Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Share
    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Thu Jul 21, 2016 5:13 pm

    First topic message reminder :

    Đây là hình ảnh những chuyến đi Tìm Tự Do trên Biển
    của những người miền Nam Việt Nam khi Sài Gòn đã đổi chủ...

    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội,
    xem lại hình ảnh quý giá về những Chuyến
    Vượt Biển Tìm Tự Do của người miền Nam Việt Nam..!...

    Bắt đầu là câu chuyện thay Đổi  Cuộc Đời...của HLB...

    Chuyện Vượt Biên là cả một sự thay đổi trong cuộc đời.
    Mà bản thân tôi đang lang thang nghèo đói vất vã không nhà ở không tiền ăn cơm nhưng tôi lại ôm nhiều mộng mơ.
    Đó là vì mãnh lực tình yêu thúc đẩy và chế độ khó khăn tôi phải ra đi cho bằng được...rồi có những lần bị bắt... những lần trốn thoát...


    Rồi một buổi chiều ngày 10 tháng 10 năm 1988..có một người phụ nữ mà tôi chưa từng quen biết qua, chị ấy dẫn tôi về nhà ở trong Năm Căn-Cà Mau cho tôi ân uống đầy đủ rồi đến khuya len lén lấy ghe đưa tôi ra biển cho tôi đi vượt biên, trong lúc đó thì trong mình tôi không có tới một đồng xu ten nào hết, chuyện khó tin nhưng đó là sự thật....

    Đến chiều tối 12 tháng 10 năm 1988 tôi bước xuống ghe ra đi. 19 giờ ghe ra cữa biển Năm Căn, 21 giờ ghe vẩn chưa ra tới tàu lớn để sang khách.....
    22 giờ thì ..... trời đất ơi đó là chiếc ghe nhỏ xíu trần trụi, không có mái che nắng mưa, chiều dài khoãng chừng 8 mét chiều ngang hơn 2m , giống như chiếc ghe chạy đường sông, ghe chạy bằng máy đuôi tôm, chiếc ghe như vậy mà sẽ đưa 36 mạng người đi trên biển để tìm tự do...  


    Trên chiếc ghe không có gì hết, xăng dầu thức ăn nước uống cũng không có, nhưng có một thúng bánh lá dừa đả bị thiu rồi, hình như chiếc ghe này mấy ngày trước chuẩn bị đưa khách đi bị bể, rồi chuyến này ghạt người ta để lấy mật mã người vài chỉ vàng lấy vốn lại, những người bỏ vàng ra đi thì hối hận nhưng hối hận cũng đã muộn rồi, trên ghe toàn là khách, không có chủ, không có hoa tiêu, tài công gì hết, chỉ có một người thanh niên cầm máy đuôi tôm để chạy thôi, nhưng người thanh niên này cũng là khách.
    Họ bàn tính nếu quay vô đất liền thì bị công an bắt hết, nên họ đánh liều đồng lòng ra đi....  


    Rồi trên chiếc ghe chật chội, ngồi yên một chổ co ro không nhút nhít không xoay trở đâu được, ai ngồi đâu thì ngồi yên đó và không được nói chuyện lớn tiếng trong suốt thời gian ghe còn trong hải phận của VN. vì sợ công an biên phòng phát hiện.
    Trên ghe có 12 người thanh niên ai biết chạy máy thì thay phiên nhau mà cầm tài.
    Đến nữa đêm 12 tháng 10 năm 1988 chiếc ghe chở 36 người cứ lặng lẽ thầm lặng chạy trên biển đêm, chỉ có âm thanh của chiếc máy đuôi tôm kêu lách tách thôi, rồi một ngày giang nắng trên mặt biển, vì chiếc ghe không có mui mái gì hết, qua đêm sau là 13 tháng 10 trên ghe ai ai cũng nhìn thấy phong cảnh sao giống cãnh của đêm hôm qua, như vậy là ghe chưa thoát ra khỏi hải phận Việt Nam rồi...


    Chiếc ghe cứ quanh quẩn trên biển, sau đó thì ghe hết xăng dầu, lương thực cũa những người đem theo họ đã ăn hết còn tôi thì bị đói quen rồi, khi tôi bước xuống ghe thấy thúng bánh người ta chê, không ai ngó ngàng tới tôi đã chộp mấy cái bỏ theo mình để ăn vì tôi ra đi đâu có lương thực gì mà mang theo, tôi nhờ có mấy cái bánh đó nên cũng đở đói tuy là nó đã bị thiu nhưng trong lúc đói mà, tôi đã từng bị dói ăn cơm thiu qua rồi tôi cũng quen...

    Ghe cứ lênh đênh và mọi người trên ghe ai náy quằn quại hết, ban ngày nếu thấy tàu đánh cá của ai cũng mặc kệ, mọi người đứng lên kêu cứu, có mấy chiếc tàu đánh cá Thailand nó liệng thức ăn nước uống qua và cho xăng dầu để chạy máy và chỉ hướng cho đi, ngày này qua ngày nọ cứ như vậy...



    Rồi...
    Mười lăm ngày ghe lênh đênh!
    Mười lăm ngày biển mênh mong!
    Mười lăm ngày nắng mưa vùi dập
    Mười lăm đêm sương gió phủ giăng
    Một đêm bọn hải tặc!
    Mấy đời người xác xơ!...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 23, 2016 6:41 pm

    Đảo Pulau Bidong ngày nay đã trở
    thành  hoang vắng & hoang phế. .....

    Nhắc lại ngày 14 tháng 3 năm 1989.
    Là ngày buồn của Người Việt đi tỵ nạn.... trể....

    Ngày 14 tháng 3 năm 1989, là ngày gì ?

    Và như thế, những tàu đến sau phải chờ đợi luân phiên theo thứ tự số tàu để "thanh lọc".
    Phải tiến hành phỏng vấn, nghiên cứ hồ sơ cá nhân, kết hợp giữa hồ sơ được thiết lập ngay khi mới bước chân lên đảo bởi một cơ quan đặc biệt của Mỹ ( SB: Special Branch mà đứng đầu là một nhân vật tình báo Mỹ có tên gọi ngắn gọn là Bill ) và hồ sơ do cao ủy thết lập sau này.
    Tuy nhiên, vì chưa nắm rõ tình hình thực sự ở Việt Nam sau 1975, nên cao ủy lại phải bỏ thêm thời gian để nắm bắt thêm những thông tin càng nhiều càng tốt.
    Không rõ những nguồn nào khác cung cấp thông tin cho họ, riêng ở cộng đồng tỵ nạn, cao ủy đã cho mời đồng bào thuộc cả chục "dạng" khàc nhau, như quân cán chính chế độ cũ, nông dân, thợ thuyền, trí thức, thương gia,. . vân vân để tra hỏi, tìm hiểu.
    Dù vậy, đợt thanh lọc đầu cho những con tàu đầu tiên tiến hành rất châm chạp, có khi trên dưới nửa tháng trời mới tiến hành xong cho một con tàu ( nên nhớ lúc đó trại Bidong có hơn 300 con tàu phải chịu thanh lọc. )

    Dù càng về sau tiến độ thanh lọc càng nhanh, nhưng chỉ cần đi trễ 3 tháng mà phải chịu trễ. . .3 năm để chờ đợi đến phiên mình thanh lọc.


