bế tôi về. Về tới nhà, ông ốm một trận suýt chết. Ông bảo tôi,nếu không vì sợ tôi bơ vơ côi cút, trên đời này không ai chăm nom thì ông đã chết quách rồị Liền trong ba năm, ông không ra khỏi cổng lấy một bước, có lúc gọi mẹ tôi: "Lan ơi Lan. sao nàng dại dột thế?". Tên của mẹ tôi cũng có chữ Lan.
    Nói đến đây, Miêu Nhược Lan hơi đỏ mặt. Tên đàn bà con gái thường giữ kín,người ngoài chỉ được biết họ mà thôị Riêng những người chí thân, gần gũi nhất mới nghe cô kể tên thật của mình rạ Hồ Phỉ ngà ngà ngây ngất như say rượu, lên tiếng nói:
    -Miêu cô nương, Ðiền Quy Nông cố tình phá đám như thế thì chắc gì đã thật sự có tình ý với thân mẫu chăng?
    Miêu Nhược Lan thở dài đáp:
    -Cha tôi cũng nói như vậy, song ông thường trách mình, cho rằng nếu ông ân cần chăm sóc mẹ tôi thì bà chẳng đến nỗi bị người khác lừạ Cha tôi lấy hiệu là "Ði khắp thiên hạ không địch thủ", song về mặt xử thế và giao tiếp với người thì ông thua xa Ðiền Quy Nông. Gã họ Ðiền lừa dối mẹ tôi thực ra là muốn lấy được bản đồ kho báu gia truyền của nhà họ Miêụ Tuy hắn khiến gia đình tôi tan nát, khiến tôi mất mẹ từ thửa ấu thơ song rốt cuộc vẫn là uổng phí tâm cơ. Mẹ tôi đã nhìn thấy tâm địa của hắn nên trước lúc lâm chung vẫn gửi trả chiếc thoa ngọc có giấu tấm bản đồ ở thoa ngọc cho cha tôị
    Thế rồi Miêu Nhược Lan kể lại tất cả những điều Lưu Nguyên Hạc mắt thấy tai nghe từ gầm giường, kể tới việc bọn Bảo Thụ giật lấy tờ bản đồ cùng bọn người này dựa vào thanh quân đao của Sấm Vương và tấm bản đồ để đi tìm kho báu như thế nào cho Hồ Phỉ nghẹ
    Hồ Phỉ căm tức nói:
    -Lòng dạ gã họ Ðiền thật vô cùng thâm độc. Hắn sợ cha nàng nên không lấy được tờ bản đồ bèn mượn nhà quan bắt giam ông để buộc ông phải giao tờ bản đồ.
    Nào ngờ lưới trời lồng lộng, cuối cùng không thoát khỏi quả báo oan nghiệt! Ôi,kho báu ấy không biết đã làm hại bao người rồi!
    Ngừng giây lát rồi Hồ Phỉ nói:
    -Miêu cô nương, cha tôi thành thân với mẹ tôi lại là nhờ kho báu ấy đấy!
    Miêu Nhược Lan kêu lên:
    -Ôi! Thật thế saỏ Mau kể cho tôi nghe đi!
    Cô tuy giữ gìn nhưng do ít tuổi, lúc háo hức liền giơ tay nắm chặt lấy tay Hồ Phỉ,song ngay sau đó nhận ra không tiện liền rụt tay về. Hồ Phỉ khẽ cầm lấy tay cô,không chịu buông. Miêu Nhược Lan mặt đỏ thôi không rút tay về nữạ Cô cảm thấy sức nóng ở bàn tay chàng thấm sâu đến tận tim mình. Hồ Phỉ nói:
    -Cô nương biết mẹ tôi là ai không? Là em họ của trang chủ họ Ðỗ đấy!
    Miêu Nhược Lan càng lấy làm lạ, nói:
    -Tôi từ bé đã biết Ðỗ bá bá nhưng cha tôi chưa nhắc đến chuyện ấy bao giờ.
    Hồ Phỉ nói:
    -Tôi biết được chuyện này là từ thư để lại của cha mẹ tôi, có thể lệnh tôn chưa biết tỉ mỉ. Ðỗ trang chúa lần được một vài manh mối, đoán rằng kho báu phải ở quanh vùng núi tuyết này nên ở lâu đài trên núi đẻ tìm kiếm. Có điều ông ta xưa nay suy nghĩ chậm chạp, lại không có cơ duyên nên rút cục không tìm ra nơi để kho báụ Cha tôi ngầm tìm hiểu và tìm ra trước ông tạ Cha tôi vào trong hang để kho báu thấy cha Ðiền Quy Nông và ông nội cô nương chết trong hang. Ông đang định khui kho báu thì bất ngờ mẹ tôi cũng vào theọ Bản lĩnh mẹ tôi cao hơn Ðỗ trang chúa nhiềụ Mấy ngày liền cha tôi loanh quanh trong vùng gần đấy nên mẹ tôi nhận ra được đầu mốị Bà vào tới trong hang liền ra tay với cha tôị Hai người so tài thành quen nhau và khâm phục lẫn nhau, thế là cha tôi ngỏ lời cầu thân. Mẹ tôi cho biết từ nhỏ bà được anh họ là Ðỗ Hi Mạnh nuôi dưỡng nếu để cha tôi lấy hết kho báu thì bà mắc lỗi với anh họ, vì vậy hỏi cha tôi muốn có bà hay muốn kho báu, trong hai đằng chỉ được chọn một.
    Cha tôi cười lớn, trả lời rằng châu báu có tới ngàn vạn cũng không bằng mẹ tôị
    Ông thuật lại việc này trên giấy, cất kín trong hang để sau này người nào tìm ra kho báu, đọc bài viết ấy tất hiểu rằng vật quý nhất trên đời này là tình yêu chân thành giữa hai trái tim thương mến nhau, quyết không phải là của báu đáng giá hàng mấy toà thành.
    Miêu Nhược Lan nghe đến đây bất giác mơ màng khẽ, nói:
    -Tuy cha mẹ huynh mất sớm nhưng sung sướng hơn cha tôi mẹ tôi nhiềụ
    Hồ Phỉ đáp:
    -Còn tôi không cha không mẹ côi cút từ nhỏ thì đáng thương hơn cô nương.
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Nếu cha tôi biết huynh còn sống trên đời này thì dù phải vứt bỏ tất cả cũng nuôi nấng huynh từ nhỏ. Như vậy từ nhỏ chúng ta đã được gặp nhaụ
    Hồ Phỉ đáp:
    -Nếu tôi sống cùng gia đình cô nương, thì chỉ e lại bị ghét bỏ ...
    Miêu Nhược Lan cướp lời:
    -Không, không đời nào! Nhất định tôi sẽ đối xử rất tốt với huynh như đối với anh trai ruột thịt của mình!
    Tim đập rộn lên, Hồ Phỉ nói:
    -Bây giờ mới gặp mặt nhau, có muộn không?
    Miêu Nhược Lan không đáp, một lúc lâu sau mới nói:
    -Không muộn đâu!
    -Muội rất mừng! -Lát sau cô nói thêm.
    Lòng mến mộ giữa nam nữ chỉ cần nửa câu là đủ truyền hết ý cho nhaụ Hồ Phỉ nghe được câu ấy thì mừng quá, đáp:
    -Suốt đời Hồ Phỉ không dám phụ lòng!
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Muội nhất định học theo thân mẫu huynh chứ không học theo mẹ mình.