    Từ quyết định "đóng cửa" này mà thời gian ở trại kéo dài, ngày xưa thì chỉ độ vài tháng là đã được định cư, thì giờ đây thời gian đó trở thành. . .vài năm.

    Trước đây, thời gian sống ở trại chỉ là tạm thời, ngắn ngủi, do đó những sinh hoạt, mối quan hệ trong cộng đồng xem ra cũng đơn giản, thời gian tương đối ngắn nên chưa kịp phát sinh những phức tạp trong xã hội thu nhỏ này.
    Nhưng khi mà đơn vị thời gian phải đo bằng năm, thì những tương quan trong sinh hoạt đã thay đổi, quan hệ với nhau cũng dần thay đổi ( gần gủi nhau hai ba năm trời mà không có chuyện gì mới là lạ !! )

    Dù có phát sinh những phức tạp tiêu cực, thì ngược lại sự gắn bó và đoàn kết trong cộng đồng cũng tăng lên theo chiều hướng tích cực.
    Tinh thần tương trợ và giúp đỡ lẫn nhau được biểu lộ nhiều hơn.
    Tóm lại, thời gian dài trong trại đã đem lại cho hầu hết đồng bào một bài học quí giá trên đời.
    Và đúng như thế, với thòi gian dài lâu ở trại tỵ nạn ( tối thiểu là 3 năm ) đã để lại dấu ấn khó phai mờ trong thời gian đầu tiên của cuộc đời tỵ nạn.
    Đối với những trại tỵ nạn khác thì tôi không biết ra sao, chứ riêng tôi, ai đã từng ở trại tỵ nạn Mã Lai, thì đảo Bidong vẫn là hình ảnh đẹp nhất đời tỵ nạn.....  


    Những sinh hoạt, học tập và làm việc trên đảo, những ngày nghỉ được thư giản ở những quán café sát biển, tụ họp bạn bè để tán gẩu về một tương lai vẫn còn mù mịt, những " cuộc tình tạm thời ", những ván cờ Scrabble kéo dài từ sáng sớm đến tối mịt, những đêm "lái xe" (*) trên sườn đồi, những ngày tranh đấu biểu tình bốc lửa để "chống thanh lọc", những lớp học Anh văn đầy "ấn tượng". . .vân vân...

    Pulau Bidong, vâng đúng thế, đảo Bidong mãi mãi không bao giờ phai nhạt trong tâm trí tôi, và ngày 14 tháng 3 năm 1989 là ngày tôi cũng sẽ không bao giờ quên.
    Dù bạn đang định cư ở bất cứ một quốc gia nào, ở châu Mỹ, châu Âu hay châu Úc, là một người thành đạt với vợ đẹp con khôn, hay bạn vẫn còn lang thang, bụi bặm, cô đơn, mệt mõi chán chường, thì bạn vẫn không bao giờ quên ngày bạn rời đảo Bidong, phải thế không?

    Hay là bạn vẫn còn ở Việt Nam sau khi bạn đã tự nguyện hồi hương, dù bạn hiện giờ đang là một đại gia thành đạt, hay bạn đang sống dở chết dở vì cơm áo gạo tiền, tôi chắc rằng bạn vẫn xúc động nghẹn ngào mỗi khi có ai nhắc đến những ngày. . .thơ mộng đó, phải thế không?
    Đó, thấy chưa, bạn đã đồng tình với tôi rồi đó, vì bạn đã chân thật với chính mình...
    Pulau Bidong sẽ sống mãi mãi....  




    PS: Tháng 3 năm 1989, cũng là ngày tôi đang chới với hụt hẵn tại đảo Bidong, đã là con bà phước mà còn bị bỏ rơi....con đường đi định cư của tôi đang trong vùng đen tối!!.....hlb...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 23, 2016 6:55 pm

      ....  Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một di tích ngậm ngùi .....  

    Nhắc qua lịch sử một chút về Đảo Pulau Bidong

    Lời Tòa Soạn: Bài dưới đây về tình trạng của đảo Bidong, một thời từng là chốn nương thân của thuyền nhân Việt Nam hồi các thập niên 1970 và 1980, được trích từ báo The Star, phát hành ngày 29 tháng 9 năm 2002 tại tiểu bang Terengganu của Mã Lai Á nơi có trại tị nạn Pulau Bidong.

    Nguyên văn bài báo bằng Anh ngữ của Meng Yew Choong, được ký giả Vann Phan dịch tóm lược sang tiếng Việt.  


    Quá khứ khác thường của đảo Bidong trong vai trò một trại tị nạn nay đã trở thành một hấp dẫn du lịch âm thầm đối với nhiều người ngày xưa là thuyền nhân Việt Nam, một chuyển biến được ghi nhận qua lời phát biểu của Bộ Trưởng Văn Hóa, Thanh Niên và Du Lịch Mã Lai Á Datuk Paduka Abdul Kadir Sheikh Fadzir tại Quốc Hội vào hôm 25 tháng 9, 2002.

    Ấy thế mà hiện nay người ta vẫn chưa có hoạt động nào nhằm bảo tồn những di tích ngậm ngùi kia của nơi một thời từng là trại tị nạn nhộn nhịp.  