    Mấy câu này cô chân tình nói với vẻ ngây thơ song ý tứ tỏ ra là quyết như vậy,đó là trao trọn số phận cả đời mình cho Hồ Phỉ, bất kể phận xấu hay tốt, bất kể mai sau là khổ hay sướng cũng đều chia xẻ với chàng.
    Hai người nắm tay nhau không nói gì thêm, dường như hang núi bé nhỏ này là cả thế giới khác mà họ đặt mình trong đó.
    Một lúc lâu sau, Miêu Nhược Lan nhắc:
    -Chúng ta đi tìm cha muội đi, cùng đi nhé, mặc kệ những người của của Ðỗ trang chủ.
    -Nào đi! -Hồ Phỉ đáp.
    Tuy nói vậy nhưng trong đời, Hồ Phỉ chưa từng có được niềm hạnh phúc như vừa qua nên thực tình chàng không muốn rời hang. Miêu Nhược Lan cũng chung tâm trạng như thế, cảm thấy còn muốn nói chuyện thêm, gần nhau chút nào hay chút ấy, bèn hỏi:
    -Ðỗ trang chủ là bề trên trong họ, sao huynh lại làm khó dễ cho ông ấỷ
    Hồ Phỉ căm tức nói:
    -Việc này nói ra thật đáng giận, khi lâm chung, mẹ tôi nhờ cậy cha muội trông nom nuôi nấng tôi thành ngườị Trong đám tã lót của tôi, bà có để lại một số thứ và một số giấy tờ, trong đó ghi rõ ngày sinh tháng đẻ của tôi, quên quán họ Hồ, tên tuổi tổ tông cùng họ hàng thân quyến còn sống. Sau đó xảy ra sự biến, Bình Tứ thúc thúc ẵm tôi bỏ trốn. Ông tưởng cha muội muốn hại tôi nên thấy trong giấy tờ để lại có tên họ Ðỗ trang chủ nên liền bế tôi tìm tớị Nào ngờ Ðỗ trang chủ sinh lòng xấu xa, nghĩ rằng cha tôi có quyển sách võ học bí truyền, lại lờ mờ đoán rằng cha mẹ tôi biết điều bí mật về kho báu nên đã lục soát số di vật mà mẹ tôi để lạị
    Bình Tứ thúc thúc biết chuyện không hay, suốt đêm bế tôi chạt trốn khỏi núi, mang theo được quyển sách võ học bí truyền đó, nhưng gói di vật mẹ tôi để lại cho tôi thì thất lạc trên trang trạị Lần này tôi hẹn với ông ta là muốn hỏi tại sao ông bắt nạt đứa trẻ mồ côi là tôi và đòi lại số di vật mẹ tôi để lại đó.
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Ðỗ trang chủ xưa nay đối xử với người ôn hoà khiêm nhường, lại rất hiếu khách, không ngờ lại đối xử với huynh tồi tệ đến vậỵ
    Hồ Phỉ đáp:
    -Con người này giả nhân giả nghĩa, chỉ một việc ông ta mưu hại cha muội có thể nhận ra những việc khác ...
    Nói đến đây, giọng chàng dịu hẳn lại:
    -Nhưng bây giờ tôi không oán hận ông ta nữạ Nếu không có ông ta, làm sao tôi gặp được muộỉ
    Lúc này ngoài hang chợt có tiếng binh khí va chạm nhau, văng vẳng xen kẽ với tiếng quát tháo chửi bớị Những tiếng này trầm đục, Hồ Phỉ lờ mờ nhận ra được còn Miêu Nhược Lan chỉ tưởng đó là tiếng gió lay tùng bách, tiếng tuyết rơi từ trên núị
    Hồ Phỉ nói:
    -Tiếng này vang lên từ lòng đất, thật lạ! Muội ở đây, tôi ra xem sao!
    Nói xong đứng ngay dậỵ Miêu Nhược Lan nói:
    -Không, cho muội đi cùng!
    Hồ Phỉ cũng không muốn để nàng một mình trong hang liền nói "Thôi được!" rồi cầm tay nàng ra khỏi hang lần theo tiếng động mà đị
    Hai người thong thả đạp tuyết đi chừng mấy chục dặm. Hôm ấy là ngày rằm tháng ba, trăng đang độ tròn, ánh trăng như bạc rót xuống ánh tuyết như bạc lại phản chiếu trên da dẻ trắng ngần của Miêu Nhược Lan, thật là cảnh tiên trên cõi trần gian, nào biết đêm nay là cái đêm gì? Lúc này Hồ Phỉ đã cởi áo ngoài khoác lên vai cho Miêu Nhược Lan. Dưới ánh trăng, bốn mắt nhìn nhau, thật là không còn gì vướng bận trong lòng nữạ
    Hai người thấy lòng êm dịu, những câu thơ ca vịnh tình ý gắn bó của người xưa bỗng từng câu buộc ra từ miệng họ. Hồ Phỉ bất giác ngâm khẽ:
    -Nghĩ ngôn ẩm tửu, dữ tử giao lãọ
    Miêu Nhược Lan ngẩng đầu nhìn lên vào mắt chàng khe ngâm theo:
    -Cầm sắt tại ngư, mạc bất tĩnh hảọ
    Ðó là những câu đối đáp giữa một đôi vợ chồng được ghi lại trong Kinh Thi, tình ý triền miên, dịu dàng vô hạn. Chợt tiếng người trong lòng đất vang rõ hơn.
    Hồ Phỉ nhận biết tinh hơn, nói:
    -Bọn họ đã tìm đến nởi cất giấu kho báu đang tranh giành chém giết nhau dưới đó.
    Từ lá thư để lại của cha, chàng biết nơi để kho báu, đã từng vào đó mấy lần và lấy ra tờ giấy cha mẹ cất giấu năm nào và cả cây bút bằng vàng của cha Ðiền Quy Nông. Sáng hôm nay, chàng búng cây bút vàng cho Ðiền Thanh Văn là có ý cảnh cáọ Tuy biết rõ kho báu nhưng thể theo ý cha mẹ, chàng không muốn khui nó rạ
    Lúc này lần theo hướng tiếng động chàng đoán bọn Bảo Thụ thấy châu báu vàng bạc thì vằn mắt lên, đang tranh cướp lẫn nhaụ
    Hồ Phỉ đoán không sai một lị Dưới hang sâu, người của các phái Thiên Long Môn, ẩm Mã Xuyên sơn trại, Bình Thông tiêu cục đang lăn xả chém giết nhau để tranh giành của báụ Bảo Thụ khoanh tay đứng xem, chỉ cười nhạt, thầm nghĩ cứ để cho chúng mày đâm chém nhau vãn đi, lão hoà thượng này sẽ thong thả dọn dẹp chúng màỵ Chu Vân Dương giằng co với Hùng Nguyên Hiến, cả hai lăn lộn dưới đất. Bỗng cả hai lăn đến cạnh đống lửạ Lúc đầu cả hai đều muốn đè đối phương trên đống lửa, nào ngờ lăn lộn một lúc suýt nữa làm tắt cả lửạ Bảo Thụ chửi mắng:
    -Muốn chết cóng cả lũ hay sao mà dập lửa đi thế?
    Lão giơ chân phải kê dưới thân mình Chu Vân Dương rồi hất tung cả hai gã cùng bay lên rồi rơi biu bịch xuôngs đất. Bảo Thụ cười hì hì, cúi xuống nhặt mấy thanh củi to bỏ thêm vào đống lửạ Ðang định ưỡn thẳng lưng đứng lên, lão chợt thấy dưới ánh lửa bập bùng soi rõ hai bóng người trên vách băng trước mặt. hai bóng người này cùng đang rung rinh khiến lão giật mình quay lại nhìn. Thì ra ở cửa hang có hai người sánh vai nhau cùng đứng, một người có vẻ e lệ, đó là Miêu Nhược Lan, người kia râu ria tua tủa, mặt đầy sát khí, đó là Tuyết Sơn Phi Hồ Hồ Phỉ.