    "Ngày trở lại Bidong, tôi như được gợi nhắc lại sức mạnh huyền bí của thiên nhiên và những may mắn kỳ diệu giúp tôi sống xót qua cuộc hải hành gian truân trong một chiếc thuyền lậu nước dài 10 mét rưỡi với 61 hành khách trên đó.
    Tôi nhớ lại hình ảnh những người đàn ông Mã Lai da sậm mặc xà-rông đi trên hai chiếc thuyền đã hết sức, tử tế đem cho chúng tôi nước uống và thức ăn để chúng tôi có sức tiếp tục cuộc hành trình.
    Vâng, hồi Tháng Ba rồi tôi đã gặp lại họ.
    Trong trái tim tôi, họ là những người anh hùng và là những thiên thần.
    Suốt quãng đời còn lại, tôi sẽ không bao giờ quên được hình ảnh đó...
    Trong chuyến đi này, tôi cũng còn được nhắc nhở rằng hầu hết dân chúng nơi đây là những con người tốt bụng.
    Thật là cao đẹp khi nhận chân rằng những người mà tôi chưa hề biết và chưa một lần gặp mặt đã đưa tay ra giúp đỡ và rồi còn dành riêng ra một hải đảo để đáp ứng nhu cầu tạm trú của những thuyền nhân như chúng tôi."  


    - Daniel Nguyễn, thuyền nhân cũ trên đảo Bidong. 

    Daniel Nguyễn nằm trong số 1.6 triệu người Việt Nam mà từ năm 1975 cho tới cuối thập niên 1980 đã thực hiện những chuyến hải hành đầy gian nguy ra đi từ quê hương đen tối, bất định của họ trên đường mưu tìm một chốn trú thân yên ổn xa tít bên kia biển Nam Hoa (Biển Đông).

    Gần 255,000 người trong số đó đã kết thúc cuộc hành trình trên những bờ biển của Mã Lai Á và hầu hết đã được đưa về trú ngụ trên hòn đảo nhỏ bé Bidong, ngoài khơi tiểu bang Terengganu.

    Nhưng Bidong là cái tên không khơi động được gì trong lòng thế hệ trẻ tại Mã Lai Á hôm nay.
    Một đồng nghiệp đã ngót 30 tuổi của tôi chẳng hề nghe tới tên hòn đảo đó. Còn những ai đã có hoài niệm gì thì niềm nhớ kia cũng mơ hồ, xa vắng, và họ không hoàn toàn hiểu được hết ý nghĩa của hòn đảo diện tích chỉ vỏn vẹn có 260 éc-ta kia.  


    Toán thuyền nhân (tên gọi thông dụng của họ) đầu tiên đã trốn chạy khỏi miền Nam Việt Nam sau khi cộng sản bắc việt đánh chiếm thủ đô Sài Gòn (mà sau này được đặt tên lại là Thành phố Hồ Chí Minh) vào năm 1975.)

    Và rồi tình hình trở nên tệ hại thêm vào năm 1978 khi Trung Quốc bất ngờ đưa quân xâm lăng vùng cực bắc của Việt Nam hồi đó vừa mới thống nhất lại, làm dậy lên những tình cảm dữ dội chống dân thiểu số người Việt gốc Hoa tại Việt Nam.

    Vì tài sản của họ bị nhà cầm quyền tịch thu và cơ sở làm ăn của họ bị đóng cửa, nhiều người Việt gốc Hoa đành trông cậy vào chuyện phải trả giá cao bằng vàng để mua cho bằng được con đường an toàn rời khỏi đất nước từng là quê hương thứ hai của họ.


    Và thế là khởi đầu cho cuộc di tản lớn của người Việt Nam trên những con thuyền thường là mong manh, quá tải và không đủ sức đi biển băng qua đại dương trên đường tìm kiếm một tương lai tươi sáng hơn.
    Và đó cũng là lý do vì sao mà những người như Nguyễn đã đặt chân đến chốn này....













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 23, 2016 7:32 pm

      ....  Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một di tích ngậm ngùi .....  

    Nhắc qua lịch sử một chút về Đảo Pulau Bidong

    Câu chuyện lịch sử  

     Nguyễn bước chân lên bờ biển Mã Lai Á vào lúc đêm tối ngày 14 tháng 4, 1980.
    Hai ngày sau, anh được chuyển về đảo Bidong.
    Bảy tháng sau, anh lại rời hòn đảo này để lên đường đi định cư tại Hoa Kỳ.

    Mặc dù điều kiện sống trên đảo còn lâu mới đạt mức lý tưởng, hòn đảo vẫn tiêu biểu cho một chốn nương thân đối với những kẻ đang trốn chạy chế độ cộng sản áp bức vào lúc đó.

    "Nghĩ lại, thời gian mà tôi còn ở Bidong là thời điểm đặc biệt nhất trong đời.
    Chúng tôi đã sống khá vất vả, nhưng tôi vẫn nghĩ đó là một kinh nghiệm ấm lòng", Nguyễn tâm sự qua email như thế...


    Chẳng mấy chốc, những đoàn người lúc đầu chỉ nhỏ giọt đổ lên bờ biển Mã Lai Á đã biến thành những cơn lũ lụt, và các tổ chức cứu tế không thuộc chính phủ đã phải kêu gọi Liên Hiệp Quốc và chính phủ Mã Lai Á ra tay giúp đỡ.

    Vào Tháng Tám năm 1978, chính phủ Mã Lai Á đã quyết định để riêng đảo Bidong ra làm một trại tị nạn, và dân chúng địa phương từ nay không được lai vãng tới.

    Vào lúc cao điểm, Bidong chứa tới 40,000 dân tị nạn, và đó thật sự là một Sài Gòn nho nhỏ với những căn nhà gỗ mái tôn.

    Đêm đêm, dân tị nạn trên đảo vẫn có thể nhìn thấy ánh đèn điện chập chờn từ đất liền của Mã Lai Á ( ít nhất thì cũng vào lúc trước giờ giới nghiêm thường kéo dài từ 11 giờ rưỡi đêm tới 6 giờ sáng).


    Nhà cầm quyền Mã Lai Á - Phủ Cao Ủy Tị Nạn Liên Hiệp Quốc đứng ra bảo trợ cho trại tị nạn trong khi Hội Lưỡi Liềm Đỏ của Mã Lai Á điều hành công việc hằng ngày trên đảo - đã xây cất một trung tâm hành chánh, một trường học, một bệnh viện, một thư viện và đã cho phép dân tị nạn được dựng lên những hàng quán.
    Các tín đồ tự tay xây dựng một ngôi chùa thờ Phật cũng như một nhà thờ Công Giáo mà ngày nay vẫn còn đứng đó, và đã thành hoang tàn....



    Cho đến năm 1989, chính phủ Việt Nam đồng ý việc cho các thuyền nhân hồi hương, một biến chuyển mà sau cùng chấm dứt những cuộc vượt biển đầy nguy hiểm của dân chúng.

    Khoảng năm 1991, đảo Bidong không còn cần thiết phải là một trung tâm dành cho người tị nạn nữa và chính phủ liên bang Mã Lai Á đã chính thức trao trả hòn đảo này lại cho chính quyền tiểu bang Terengganu.
    Nhưng quy chế giới hạn việc đi lại của dân chúng địa phương tới đảo vẫn còn tiếp tục cho tới năm 1999.


    Ngay cả khi cuối cùng du khách được phép tới đây viếng thăm, việc chụp hình trên đảo vẫn không được phép, và hòn đảo vẫn được nhân viên an ninh canh gác.

    Khi các nhà báo của tờ WeekEnder đến thăm đảo vào tháng sáu năm 1999, hầu hết các tòa nhà trên đảo đều ở trong tình trạng sắp sụp đổ, nếu không thì phần lớn cũng chịu cảnh giậu đổ, bìm leo hay mặc tình cho cỏ non che phủ...



    Ngày tôi tới thăm đảo, tình trạng mục nát càng thêm tệ hại; tôi đã bị vấp ngã vì chân sụp xuống một miếng gỗ lót nền trong ngôi nhà thờ.

    Và dẫu cho thiên nhiên có để yên cho tạo vật đứng đó một mình thì bọn phá hoại cũng không chịu làm như thế.
    Sau khi Đảng Hồi Giáo Mã Lai (PAS) thắng cuộc tổng tuyển cử vào tháng mười...

    Một năm 1999, những kẻ thuộc giới phá phách các công trình đã gây nhiều thiệt hại cho các di vật có giá trị lịch sử (và có tiềm năng du lịch) trên đảo.

    Theo lời những chủ ghe địa phương, không còn có Rela (lính gác địa phương) canh gác trong khu vực sau năm 1999 vì "chính phủ mới không muốn trả tiền mướn họ"...

    Kể từ đó, nhiều ngôi nhà đã bị cạy ván, và nhiều ngôi nhà khác thì bị đốt cháy....





    Và chiếc cầu tàu duy nhất phục vụ cho hòn đảo cũng đã bị bóc sạch ván và chỉ có cái nền bằng bê-tông là tồn tại mà thôi....













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Jul 24, 2016 1:14 am

      ....  Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một di tích ngậm ngùi .....  

    Nhắc qua lịch sử một chút về Đảo Pulau Bidong

    Câu chuyện lịch sử...  

    Tất cả những đồ gì còn lại trong xưởng huấn nghệ đều bị đập phá, và cả những bức tượng thờ trong chùa và nhà thờ cũng bị hư hại nữa....

    Còn sống sót chăng là nhiều tấm biển bằng xi-măng được dựng lên để biểu lộ lòng biết ơn vô tận của Thuyền Nhân đối với Đấng Tối Cao đã giúp họ sống xót qua những chuyến hải hành cũng như đã tưởng niệm những người đã nằm xuống....




    Trên đường, còn có những mộ bia đánh dấu mồ chôn những người đã chết khi vượt biển hay sau đó đã qua đời trên đảo, nhưng chỉ có người nào biết chỗ mới tìm được mà thôi...

    Những sự kiện đó không có nghĩa là chính phủ Mã Lai Á sẽ không có lợi ích gì khi bỏ công, bỏ của ra bảo tồn những kiến trúc trong trại tị nạn.
    Kể từ năm 1992, một năm sau khi chính phủ liên bang trả lại hòn đảo này cho chính quyền Terengganu, có tin rằng đã có một đề nghị hãy bảo trì những di tích này để những thuyền nhân có thể trở về xem lại đoạn đời quá khứ của mình.

    Điều đáng buồn là vẫn chưa có gì được đem ra thực hiện cả.
    Nhưng sự hứng thú dường như lại được hồi sinh khi viện bảo tàn tiểu bang Terengganu mở một cuộc triển lãm ảnh về trại tị nạn Bidong kéo dài một tháng, cho tới ngày 6 tháng 10 mới chấm dứt...


    Theo vị phó giám đốc viện bảo tàng, Che Mohd Azmi Ngah, cuộc triển lãm nhằm đề cao ý thức về quá khứ lý thú của hòn đảo, bởi vì "nhiều người Mã Lai đã không hiểu biết tí gì về hòn đảo này".

    Và chính vì sự thiếu hiểu biết đó mà nhiều di tích trên đảo đã bị phá hoại, hầu hết là do các ngư dân địa phương.

    "Người ta vẫn hy vọng rằng khi dân chúng ý thức đầy đủ hơn, chính phủ sẽ có động lực để thực hiện việc bảo trì những gì còn xót lại vào lúc này", Phó Giám Đốc Mohd Azmi giải thích như thế.

    Ông Mohd Azmi nói thêm rằng chính quyền tiểu bang cũng đã mở một cuộc hội thảo hồi đầu năm nay bàn về cách nào hay nhất để phát triển hòn đảo.

    Trong khi dường như chính quyền tiểu bang bắt đầu nhận ra tìm năng du lịch của đảo Bidong, câu hỏi lớn vẫn là: Loại du lịch nào cần được khai thác?
    Và, quan trọng hơn, ai sẽ là thành phần trước hết có trách nhiệm tạo dựng lại các di tích đó?

    Bất kể chuyện đảo Bidong nom như thế nào ngày nay , các cư dân cũ của Bidong cùng con cái họ vẫn không hề thiếu cảm hứng muốn thăm lại hòn đảo xưa.


    Nguyễn nói rằng anh tin là hầu hết những dân tị nạn Việt Nam trước đây từng sống tại Bidong "nhất định là sẽ hưởng ứng" việc trở lại viếng thăm đảo.

    Đối với anh, chuyến thăm Bidong vào hồi tháng ba của anh "thì cũng giống như là một cuộc hành hương tinh thần có tính cách riêng tư".

    "Cá nhân tôi, tôi thích ở lại đêm trên đảo, nếu có thể.
    Khi con cái tôi khôn lớn, tôi muốn đưa chúng tới thăm viếng Bidong để nhìn thấy một đoạn lịch sử của gia đình."


    Nguyễn nói thêm rằng anh ''hiểu rõ tình hình kinh tế không cho phép người ta bỏ công của ra gìn giữ đảo Bidong" cho nên anh cũng không lấy làm buồn lắm nếu chuyện đó không thành.

    "Tuy nhiên, tôi vẫn có cảm tưởng bị mất mát một cái gì đó khi nhìn thấy hòn đảo trong tình trạng hoang phế như vậy"



    Bidong là một kinh nghiệm đau thương mà chúng tôi, những người tị nạn cũ, có thể không muốn làm sống lại.
    Nhưng đó là một phần trong di sản của chúng tôi cũng như đó là một biến cố sẽ sống lại trong dòng lịch sử của dân tộc Mã Lai."