    Bảo Thụ "A!" lên một tiếng, vẫy tay phải ra, một xâu tràng hạt sắt bay đị Tràng hạt lúc đầu ném ra liền như một chuỗi nhưng thực ra dây xâu đã bị lão ngắt từ trước nên mâý chục hạt bỗng chia ra trên dưới, tả hữu đánh vào những huyệt đạo quan trọng trên người Hồ Phỉ và Miêu Nhược Lan. Ðây là tuyệt kĩ do lão khổ luyện hơn mười năm mới thành, chuyên nhằm bảo vệ mình và cứu người, chưa bao giờ dùng để đón đánh địch thủ cả. Lúc này, gặp địch thủ tài giỏi quá đột ngột,trong lúc cấp bách, lão phải giở chiêu sát thủ này rạ
    Hồ Phỉ cười nhạt, bước tới một bước, che chắn cho Miêu Nhược Lan. Bảo Thụ thấy chàng không có công phu kì lạ nào chống đỡ thì mừng lắm, thầm nghĩ: "Thì ra ngươi chỉ phách lối, công phu chẳng qua có vậy, phen này phải khiến cho ngươi không có đất chôn mới được!". Lão đang lúc đắc ý chợt thấy Hồ Phỉ vung hai tay áo ra là đã thu hết mấy chục hạt sắt đang vun vút bay tới, rồi từ tay áo có tiếng lách tách như tiếng băng rơi, mấy chục viên sắt đã bay cả sang vách băng, làm băng vụn toé ra tứ phíạ
    Bảo Thụ thấy thế thì bất giác sợ mất mặt, vội nhảy lùi về phía sau Tào Vân Kỳ.
    Sợ Hồ Phỉ đuổi theo, lão la lên "Hỏng rồi!" hai tay chộp lấy lưng Tào Vân Kỳ, nhấc tấm thân cao lớn ấy lên ném vào đống lửạ Lão định dập tắt lửa đê Hồ Phỉ không thấy được lão, nào ngờ đống lửa vừa được bỏ thêm củi khô đang rực cháy, Tào Vân Kỳ ngã vào lửa, lửa bén vào quần áo hắn khiến trong hang càng thêm sáng.
    Hồ Phỉ thấy Bảo Thụ vừa bước lên đã giở ngay độc thủ ra với mình và Miêu Nhược Lan, lại nghĩ tới những điều Miêu Nhược Lan vừa kể, đủ thấy lão hoà thượng này bỉ ổi ham tiền, đã hại đến tính mạng cha mình thì lửa giận trong lòng bùng lên chẳng khác gì đống lửa đang cháy trong hang vậỵ Chàng cúi nhặt một vốc châu báu đặt lên lòng bàn tay trái, dùng ngón tay trỏ bên phải không ngừng búng đị
    Chỉ thấy nào trân châu, san hô, bích ngọc, mã não, phỉ thuý, bảo thạch, ngọc mắt mèo, ngọc xanh tố mẫu ... thôi thì đủ thứ quý hiếm bay tới như mưa trên người Bảo Thụ. Mỗi hạt ngọc bắn tới khiến lão đau đớn khôn cùng. Lão vọt lên, cui xuống cố tránh nhưng hễ ngón tay Hồ Phỉ búng ra, châu báu bắn tới đều trúng cả không chệch chút nàọ Người trong hang khá đông, vậy mà số châu báu này không khi nào chạm vào người khác.
    Nhìn thấy cảnh đó, bọn Lưu Nguyên Hạc, Ðào Bách Tuế đều nép sát người vào vách hang không dám động đậỵ Lúc đầu Bảo Thụ còn né đông tránh tây, sau mắt cá chân trúng liền hai viên ngọc bích lão ngã ngay xuống, không đứng dậy được,đành kêu gào lăn lộn dưới đất. Lúc trước, lão chỉ sợ châu báu không nhiều, lúc này lão lại mong càng ít châu báu càng haỵ
    Hồ Phỉ càng búng càng nặng tay song cố ý tránh những chỗ nguy hiểm đến tính mạng lão, để cho lão nếm đủ mùi cay đắng. Những người kia lùi cảvào một góc hang chăm chú ngó xem, ai nấy hồn xiêu phách lạc, thở cũng không dám thở mạnh.
    Miêu Nhược Lan thấy Bảo Thụ kêu rên thê thảm quá, trong lòng không nỡ bèn nói nhỏ:
    -Người này xấu xa nhưng lão nếm đòn thế đủ rồi, tha cho lão đi!
    Bình sinh Hồ Phỉ đã trừ ác là trừ tận gốc, huống hồ kẻ đó chính là kẻ thù đã giết hại cha mẹ mình, nhưng vừa nghe Miêu Nhược Lan nói vậy, chàng bỗng thấy mình đã hưởng hạnh phúc cực lớn nên lòng căm giận kẻ thù độc ác nhất trên đời cũng vơi đi nhiềụ Chàng bèn vung tay trái ra, hơn mười mảnh ngọc quý còn lại trên tay bắn ra kêu lách tách, găm hết vào trong vách băng. Mọi người đều kinh hãi, thầm nghĩ: "Số đá quý ấy nếu cho Bảo Thụ nếm mùi, thì chỉ một mảnh thôi, cũng đủ lấy đi tính mệnh lão!".
    Hồ Phỉ quét ánh mắt giận dữ từ trái sang phải, ánh mắt tia đến mặt người nào,người ấy bất giác cúi gầm mặt xuống, không dám đón ánh mắt chàng. Trong hang im lặng như tò, Bảo Thụ tuy đau đớn trên người song không dám rên nửa tiếng.
    Một lúc sau, chàng quát lên:
    -Các vị ham châu báu đến thế thì ở lạ trong hang này mà làm bạn với châu báu nhé!
    Nói xong chàng dắt tay Miêu Nhược Lan quay gót bước rạ
    Cả bọn không ngờ chàng chịu dễ dàng buông tha bon họ đến thế nên đều mừng rỡ khi nghe tiếng bước hcân hai người xa dần trong đường hầm. Họ kêu lên vui vẻ rồi cúi xuống nhặt châu báụ
    Ra khỏi đoạn có hai tảng đá tròn, Hồ Phỉ nói:
    -Chúng mình ngồi đây đợi một lát xem họ có chịu ra không. Ai ít lòng tham,chịu rút ra ngoài thì tha mạng sống của người đó.
    Lúc này trong hang mọi người dùng tay bới nhặt lung tung, chỉ giận cha mẹ không sinh cho mình vài cái tay nữạ Một lúc lâu sau, bỗng trong đường hầm vang lên một hồi tiếng đóng nện nặng nề, bọn họ lúc đầu không hiểu, sau mới nghĩ ra thì ai nấy hoảng sợ, mặt xám ngoét, cùng kêu lên:
    -Trời ơi, nguy mất rồi!
    -Hắn lấp chặt lối ra rồi!
    avatar
    outlander
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 6109
    Join date : 11/08/2012

    default Re: Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by outlander on Thu Jun 23, 2016 1:02 pm


    Tuyết Sơn Phi Hồ


    -Liều mạng với hắn thôi!