    "Giải pháp lý tưởng nhất là hai phía chúng ta cùng nhau làm việc để duy trì một nơi chốn lịch sử cho đảo Bidong.
    Bidong phải mãi là ngọn hải đăng của Tự Do, mãi là một đặc trưng của trái tim nhân đạo và lòng hiếu khách của dân chúng địa phương, và mãi là một biểu tượng của tình bạn thân thiết giữa hai dân tộc Việt Nam và Mã Lai.". .




    Tượng Đài Tưởng Niệm Thuyền Nhân
    Việt Nam tại đảo Pulau Bidong, Malaysia..

    không nhớ rỏ cuốn Vân Sơn hay Asia nào, nhưng có phóng sự về Bidong , cũng đã nói Bidong bây giờ coi như là đảo hoang , không còn nhà thờ hay chùa nữa , không còn cầu tiển đưa , không còn nơi thông tin, y tá, không còn nhộn nhịp với hàng ngàn dấu chân người tỵ nạn...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Jul 24, 2016 2:51 am

      ....Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một kí ức của thời Tỵ Nạn.....    

    Nhắc lại một chút kỷ niệm những ngày tháng ở Đảo Pulau Bidong...

    Vài dòng tâm sự...  

    Những tháng ngày ở đảo Bidong, mỗi đợt trong chúng ta ở đó là mỗi đợt có niềm lo sợ khác nhau , nhưng nói chung là ai cũng muốn định cư tới nước thứ 3 mà mình chưa bao giờ biết...

    Để rồi sau bao nhiêu năm trời thì chúng ta vẫn nhớ giây phút đó , dầu lúc đó còn độc thân , hay có gia đình...

    Và chúng ta cũng có rất nhiều kỷ niệm của tình bạn tại đó, ở đó cũng như cái "nhà" tạm đã chứa chúng ta sau những ngày gian khổ trên tàu , sau thảm cảnh bị hải tặc , nhưng may mắn là chúng ta đã tới cái "nhà" đó.
    Chúng ta may mắn tới nước thứ 3 , thì ngược lại có một số bạn phải trở về Việt Nam , nói chung ai cũng có số phận và nợ đời , nợ tình phải trả dù ở bất cứ nơi nào..!


    Và cũng như riêng về bản thân tôi, mồ côi, đơn chiếc, trãi qua bao nhiêu lần tù tội, vượt qua bao nhiêu khó khăn vất vã, cố gắng đi cho được để hy vọng đoàn tụ với chồng...???
    Rồi cuối cùng đứng vào hoàng cảnh tuyệt vọng khi bị bỏ rơi...con đường tương lai ở đệ tam quốc gia mù mịt đen tối...???  Nhưng cuối cùng thì tôi cũng được rời đảo....




    CẦU JETTY ....CŨNG LÀ CẦU BIỆT LY......CHÚNG TA ĐẾN... RỒI ĐI...


    Hình ảnh của thời Tỵ Nạn ở Bidong, hình ảnh cầu Jetty đón nhận và đưa tiển, sẽ mãi mãi không quên, dầu sang, nghèo, hạnh phúc, hay cô đơn...

    Chúc tất cả các bạn có 1 ngày vui, để thả hồn về nơi đó chạy qua khu G , tung tăng ra bải sau, rồi leo lên ngọn suối , thong dong tự tại , hay qua khu F lặn xuống bắt Hải Sâm, tụ họp lại thông tin mà nghe ca hát hay ra bải trước sắp hàng chờ phát thực phẩm hay gà tươi, cải tươi vào lúc nữa đêm....


    Tôi đã có nhiều lần thức dậy trong đêm khuya, những ngày mưa lớn nhỏ, hoặc là những ngày nắng chói chang, tôi muốn gào thét lên: Pulau Bidong ơi!.
    Tôi muốn kêu tên Pulau Bidong thật to lên.
    Tôi muốn kêu tên những người bạn cũ: Mỹ ơi, Nhung ơi, Thy ơi, A - Hương, A - Thái. A - Sơn, A - Văn ơi!...
    Các người đâu rồi?




    Hình chụp ngày 3 tháng 9 năm 1989 tại lò bánh mì
    khu F đối diện trường pháp, đảo Pulau Bidong...  

    Tôi muốn cầm lại cái xô nước Supply, cái chén, cái muỗng, uống một ngụm suối mát.
    Và tôi muốn quay lại với những hình bóng xưa, những âm thanh năm nào, cảnh vật xưa: hàng dừa, mái tôn, hạt cát.
    Tôi hy vọng mong muốn được một lần về thăm lại Bidong được đặt chân lên cầu Jetty, để nâng niu những hạt cát của pulau Bidong vào lòng bàn tay, và sẽ nói “Bidong ơi, ta đã về đây.”

    Tôi tuy tôi không phải là người cuối cùng rời khỏi Bidong nhưng trong lòng lúc nào cũng hướng về hòn đảo dấu yêu này qua những năm tháng trôi qua ở nơi phương trời xứ lạ, lo cho cuộc sống lo cho tương lai, nhưng trong lòng tôi thĩnh thoãng cũng chợt nhớ tới pulau Bidong...


    Bidong ơi! Tuy xa lâu rồi nhưng ta vẫn nhớ.!


    Rồi có những chuyến tàu rời đảo, người được rời đảo thì thấy bâng khuâng, bịnh rịnh.
    Tại cầu Jetty đả nhiều lần đưa tiển người đi..

    Vì để tiếp tục hành trình về “miền đất Tự Do”, chúng ta đã phải giã từ Bidong qua những ngày đầu sống xa quê hương, những ngày lênh đênh trên biển cả.

    Có người chỉ sống 1 hoặc 2 tháng với Bidong, nhưng cũng có người đã từng sống hơn 5 năm trên hòn đảo này.
    Nhưng chỉ cần một ngày ở với Bidong, chúng ta đã có biết bao ký ức với hòn đảo và với những đồng bào cùng chung số phận.

    …Bidong giờ này ra sao rồi...?


    Có phải đang sống với những cây dừa cao vời vợi, với những ngôi mộ thiếu người chăm sóc, và những cái giếng đầu ngỏ longhouse hôm nào...???

    Chắc là đã thiếu hẳn đi những âm thanh quen thuộc vào những buổi sáng và những cảnh chiếc tàu cập bến sau bao nhiêu ngày lênh đênh trên biển Thái Bình Dương…từ Việt Nam...