    Trong lúc nguy cấp, mọi người tranh nhau ùa rạ Ðến được chỗ hai tảng đá tròn thì hai tảng đá đó đã bị Hồ Phỉ đẩy về chỗ cũ, chặn cứng lối rạ Ðường hầm chật chội, ở phía ngoài còn có chỗ để đẩy, còn phía trong chỉ đủ chỗ cho mọi người đứng. Mặt đá lại trơn nhẵn không bám vào đâu được mà xê dịch, bị lấp kín như thế này, chỉ một lúc sau số băng tan thành nước sẽ đông cứng lại, nếu bên ngoài không có người đến cứu thì người trong hang không sao thoát ra ngoài được.
    Miêu Nhược Lan thấy không nỡ, nói:
    -Huynh định chôn sống họ hay saỏ
    Hồ Phỉ đáp:
    -Muội nói đi, trong số đó ai là người tốt, đáng được tha mạng nàọ
    Miêu Nhược Lan thở dài:
    -Trên đời này, ngoài cha muội và huynh, muội không còn biết có ai thực sự là người tốt cả. Song huynh không thể giết hết kẻ xấu trong thiên hạ được.
    Hồ Phỉ sững người, hỏi:
    -Huynh sao kể được là người tốt?
    Miêu Nhược Lan ngẩng lên nhìn chàng, đáp:
    -Muội biết huynh là người tốt. Khi chưa gặp huynh, muội đã biết rồi kia! Ðại ca,đại ca có biết lúc nào trái tim muội đã thuộc về đại ca không?
    Ðây là lần đầu tiên nàng buộc miệng gọi chàng là "đại ca", nhưng tiếng này gọi tự nhiên, trôi chảy, dường như đã quen gọi như thế từ rất lâụ Hồ Phỉ không sao kìm nén được nữa, dang tay ra ôm chặt lấy nàng. Miêu Nhược Lan cũng vòng tay ôm lại, cả người tựa vào lòng chàng. Hai người ôm lấy nhau, chỉ mong sao giây phút này dài vô tận.
    Hai người ôm nhau như thế không biết đã được bao lâu thì ngoài cửa hang vang lên mấy tiếng bước chân. Hồ Phỉ thầm nghĩ: "Hỏng rồi, mình lấp cửa đường hầm để chôn sống bọn kia thì lại có: "con sẻ vàng rình con bọ ngựa bắt con ve", thế là lại có kẻ khác lấp cửa hang chôn sống mình!". Tay vẫn ôm Miêu Nhược Lan, Hồ Phỉ nhanh chóng đưa nàng rời khỏi hang.
    Dưới ánh trăng, họ thấy trên tuyết có hai người ra sức chạy trốn, hiển nhiên là hai khách võ lâm đã so tài với Hồ Phỉ trên đỉnh núi tuyết. Chàng cười, bảo:
    -Cha muội đuổi chúng đấỵ
    Chàng cúi xuống vốc một nắm tuyết, vận lực ra ngón tay nắm tuyết thành hòn cứng như đá. Chàng vung tay ra, hòn tuyết bay thẳng đánh trúng sau lưng một người, người này ngã xuống không dậy được. Người chạy sau thất kinh, ngoái cổ lại nhìn thì một hòn tuyết khác bay trúng vào ngực, lập tức ngã ngửa rạ Tuy hai kiểu ngã khác nhau song cả hai đều không sao đứng dậy được.
    Hồ Phỉ cười ha hả rồi chợt dịu giọng hỏi:
    -Trái tim muội thuộc về huynh từ khi nàỏ Huynh nghĩ chắc không thể sớm hơn huynh được. Phút đầu tiên nhìn thấy muội, huynh ... huynh đã không còn làm chủ được bản thân nữạ
    Miêu Nhược Lan thủ thỉ:
    -Mười năm trước đây, khi mới lên bảy, muội nghe cha kể chuyện về cha mẹ đại ca, lòng muội chỉ toàn nghĩ tới đại cạ Muội tự nhủ, nếu cậu bé đáng thương đó còn sống trên đời này muội sẽ chăm lo cho cậu ta suốt đời để cậu ta đưọc sung sướng,quên thủa nhỏ đã bị người ta bắt nạt, xử tệ như thế nàọ
    Hồ Phỉ cảm kích trong lòng, không biết nói gì hơn, chỉ biết ôm chặt nàng vào lòng, qua vai nàng trông ra, bỗng chàng thấy trên đỉnh núi tuyết có mấy bóng đen đang bám dây trượt xuống. Hồ Phỉ kêu lên:
    -Chúng mình chặn bọn xấu xa này cho cha muội nhé!
    Nói xong, chàng vận lực vào gan bàn chân rồi ôm Miêu Nhược Lan chạy gấp,chốc lát đã tới chân đỉnh núi tuyết. Lúc này hai người đã đặt chân lên đất chỗ chân núi, mấy người khác đang tuột theo saụ Hồ Phỉ đặt Miêu Nhược Lan xuống, hai tay nắm hai hòn tuyết rồi cùng lúc vung ra, hai người khách dưới chân núi ngã liền.
    Chàng đang định vung tuyết đánh bọn chưa xuống tới đất, chợt nghe lưng chừng núi có có người tiếng nói rành rọt:
    -Ta thả chúng đi đấy, đừng ai cản chúng!
    Từng tiếng một trong hai câu này vang lên từ lưng chừng núi xuống, âm vang và rành rọt, đó chính là tiếng nói của Miêu Nhân Phượng. Miêu Nhược Lan mừng rỡ gọi:
    -Cha!
    Tiếng nói ấy xa ngoài trăm trượng nhưng âm thanh từ xa vang tới chẳng khác nào người nói ở ngay trước mặt. Hồ Phỉ thấy nội lực Kim Diện Phật quả thực thâm hậu hơn hẳn mình, bất giác càng thêm khâm phục. Chàng vung hai tay ra, hai hòn tuyết nằm trong tay chàng lại cùng bay đi, lại trúng vào huyệt đạo hai người nằm dưới đất, song lần trước là điểm huyệt, lần này là giải huyệt. Hai người này nhúc nhích mấy cái rồi chống tay đứng lên, bỏ chạy thục mạng.
    Tiếng Miêu Nhân Phượng từ lưng chừng núi lại vang lên:
    -Quả nhiên công phu rất khá, chỉ tiếc là học chưa tốt!
    Lời bình gồm mười hai chữ này, mỗi tiếng lại gần thêm ra, rồi một người cao gầy bám thừng tụt xuống. Chữ "tốt" vừa ra khỏi miệng thì người này đã đứng ngay trước mặt Hồ Phỉ. Hai người giương mắt nhìn nhau, đều không nói gì, chỉ nghe xung quanh tiếng lạo xạo vang lên, đó là bước chân trên tuyết của những kẻ lên núi lần này được thoát chết chạy tản ra tứ phíạ
    Dưới ánh trăng, một người khập khiễng bước tới gần, chính là trang chủ Ðỗ Hi Mạnh. Lão đưa một cái bọc dài chừng hai gang tay cho Hồ Phỉ, run run nói:
    -Ðây là di vật cũ của mẹ cháu, trong này không thiếu một thứ gì, cháu hãy nhận lấy đi!