    Bidong ơi, ta nhớ Bidong nhiều lắm!













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Jul 24, 2016 4:45 am

      ....Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một kí ức của thời Tỵ Nạn.....    

    Nhắc lại một chút kỷ niệm những ngày tháng ở Đảo Pulau Bidong...

    Vài dòng tâm sự...  

    Lâu rồi tôi có đọc tin trên trang mạng Terengganu nói về Bidong đã hoang tàn, lòng tôi buồn xót xa.!


    Khi hồi tưởng lại những cảnh Bidong, tôi cảm thấy như là mình còn đang ở trên đảo. thời gian đó đã có những chuỗi ngày vui vẻ nhất trong đời và cũng có nhưng ngày thật là buồn, suốt thời gian “nằm chung với rệp, muỗi và nhất là chuột”.
    Tuy sống trong một hoàn cảnh rất là eo hẹp so với hiện tại.

    Nhưng ngày nào cũng vui vẻ với đời sống Bidong: xếp hàng lấy nước Supply, xếp hàng ở Khối Tiếp Liệu, học Anh ngữ, tham gia cộng đồng, tắm biển, tắm suối, lên núi đốn củi, ăn mì gói …
    Với những chuỗi ngày đó là thời gian thoải mái và cũng là thời gian quí báu nhất của một đời người ...




    Một thời gian dài sống trên nước Canada cũng không nguôi nhớ thời gian ngắn sống trên đảo”.
    Một cuộc sống nó không có gì mà nó đã cho tôi nhớ mãị...ở giữa đảo hoang vu mà cũng có điện thắp sáng trưng, cũng có giờ giới ngiêm..

    Rồi có những đêm trăng cùng các bạn tụ hợp ngoài biển cát mà tâm sự táng dóc. .
    Nếu có đói bụng trước khi đi ngủ, một hay hai gói mì sẽ là thấy sảng khoái vô cùng.
    Còn nếu mà có đường thì hết chổ chê luôn, chúng ta sẽ có một nồi chè đậu xanh vừa thổi vừa ăn..


    À, nhớ ra rồi, khi đêm về, chuột bò đầy đường, con nào con nấy bự như con mèo vậy.
    Nếu có mèo trên đảo, chắc là các chú mèo không sống được bao lâu với bầy chuột “đảo”, chỉ có cách là chạy lên núi làm mưa làm gió với các chú chuột rừng mà thôi.

    Nhưng mà ai bảo có nhiều chuột là xấu đâu.
    Nhờ có chuột nhiều mà có những gia đình có thêm sữa, mì gói, đậu xanh và đường.

    Các bạn có biết không, khi đêm về mọi người đang trong giấc ngũ, thì có những tay thiện xạ sát thủ mà chuột thấy là hoảng sợ chạy toán loạn, và sáng ra họ lại có một chiến lợi phẩm để đem đi đổi lấy đồ ăn.

    Tôi ở trong khu thanh nữ (độc ác) đêm về tôi ít ngủ vì tôi rất sợ chuột hên là nhà của tôi ở gần văn phòng trại nên có ngọn đèn chiếu sáng, nhờ ánh sáng đó và trên tay tôi lúc nào cũng cầm cái cây, có những đêm tôi thấy các chị em đang ngũ say, chuột bò lên trên người trên mật, có người bị cắn nửa.!


    Tôi nhớ lại khoãng tháng 3-4 năm 1989, lúc đó list Mỹ đuổi vội vã, tôi đang trong niềm lo âu tuyệt vọng...chắc sẽ là làm bà chúa đảo hay trã về Việt Nam, vì bị "chồng xù" không còn đường đi định cư..và đường nào cũng chết, nên tôi đem cuộc đời tỵ nạn của tôi đứng ra bảo lảnh một số nợ ở gian hàng Mã cho người chủ lò bánh mì số 2 được rời đảo...

    Và từ đó tôi được làm chủ lò bánh mì số 2...


    Người ta thì "anh hùng cứu mỹ nhân"...
    ...còn tôi thì "mỹ nhân cứu anh hùng"...!  




    Lò  bánh mì số 1 ở bìa bên phải, lò bánh mì
    số 2 chính giữa, Lò bánh mì số 3 bìa bên trái...



    3 người bên trái và người bận bộ đồ xanh là nhân viên  
    lò bánh mì số 2..(hình chụp ngày 3 tháng 9 năm 1989). 

    Ngày tôi giã từ Bidong: lòng buồn biết bao...
    Định mệnh của những người ở lại vẫn còn đỏ đen sau ngày đóng cửa đảo.
    Tôi nghe như tiếng chuông chùa vẫn còn vang bên tai...


    Chung trên chuyến ghe của tôi đi..có 2 mẹ con chị Ý,  Anh Sơn và anh Long với người bạn gái, đi định cư ở Mỹ, vợ chồng anh Phước đi Phần Lan...

    Những người quen rời đảo cùng lúc có: Anh Tài, bé Hương, con Hoa, con Hằng, Sơn xiếc, vợ chồng Phương Chiến, La Mỹ, em Nhung tất cả đi Canada, vào cuối năm 1989...


    Chị hai Ý, Anh Sơn, anh Long, vợ chồng anh Phước, và mấy ACE nữa còn nhớ 30 người với 6 em bé, tụi mình đi trên chiếc ghe trong cơn bảo của tháng 10 năm 1988 không?
    Chuyến ghe mà họ tính đem tụi mình bỏ biển cho cá mập ăn, mấy anh chị còn nhớ không?

    Tất cả Mấy ACE đi trên chuyến ghe mang số tàu MC 198 hiện nay ở đâu???


    Anh Sơn ơi! Tôi cãm ơn anh ngày đó nhờ anh đã nhanh tay lấy dầu nhớt ở dưới chiếc ghe bối lên mặt của tôi, nhờ vậy mà đám hải tặc thái lan mới buông tôi ra...thật là hú hồn...

    Hy vọng mấy ACE MC 198 tình cờ vô đây đọc được nhửng lời này thì trã lời cho tôi biết tin của các ACE nhé....














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Jul 29, 2016 1:09 am

      ....Đảo Pulau Bidong ngày nay đã
    trở thành một kí ức của thời Tỵ Nạn.....    



    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội xem lại tập Video,
    Vượt Biển tìm "TỰ DO..và Pulau Bidong - Một Thời Để Nhớ...



















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Jul 29, 2016 3:07 am

    Đã bốn thập niên trôi qua, ngần ấy thời gian đủ để cho những người đã đi tìm
    "TỰ DO".... ấp ủ hoài niệm những hình ảnh của chuyến Vượt Biển kinh hoàng...
    và Đảo Pulau Bidong...một thuở Tỵ Nạn đầy kỷ niệm....Thời gian tạm trú nơi
    đó tuy ngắn ngủi...Nhưng những kỷ niệm nơi đó cũng đủ để nhen nhúm ước
    mơ được trở về thăm lại đảo Pulau Bidong đó phải không các bạn..!!! 


    Hôm nay nhìn lại những hình ảnh này, các bạn có chợt nghe lòng
    mình chùng xuống, trắc ẩn và man mác nhớ nhung đậm nét về một
    khung trời kỷ niệm nơi đảo Pulau Bidong đó không..???!!!

























    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 30, 2016 3:54 am

    Đã bốn thập niên trôi qua, ngần ấy thời gian đó đủ để cho những người đã đi tìm
    "TỰ DO".... ấp ủ hoài niệm những hình ảnh của chuyến Vượt Biển kinh hoàng...
    và Đảo Pulau Bidong...một thuở Tỵ Nạn đầy kỷ niệm....Thời gian tạm trú nơi
    đó tuy ngắn ngủi...Nhưng những kỷ niệm nơi đó cũng đủ để nhen nhúm ước
    mơ được trở về thăm lại đảo Pulau Bidong đó phải không các bạn..!!!


    Hôm nay nhìn lại những hình ảnh này, các bạn có chợt nghe lòng
    mình chùng xuống, trắc ẩn và man mác nhớ nhung đậm nét về một
    khung trời kỷ niệm nơi đảo Pulau Bidong đó không..???!!!



























    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 30, 2016 4:17 am



    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng xem bộ
    DVD Tị nạn việt nam và Bến bờ tự do 1 & 2 này nha....



















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Thu Aug 04, 2016 9:13 pm



    Bây giờ mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng HLB nhìn lại lịch sử cuộc Di Tản và Vượt Biên của người miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975 nha....

    Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, một ký giả Tây phương đã viết là ‘Dưới chính sách khắc nghiệt của cộng sản, nếu cái cột đèn mà biết đi chắc nó cũng…vượt biên’.  (Ginetta Sagan).
    Câu nói dí dỏm của Sagan đã diễn tả được một thực trạng rất bi hài của dân dộc Việt Nam trong khoảng thời gian hơn hai  mươi năm kể từ Tháng Tư, 1975 cho đến năm 1996.


    Những người chạy trốn khỏi Việt Nam trong thời điểm đó, có thể chia làm hai đợt chính: Đợt đầu được mệnh danh là người Di Tản vì họ rời Việt Nam ngay trong khoảng tháng Tư 1975 và đợt thứ hai thường được mệnh danh là ngưòi Vượt Biên, dù bằng đường bộ hay đường biển.

    Di Tản

    Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày chính thức ghi nhân sự sụp đổ của Việt Nam Cộng Hoà trước làn sóng xâm lăng của cộng sản Việt Nam .
    Cuối tháng 4 năm 1975 đã có những đợt rời Việt Nam của các  nhân viên và gia đình các sứ quán, công ty ngoại quốc cũng như nhừng người Việt có phương tiện riêng hoặc  được các cơ quan Hoa Kỳ và các nước đồng minh bảo trợ.  
    Ngày 29 tháng tư 1975, Tổng Thống Hoa Kỳ Gerald Ford chính thức ra lịnh khỏi động chiến dịch “Frequent Wind” để di tản quân nhân,  nhân viên dân sự Mỹ và một số  người Việt đã từng cộng tác hay liên hê với chính phủ Mỹ và chính phủ Việt Nam Cộng Hòa rời khỏi Việt Nam để tránh  bị cộng sản trả thù.


    Cùng thời điểm này, rất nhiều người Việt Nam cũng đã quyêt đinh di tản.  
    Họ là những người mà đã ít nhất một lần bỏ nơi chôn nhau cắt rốn, bỏ mồ mả ông bà, tổ tiên để di cư vào Nam năm 1954, họ là những người đã có ít nhiều hiểu biết, kinh nghiệm về cộng sản, họ là những người đã may mắn vượt thoát được sau cuộc triệt thoái của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa khỏi miền Cao nguyên và miền Trung, họ là những người chối bỏ chế độ cộng sản.
    Ðó là lý do mà làn sóng người di tản trong tháng Tư 1975 đã làm nhiều người ngạc nhiên với con số khoảng 300 ngàn người và các cơ quan cứu trợ quốc tế đã phải mất nhiều thời gian để giúp họ định cư ở các nước tự do nhất là Mỹ, Canada, Úc, Tân Tây Lan và các trai tạm cư ở Subic Bay (Philippines), Guam, Wake Island, California, Arkansas, Florida, Pensylvania ãa phải mở mãi cho đến cuối năm 1975.  


    Chiến dịch ‘Frequent Wind” trên nguyên tắc chỉ kéo dài từ 3:30 chiều ngày 29 tháng tư và chấm dứt vào đúng 21 giờ ngày 30 tháng tư, 1975 khi người lính Mỹ cuối cùng được trục thăng bốc khỏi Sàigòn và trụ sở của cơ quan DAO (Defence Attachés Offfice) của Hoa Kỳ được Thủy quân lục Chiến Hoa kỳ cho phá nổ.  
    Tuy nhiên với làn sóng người di tản rầm rộ đổ ra biển Thái Bình Dương bằng các tàu hải quân, thương thuyền và cả các tàu đánh cá nhỏ,  việc cứư vớt người vẫn được tiếp tục trong nhiều tuần sau đó.
    Hạm đội số 7 của Hải quân Hoa Kỳ với các hàng không mẫu hạm Hancok , Midway và  nhiều tàu chiến hạm cũng như nhiều thương thuyền Hoa kỳ và quôc tế đã tham dự vào chiến dịch cứu vớt người trên biển rồi chuyển qua các trai ty nạn ở Subic, Guam trước khi phân tán họ đi tị nạn tai Hoa kỳ và các nước tự do khác như Canada, Uc, Pháp, Anh,  vân vân.
    Trên thực tế, giai đoan di tản và vượt biên không có sư gián đoạn.  
    Có chăng chỉ là sự phân chia thời điểm chính phủ Hoa Kỳ chấm dứt chiến dịch vớt người trên biển mà thôi, còn sự ra đi của người Việt vần tiếp tục không ngừng.


    Những hình ảnh sau đây ghi nhận cảnh hãi hùng của một cuộc di tản chưa từng có trong lich sử Việt Nam và thế giới...