    Hồ Phỉ nhận lấy cái bọc, cảm thấy như có một luồng hơi nóng từ đấy truyền vào tim, khiến chàng run rẩy cả ngườị Nhìn theo bóng Ðỗ Hi Mạnh cà nhắc xa dần trong tuyết, Miêu Nhân Phượng thầm nghĩ: "Người này văn võ toàn tài, kết giao khắp thiên hạ, cũng gọi được là một hào kiệt, tình bạn với mình cũng đã trải hơn hai chục năm. Chỉ vì một sai lầm một lúc mà thân tàn mang tiếng xấu, thực là đáng tiếc!". Ông không biết Ðỗ Hi Mạnh và mẹ Hồ Phỉ là chỗ họ hàng gần gũi, càng không biết Hồ Phỉ là đứa con côi mà mình thương nhớ không quên trong hơn hai chục năm quạ Ông thong thả quay người lại, thấy con gái mình đang khoác áo đàn ông thẹn thò đứng trong tuyết. Ông thầm nghĩ, chàng trai kia tuy cứu mình thoát chết nhưng lại làm hoen ố sự trinh trắng của con gái mình, lại nghĩ đến chuyện
    người vợ thất tiết bỏ nhà, giận không thể giết hết bọn đàn ông vô hạnh đểu cáng trong thiên hạ. Nghĩ đến đây ngực ông như muốn vỡ ra, khàn khàn bảo Hồ Phỉ:
    -Theo ta!
    Nói xong sải chân bước đị Miêu Nhược Lan kêu lên:
    -Cha, Hồ đại ca là ...
    Miêu Nhân Phượng vốn trầm mặc ít nói, xưa nay không thích nói thừa dù chỉ một tiếng, cũng không thích nghe thừa một lời nào, lúc này lại đang cơn giận bèn không cho con gái nói nữạ Thấy Hồ Phỉ đưa tay toan dắt con gái mình đi theo, ông quát to:
    -To gan thật!
    Ông lướt tới giơ tay trái lên, bàn tay to như chiếc quạt lá nắm chặt lấy cánh tay trái của Hồ Phỉ, nói:
    -Lan Nhi, con đứng đâỵ Cha có mấy câu cần nói với nó.
    Nói rồi chỉ một ngọn núi bên phảị Ngọn núi này tuy không cao vút tận mây như ngọn Ngọc Bút song phần nguy nga hiểm trở cũng chẳng kém là baọ Ông bỏ cánh tay Hồ Phỉ ra, đi nhanh lên núị Hồ Phỉ nói:
    -Lan muội, cha muội đã nói như vậy, huynh phải đi một lát đâỵ Muội đợi ở đây nhé!
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Ðại ca nhận lời với muội một việc ...
    Hồ Phỉ đáp:
    -Ðừng nói một việc, một ngàn một vạn việc cũng chiều theo ý muộị
    Miêu Nhược Lan nói:
    -Nếu cha muội muốn huynh lấy muội ...
    Hai tiếng cuối cùng nhỏ như tiếng muỗi kêu cơ hồ không nghe thấy, rồi nàng cúi mặt xuống, ngượng ngùng mãi không thôị Hồ Phỉ trao cái bọc vừa nhận từ Ðỗ Hi Mạnh lúc nãy cho Miêu Nhược Lan, dịu giọng nói:
    -Muội yên tâm. Huynh giao di vật của thân mẫu huynh cho muộị Trong thiên hạ không còn một vật ước định nào trang trọng như vật này cả.
    Miêu Nhược Lan nhận lấy cái bọc, bất giác run rẩy, cúi đầu nói:
    -Tất nhiên muội tin huynh rồi, có điều muội hiểu tính cha muộị Nếu ông giận dữ thậm chí đánh huynh, thì xin huynh hãy nể mặt muội, nhường nhịn ông lần nàỵ
    Hồ Phỉ cười:
    -Ðược, huynh nhận lời!
    Nhìn phía xa, bóng Miêu Nhân Phượng lúc ẩn lúc hiện giữa những mô đá phủ tuyết trắng đang chạy lên đỉnh núi với tốc độ cực nhanh. Hồ Phỉ thơm nhẹ lên má Miêu Nhược Lan rồi vận khí chạy theo Kim Diện Phật Miêu Nhân Phượng.
    Theo dấu chân trên tuyết, Hồ Phỉ ngoặt qua mấy khúc quanh co chạy lên núị
    Chỉ thấy đường lên ngày càng một hiểm trở không dám sơ ý chút nào, chỉ e sẩy chân một cái là thịt nát xương tan như chơị Chạy đến đoạn sau, vách núi đều là băng tuyết đông cứng, rất trơn, không có chỗ để chân mà lên. Chàng thầm nghĩ:
    "Miêu đại hiệp cố ý chọn đường núi hiểm, hẳn là muốn kiểm tra võ công của mình đây!". Thế rồi, triển khai khinh công, ra sức trổ tài, đường núi càng hiểm trở chàng chạy càng nhanh. Chuyển qua một khúc ngoặt nữa, chàng bỗng thấy bóng người cao gầy đứng trên một phiến đá lồi bên vách núi, hình dáng nổi bật trên nền trời xanh thẫm như một cây cổ thụ khô cằn, đó chính là Kim Diện Phật Miêu Nhân Phượng với biệt hiệu "Ði khắp thiên hạ không địch thủ".
    Hồ Phỉ sững người, vội vàng dừng bước, hai chân sử dụng công phu "Thiên cân trụy" đặt người vững chãi bên vách núi thẳng đứng. Miêu Nhân Phượng trầm giọng nói:
    -Tốt, ngươi có giỏi tới đây!
    Ông quay lưng về phía mặt trăng, mặt sấp bóng nên không nhìn rõ nét mặt.
    Hồ Phỉ thở một hơi; trong lúc đối diện với người mà bình sinh nghĩ tới ngàn vạn lần này, chàng không biết tính sao cho phảị
    Ông ta là kẻ thù giết cha nhưng lại là cha Miêu Nhược Lan.
    Ông ta khiến mình côi cút buồn khổ một đời, song Bình Tứ thúc thúc nói ông ta là một người hào hiệp trượng nghĩa, không hề có ý gì không phải với cha mẹ mình.
    Ông ta lấy hiệu là "Ði khắp thiên hạ không địch thủ", võ nghệ không có người thứ hai trên đời, song ta chưa phục, muốn thử xem ông ta mạnh hay ta mạnh?
    avatar
    outlander
    Moderator
    Moderator

    Tổng số bài gửi : 6109
    Join date : 11/08/2012

    default Re: Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by outlander on Thu Jun 23, 2016 1:03 pm


    Tuyết Sơn Phi Hồ


    Nhà họ Miêu là kẻ thù nhiều đời với nhà họ Hồ, hơn trăm nay đối đầu không dứt, song ông ta không truyền võ công cho con gái, phải chăng thật lòng mong muốn mối thù truyền kiếp đó đến ông ta thì cởi bỏ?
    Vừa nãy ta cứu tính mạng của ông ta, song chính mắt ông ta thấy Miêu Nhược Lan chung chăn chung giường với ta, tin chắc ta đã giở trò vô lễ với con gái ông ta,nào biết ông ta có thứ lỗi cho ta không?
    Miêu Nhân Phượng thấy vẻ hào kiệt thô dã, râu ria tua tủa của Hồ Phỉ mường tượng như dáng vẻ Hồ Nhất Ðao năm xưa thì trong lòng rung động song ngay lập tức nhớ ra con trai Hồ Nhất Ðao đã bị người hại, ném xuống sông ở Thương Châu rồị Người này tướng mạo khá giống, có lẽ là ngẫu nhiên trùng hợp mà thôị Lại nghĩ đến chuyện hắn làm nhục con gái yêu độc nhất của mình thì lửa giận bừng bừng, tay trái giơ lên, tay phải đấm vù một cái thẳng tới ngực Hồ Phỉ.
    Hồ Phỉ chỉ đứng cách có vài sải chân, thấy Miêu Nhân Phượng vung quyền đánh tới, dũng mãnh vô cùng thì đành giơ chưởng ra đỡ. Hai người quyền, chưởng giao nhau, mỗi bên đều thấy chấn động trong ngườị Miêu Nhân Phượng từ khi so tài với Hồ Nhất Ðao đến nay, hơn hai chục năm qua chưa gặp được địch thủ, lúc này đường quyền của mình bị Hồ Nhất Ðao hóa giải, biết đối phương luyện được chưởng pháp tinh diệu và nội lực thâm hậu thì lòng mong muốn thắng địch càng tăng. Ông vận chưởng thành luồng gió, liên tiếp ra liền ba chiêụ
    Hồ Phỉ lần lượt hoá giải, đến chiêu thứ ba thì chưởng lực của Miêu Nhân Phượng cực mạnh, tuy nhanh nhẹn né tránh song người lảo đảo mấy cái, suýt nữa rơi xuống vực. Chàng thầm nghĩ: "Nếu nhường nhịn nữa thì ông ta đến buộc mình rơi xác mất thôi!". Thấy Miêu Nhân Phượng phi chân trái đá thẳng vào bụng dưới, Hồ Phỉ lập tức tay phải ra quyền, tay trái ra chưởng cũng đánh vỗ vào mặt đối phương. Chiêu đánh này khiến kẻ địch không thể không lui, là chiêu tài tình để hoá giải cú đá chân trái của đối phương. Chiêu này tuy Hồ Phỉ ra tay rất nặng song chưa phải toàn
    lực. Có điều cao thủ so tài không hề có chút nhường nhịn. Miêu Nhân Phượng giơ cánh tay đón đỡ với tất cả sức lực. Bốn cánh tay giao nhau vang lê hai tiếng tiếng răng rắc. Hồ Phỉ thấy ngực ngâm ngẩm đau, vội vàng vận khí chống đỡ. Nào ngờ quyền pháp Miêu Nhân Phượng dũng mãnh khôn bì, một khi đã chiếm lợi thế thì thế quyền ra càng lúc càng mạnh, không thể cho đối phương có cơ hội lấy hơị Nếu ở chỗ đất bằng, Hồ Phỉ có thể nhảy ra khỏi vòng đấu né chạy mấy bước để tránh luồng chưởng phong của ông ta, sau đó quay trở lại đấu tiếp. Nhưng ở nơi vách đá dựng đứng này, thực là không có đất lùi, chàng đành nghiến chặt răng, sử dụng "Xuân tằm chưởng pháp", che kín những chỗ trọng yếu trên toàn thân.
    Mọi chiêu trong "Xuân tàm chưởng pháp" đều là thế thủ, ra tay cực ngắn, giơ chân đá không quá một gang, nhưng chiêu thuật kín kẽ vô cùng, khắp người không hề để lộ một chút sơ hở. Chưởng pháp này vốn dùng khi bị người vây đánh mà bản thân ở trong tình thế rất bất lợi, không mong tấn công chỉ không cần sơ hở mà thôị
    Tuy giữ được mình kín nhưng phép này có một điểm hết sức bất lợi là ngay từ đầu đã đứng ở thế không thắng, tên gọi "Xuân tàm chưởng pháp" quả là con tằm kết tơ tự trói buộc mình, không thể phản kích cho dù trong chiêu số của kẻ địch có sơ hở lớn đến mấy, nếu không thay đổi chưởng pháp thì không thể đánh thắng được.
    Miêu Nhân Phượng ra chiêu mỗi lúc một gấp; thấy đối phương ở trong tình thế rất bất lợi nhưng dù ông có tấn công mạnh mẽ đến mấy, Hồ Phỉ cũng có cách hoá giảị Có điều anh ta chỉ giữ thế thủ chứ không tấn công thành thử ông không hề gặp nguy hiểm, bèn không cần phòng ngự nữa, dốc toàn lực ra tấn công.
    Ðánh nhau đang lúc say sưa, Miêu Nhân Phượng tung ra một quyền, Hồ Phỉ tránh được, nắm đấm thoi vào vách núi là băng tuyết tung toé, một mảnh băng bắn vào mi mắt chàng. Mi mắt là chỗ mềm nhất, lần này ở ngoài dự liệu, không kịp phòng bị nên Hồ Phỉ thấy mắt đau nhói; tuy chàng không dám giơ tay lên giụi song nhau,

    Hồ Phỉ chống đỡ được chỉ nhờ một chân, thấy Miêu Nhân Phượng phi đạp mà không có chỗ tránh thì than: "Thôi rồi! Thôi rồi! Hôm nay rốt cuộc mình mất mạng về tay ông ta!". Trong lúc nguy nan, cầu được sống trong lúc cầm chắc cái chết,chàng cũng giậm chân phải, người vọt lên hơn một trượng rồi lộn ngược như con diều hâu bổ từ trên lưng chừng trời xuống. Miêu Nhân Phượng kêu to: "Hay lắm!"
    rồi dùng vai xuống hích mạnh. Hồ Phỉ giơ song quyền đánh trúng vai song bị ông ta hích mạnh, bắn ra khỏi bờ vực rơi thẳng xuống dướị
    Hồ Phỉ cười thê thảm, một ý nghĩ tóe lên trong óc như tia chớp: "Ta từ nhỏ mồ côi khổ sở, nhưng trước khi chết được Lan muội yêu thương, thế thì cũng không uổng cả cuộc đời". Bỗng cánh tay chàng bị nắm chặt, cú rơi thình lình dừng ngay lại, thì ra Miêu Nhân Phượng đã kịp nắm lấy cánh tay chàng, kéo chàng lên. Ông nói:
    -Ngươi đã cứu tính mạng ta, bây giờ ta tha cho ngươi để đáp lạị Một mạng đổi một mạng, chẳng ai nợ nần aị Nào, đánh tiếp đi!
    Nói rồi đứng sang một bên, ngang hàng với Hồ Phỉ, không chiếm lợi thế là dựa vào vách núi nữạ
    Hồ Phỉ thoát chết, không còn muốn đánh tiếp, chắp tay nói:
    -Vãn bối không phải là địch thủ của Miêu đại hiệp, còn tỉ thí làm gì? Miêu đại hiệp muốn xử trí như thế nào, vãn bối xin vâng lời là được rồị
    Miêu Nhân Phượng chau mày nói:
    -Lúc đầu ra tay ngươi có ý nhường, lẽ nào ta không thấỷ Ngươi khinh Miêu Nhân Phượng tuổi cao sức yếu, không phải đối thủ của ngươi, phải không?
    Hồ Phỉ đáp:
    -Vãn bối không dám.
    Miêu Nhân Phượng quát:
    -Ra tay!
    Hồ Phỉ muốn giải thích việc mình cùng giường chung chăn với Miêu Nhược Lan thực là chuyện bất ngờ, tịnh không phải có ý khinh nhờn, bèn nói:
    -Còn chuyện trong căn phòng ấy ...
    Miêu Nhân Phượng vừa nghe thấy hai tiếng "Căn phòng" thì lửa giận bùng cháy,cho luôn một chưởng vào giữa mặt chàng, Hồ Phỉ đành đón đỡ. Vừa qua cuộc so tài lúc nãy, chàng biết chỉ cần hơi nhường bước là bị chưởng lực đối phương chụp lấy ngay nên đành dốc toàn lực rạ Hai người cùng thí thố tuyệt nghệ bình sinh, chưởng qua cước lại trên bờ vực, vừa đấu trí, vừa đấu lực, đấu quyền pháp cùng đấu nội công, qua hơn ba trăm chiêu cũng chưa phân thắng bạị
    Miêu Nhân Phượng càng đánh càng ngờ ngợ, luôn nghi ngờ cuộc tỉ thí giữa mình và Hồ Nhất Ðao ở Thương Châu năm nàọ Ông đột ngột nhảy lùi hai bước, hỏi:
    Đừng tay! Ngươi có biết Hồ Nhất Ðao không?
    Nghe nhắc tới người cha đã khuất, nỗi buồn giận ngổn ngang trong lòng, Hồ Phỉ nghiến răng nói:
    -Hồ đại hiệp là anh hùng tiền bối, không may bị kẻ gian giết hạị Nếu tôi có phúc được ông ấy dạy bảo mấy câu thì dù chết ngay cũng cam lòng.
    Miêu Nhân Phượng thầm nghĩ: "Phải rồi, Hồ Nhất Ðao đã mất đã hai mươi bảy năm, người này chẳng qua mới ngoài hai mươi tuổi, sao quen biết được? Hắn nói mấy câu nghe được lắm, nếu không vì hắn làm nhục Lan Nhi thì chỉ nghe mấy câu đó thôi, ta đã muốn kết bạn với hắn". Rồi thuận tay, ông bẻ hai cành cây cứng cáp bên núi, nhắc nhắc thấy nặng bằng nhau, ném một cành cho Hồ Phỉ, bảo:
    -Quyền cước đã khó phân hơn kém, dùng vũ khí để quyết sống chết vậy!
    Nói rồi cầm cành cây nhứ một cái, tay trái nắm bí quyết kiếm pháp, cành cây theo cách đấu kiếm đâm ra, đúng là kiếm pháp họ Miêu tuyệt nghệ chốn võ lâm,vô song trong thiên hạ. Tuy là một cành cây nhỏ song khi đâm tới, thế kiếm mangtheo cả kình phong, vừa lợi hại vừa chuẩn xác, nếu bị đầu nhọn cành cây đâm trúng thì không khác gì bị kiếm đâm trúng cả.
    Hồ Phỉ thấy thế kiếm lợi hại, chẳng dám sơ sểnh chút nào, giơ ngang cành cây lên đỡ. Thế đỡ này trong cương có nhu, quả là thủ pháp bậc danh giạ Miêu Nhân Phượng sững sờ, thầm nghĩ: "Sao võ công của hắn lại y hệt Hồ Nhất Ðao thế nhỉ?".
    Nhưng khi các cao thủ sao tài, đao kiếm đã giao nhau thì sau đó cứ tới tấp qua lại,quyết không cho phép đối phương rảnh tay mà nghĩ ngợi, ngờ vực chút nàọ
    Hồ Phỉ đưa cành cây lên đỡ, sau đó đâm thốc lên. Miêu Nhân Phượng thu kiếm chém lại,khiến chàng không thể không rút kiếm về đón đỡ.
    Hồ Phỉ cả đời chưa từng dự một cuộc đấu nào ác liệt như thế. Võ công của chàng toàn dựa vào cuốn sách cha chàng truyền lại mà luyện tập, chiêu số tuy tinh diệu song còn thiếu kinh nghiệm đọ kiếm thực tế, tài nghệ võ công còn hạn chế về tuổi tác, chưa đạt tới mức thượng thừạ May nhờ trai tráng trẻ tuổi, tinh lực hơn hăn đối phương nên trong vòng mấy chục chiêu vẫn bất phân thắng bạị Cả hai đều gặp phải những chiêu cực hiểm song đều biết dùng những chiêu số khôn khéo hoá giải trong những lúc nguy cấp. Hồ Phỉ hăng hái đón đánh mà cảm phục trong lòng:
    "Kim Diện Phật đại hiệp quả nhiên danh bất hư truyền, nếu ông ta trẻ lại hai chục tuổi thì ta thua từ lâu rồị Thảo nào năm xưa ông đấu ngang sức ngang tài với cha ta, thật là anh hùng ghê gớm!".
    Hai người biết nếu chỉ dựa vào chiêu số thì không dễ gì thắng được đối phương,mà phải chiếm được địa thế thuận lợi là dựa lưng vào vách núi thì mới mong thắng trong trận tỉ thí nàỵ Vì thế cả hai đều cố hết sức dồn đối phương ra mép vực để giành lấy lợi thế dựa lưng vào vách núi, song cả hai đều ra chiêu rất sít sao, chỉ cần ai đó bước nửa bước vào phía trong là lập tức bị kiếm đối phương đâm trúng ngaỵ
    Ðánh đến lúc như say, Miêu Nhân Phượng ra một chiêu "Hoàng long chuyển thân thổ tu thế", đâm vụt vào ngực đối phương. Hồ Phỉ không có chỗ tránh mà cây kiếm que lại chém xuống mé ngoài, không kịp thu kiếm về cứụ Hồ Phỉ thất kinh, vội giơ tay trái gạt ngang mũi kiếm que của Miêu Nhân Phượng, tay phải ra chiêu "Phục hổ thức" bổ xuống. Miêu Nhân Phượng buộc miệng kêu "Giỏi!" rồi rung kiếm khiến mấy ngón tay trái Hồ Phỉ tê buốt, phải vội vàng buông rạ
    Miêu Nhân Phượng dấn thêm nửa bước, đang tính đâm một chiêu "Thương bộ trích tinh thức", nào ngờ vách đá cứng bên bờ vực bị họ giẫm đạp đã lâu, lúc này nứt lở hẳn. Thế kiếm của ông hướng về phía trước, trọng lượng toàn thân dồn cả xuống chân trái phía sau, chỉ nghe hai tiếng " lắc rắc" vang lên, thế là một tảng đá cùng băng tuyết lao nhanh xuống vực.
    Miêu Nhân Phượng bị hẫng chân, cả người bất giác cũng rơi xuống. Hồ Phỉ hoảng quá vội đưa tay kéo lên. Thế rơi của Miêu Nhân Phượng rất mạnh nên tuy Hồ Phỉ nắm được tay áo ông kéo lên nhưng cả hai níu kéo nhau khiến chàng cũng ngã ra ngoài mép vực. Hai người không hẹn mà cùng lộn người trong không trung, nép vào sát vách nũi và thi triển công phu "Bích hổ du tường công" để lại leo lên núi song vách núi băng tuyết bám đầy, trơn vô cùng, khiến "Bích hổ du tường công" không sao thi triển được; đừng nói con người, mà ngay cả loài thạch sùng có ở đây nhưng cũng không thể leo nổị Thế là leo lên tuy chẳng được nhưng thế rơi chậm dần đị
    Hai người từ từ rơi xuống. Thấy rơi thêm độ hơn mười trượng nữa là một phiến đá nhô lơ lửng ra ngoài, họ thấy nếu rơi không đúng được vào phiến đá này thì cả hai chỉ có nước thịt nát xương tan. ý nghĩ quay cuồng trong óc thì họ đã đặt mình được trên phiến đá. Võ công hai người ngang nhau, ý nghĩ cũng giống nhau, vừa nãy cùng thi triển công phu "Thiên cân trụy" nên họ đứng được vững vàng.
    Mặt phiến đá rất nhẵn, bị băng phủ lại càng trơn hơn nhưng hai người võ công cao cường, vừa rơi xuống đã định thần nên không bước trượt lấy nửa bước. Chợt nghe tiếng răng rắc khẽ vang lên, phiến đá nặng hàng mấy trăm cân rung rinh nhè nhẹ. Thì ra phiến đá này gác ngang sườn núi đã nhiều năm, đá vụn bên dưới rơi rụng dần, vốn dĩ lúc nào cũng có thể rơi, nay thêm trọng lượng của hai người nữa khiến đá vụn xen lẫn băng rơi lả tả, phiến đã mỗi lúc một rung rinh dữ.
    Hai cây kiếm que theo người rơi xuống phiến đá. Miêu Nhân Phượng thấy tình thế nguy cấp lạ thường vội đánh một chưởng bằng tay trái thì tay phải đã lượm được một cành cây, ngay sau đó ra chiêu "Thượng bộ vân biên bích nguyệt", giơ kiếm chém xiên xuống. Hồ Phỉ vội hạ thấp đầu, cúi lưng né tránh, và cũng nhặt được cành cây lên, trả lại một chiêu "Bái phật thỉnh kinh". Lúc này hai người sử dụng toàn chiêu số tấn công, chiêu nào chiêu ấy cực nguy hiểm, cực lợi hại, song tiếng răng rắc ngày một vang lên nhiều hơn, họ khó mà đứng vững chân được. Hai người đều nghĩ: "Phải ép cho đối phương rơi xuống, giảm nhẹ trọng lượng trên phiến đá thì nó mới không đến nỗi rớt ngay, có thế ta mới mong sống được". Lúc này sống chết quyết định trong nháy mắt, ra tay không thể nể tình.
    Trong chốc lát họ đã giao đấu với nhau hơm mười chiêụ Miêu Nhân Phượng thấy đối phương sử dụng kiếm giống hệt đao pháp năm xưa của Hồ Nhất Ðao thì càng ngờ vực; nhưng vì thình thế eo hẹp, không hở lúc nào để mà hỏị Một chiêu "Phản uyển Dực Ðức xông trướng" vừa chém ra, phải xuất tiếp chiêu "Ðề liêu bạch hạc thư sí". Chiêu này cùng chường nhất tề đánh ra, thế nào cũng ép được đối phương phải ngã xuống vực, đó là cách đánh đã thành thói quen của Miêu Nhân Phượng nên lúc xuất chiêu bất giác vai hơi nhô lên một chút.
    Lúc này trăng sáng vằng vặc, xanh biếc tầng không, trăng soi vách đá thành một vùng sáng rỡ. Vách đá ấy toàn là băng tuyết đông lại, sáng chẳng khác gì gương,phản chiếu rõ phía sau lưng Miêu Nhân Phượng. Nhin thấy cảnh ấy, Hồ Phỉ nhớ lại tình hình cha chàng cùng Miêu Nhân Phượng tỉ thí năm xưa qua lời kể của Bình A Tứ. Lúc ấy mẹ chàng đang ở đằng sau lưng ông ta, bà đã đặng hắng để làm hiệu;còn lúc này sau lưng ông ta là một tấm gương, không cần người ngoài nhắc nhở cũng biết chiêu tiếp theo ắt là chiêu "Ðề liêu bạch hạc thư sí". Hồ Phỉ nhanh tay ra
    chiêu "Bát phương tàng đao thức". Thế là chiêu "Ðề liêu bạch hạc thư sí" của Miêu Nhân Phượng ới ra được nửa chừng thì cả người đã bị thanh kiếm bằng cây của Hồ Phỉ chụp lấỵ Lúc này, Miêu Nhân Phượng không còn nghi ngờ gì nữa, hiểu rằng người đang ở trước mặt ông phải có gốc rễ sâu xa với Hồ Nhất Ðao, bèn than
    thở "Báo ứng! Báo ứng!" rồi nhắm mắt chờ chết.
    Hồ Phỉ giơ thanh kiếm cành cây lên, chỉ một chiêu là bổ cho Miêu Nhân Phượng ngã xuống vực, song chàng nhớ đã từng nhận lời với Miêu Nhược Lan là sẽ không khi nào hại đến tính mạng ông tạ Nhưng nếu không bổ kiếm xuống, để ông ta ra hết chiêu "Ðề liêu bạch hạc thư sí" thì mình cũng chết. Lẽ nào vì tha đối phương để chuốc lấy cái chết uổng cho mình.
    Phút chốc trăm ngàn ý nghĩ ngổn ngang trong lòng Hồ Phỉ :
    -Người này đã từng giết hại cha mẹ ta, khiến ta côi cút khổ sở một đời, nhưng ông ấy lại có hào khí ngang trời, là một anh hùng hào kiệt số một, lại là cha đẻ ý trung nhân của ta, theo lẽ đó thì không thể bổ kiếm xuống được. Nhưng nếu không chém thì bản thân mình đừng hòng thoát chết, mà ta đang ở tuổi tráng niên, chịu chết được saỏ Còn nếu giết ông ta, lúc trở về còn mặt mũi nào gặp Miêu Nhược Lan nữả Lại nếu tránh mặt nàng không gặp nhau thì sống trên trần gian nhưng suốt đời đau xé con tim, sống không bằng chết.
    Hồ Phỉ thấy khó nghĩ quá, thực không biết nhát kiếm này nên bổ xuống hay không? Chàng không muốn chém đối phương song cũng không muốn mình mất mạng.
    Nếu Hồ Phỉ không phảỉ là người hào hiệp trong nghĩa khí thì nhát kiếm đó tất nhiên đã bổ xuống rồi, chẳng cần trù trừ. Song một người dù khảng khái hào hiệp đến dâu cũng không thể dễ dàng bỏ đi tính mạng mình. Trong lúc này, muốn đi tới quyết đoán thật là ngàn vạn lần khó khăn.
    Miêu Nhược Lan đứng trong tuyết đợi rất lâu, rất lâu mà không thấy hai người trở lại bèn thong thả mở cái bọc mà Hồ Phỉ giao cho cô. Trong bọc là mấy chiếc áo cùng một đôi giày trẻ sơ sinh và một mảnh vải vàng làm bọc. Dưới ánh trăng thấy rất rõ bảy chữ "Ði khắp thiên hạ không địch thủ" thêu bằng chỉ đen trên đó. Ðây chính là mảnh vải năm xưa cha cô lấy ra quấn quanh người Hồ Phỉ.
    Cô đứng trên tuyết dưới ánh trăng, ngắm mấy cái áo và đôi giầy của trẻ sơ sinh, trong lòng muôn điều dịu ngọt khiến
    Rốt cuộc Hồ Phỉ có bình yên trở về gặp lại cô hay không? Nhát kiếm của chàng rốt cuộc có bổ xuống hay không?
    Tác giả Kim Dung để kết cục ngỏ như vậỵ
    Phần kết của Tuyết Sơn Phi Hồ lơ lửng, không có kết cục khẳng định. Rốt cuộc nhát kiếm của Hồ Phỉ có chém xuống không, xin để cho bạn đọc tự nghĩ lấy Nhát kiếm của Hồ Phỉ có chém xuống hay không là sự lựa chọn của Hồ Phỉ, mỗi bạn đọc đều có thể dựa vào cá tính của mình, dựa vào cách đối nhân xử thế và cách nhìn đối với thế giới này mà có cách lựa chọn khác nhau

    Hết

    Sponsored content

    default Re: Tuyết Sơn Phi Hồ - Kim Dung

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Fri Dec 15, 2017 11:12 am