    Đoàn người Di tản từ miền Trung



    Máy bay trực thăng di tản từ Đại sứ quán Mỹ



    Dân Di Tản Chạy ra Trực Thăng tại Trụ sở DAO, Saigon



    Dân Di Tản đến Midway bằng trực thăng Hoa Kỳ



    Một máy bay Việt Nam Cộng Hòa
    chở người Di Tản đáp xuống Midway



    Một Thuyền Đánh Cá chở người Di Tản được Midway tiếp cứu...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Aug 05, 2016 12:51 am



    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng HLB nhìn lại lịch sử cuộc Di Tản và Vượt Biên của người miền Nam Việt Nam sau ngày 30 tháng 4 năm 1975....

    Cuộc Di Tản tháng tư năm 1975 đã có nhiều  cảnh đẫm máu  và nước  mắt nhưng  tình nhân loai cũng đã được biểu lộ rõ rệt từ những quân nhân và các cơ quan từ thiện.  Sau khi đã đến đựợc Mỹ hay các nước mở vòng tay đón nhân, dân Di Tản còn phải trải qua nhiều khó khăn như sự  khác biệt ngôn ngữ, văn hóa, vân vân để tạo lại cuộc sống..

    Vượt Biên

    Họ ra đi mà không biết mình đi đâu, sẽ đến đâu; đa số không biết gì về đại dương cùng những nguy hiểm của những chuyến hải hành cũng như không biết gì về những khó khăn khác đang chờ đợi họ.  Ðó là lý do mà có lúc người ta đã nói “ nếu có ba người vượt biên thì chỉ có một người đến bến an toàn, một người chết trên biển vì bảo tố, đói khát và hải tặc và một người sẽ bị bắt lại và đi tù”.

    Những Người Vượt Biên là ai và tai sao họ phải liều mình đi tìm Tự Do?.

    Họ chính là những người chậm chân trong giai đoạn Di Tản.
    Có thể lúc đó họ còn chút hy vọng là những người cộng sản cũng còn chút lương tâm và sáng suốt không nỡ đối xử với những người dân miền Nam như kẻ thù không đội trời chung và họ sẵn sàng cộng tác với những người cộng sản để cùng xây dựng một Đât nước Thông Nhất trong Hòa Bình.  
    Họ đã lầm sau bao nhiêu ngày lầm than tôi mọi cho những người cộng sản vô lương.  
    Họ đã mất hết tài sản, tự do và cả phẩm giá con người dưới chánh sách trả thù tàn bạo của cộng sản.  
    Họ có thể chịu nghèo khổ để hy vọng vào một tương lai xán lạn.  
    Nhưng tương lai chỉ có tù đầy, thù hận và dối trá.
    Thế hệ của họ coi như bỏ vì họ đã lỡ tin cộng sản.
    Nhưng còn thế hệ con cái họ? Họ không thể chịu cực khổ nhìn con cái họ trở thành những con vật trong xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã lùi lại hơn 30 năm sau cái ngày gọi là ‘giải phóng’.  
    Tương lai họ còn gì đâu ngoài một lối đi duy nhất: Vượt Biên.
    Nếu may ra thoát được qua bờ Tự Do thì con cái họ còn có hy vọng sống được một cuộc đời đáng sống.
    Còn không, đời sống ở Việtnam có khác gì đã chết.  
    Bới vậy Họ đã quyết chí liều mình Vượt Biên qua Cam-pu-chia, đến Thái Lan hay Vượt Biển qua Mã Lai, Nam Dưong, Phi Luật Tân nơi nào cũng được, miễn là ra khỏi điạ ngục Việt Nam bất chấp sự bắt bớ lùng xét của công an, hiểm nguy của hải tặc, bão tố hãi hùng ngoài biển Đông.


    Sau đây là vài trích đoạn từ các tác phẩm viết về  tỵ nạn:  

     “Người Việt Nam chỉ ra đi trong thế cùng, không còn cách nào có thể sinh sống tại quê hương của mình.
    Ðây là một cuộc bỏ phiếu vĩ đại chống lại chế độ cộng sản Hà Nội bằng chính mạng sống của mình.
    Trong số nầy, rất nhiều người mang hoài bảo sẽ có một ngày trở về quang phục quê hương.  


    Số người tử nạn trên bước đường vượt biên không thể thống kê chính xác được....  
    Người ta phỏng chừng từ 400.000 đến 500.000 thuyền nhân bỏ mình trên biển cả hay bị hải tặc bắt giết..


    Vượt biên năm 1975 là cuộc xuất ngoại vĩ đại nhất trong lịch sử Việt Nam kể từ ngày lập quốc.  
    Ðây là một sự kiện hoàn toàn bất ngờ đối với Nam Việt, Bắc Việt, Hoa Kỳ và cả thế giới.  
    Trước đó, không một ai có thể tiên đoán được phong trào vượt biên sẽ xảy ra đến mức lớn lao như thế.  
    Phong trào vượt biên kéo dài từ 1975 đến 1996 ngang bằng với thời gian chiến tranh từ 1954 đến 1975.
    Tổng số người rời bỏ đất nước bằng tất cả các cách, cộng với những người tử nạn trên đường vượt biên, lên đến khoảng gần bằng tổng số dân chúng và quân nhân Việt Nam cả Nam lẫn Bắc tử trận trong cuộc chiến từ 1954 đến 1975 (khoảng 3,000,000).




    Những Thuyền Nhân nằm la liệt trong khoang tàu...

     Những đợt vượt biên ào ạt, bất chấp mạng sống đã làm rúng động lương tâm nhân loại, và đã phơi trần bản chất độc ác của chế độ cộng sản Việt Nam trước công luận thế giới....




    Phỏng theoTrần Gia Phụng ...












    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Aug 05, 2016 12:55 am



    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng HLB nhìn lại lịch sử của những người vượt biển sau ngày 30 tháng 4 năm 1975....

    Vàng Máu và Nước Mắt.

    Trong 2 năm đầu, nhất là từ tháng 9 năm 1978, làn sóng người tị nạn từ nước cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam đang tràn ngập các trại tị nạn ở Ðông Nam Á.  
    Ngoài ra, hàng trăm ngàn người Việt Nam đã bị chính quyền Hà Nội bắt buộc ra đi trên những con tàu không thể đi biển được, và đã biến mất trên Biển Ðông đầy bất trắc.  
    Ở một số bờ biển Thái Lan, các ngư dân đã phải quay tàu về đất liền khi chứng kiến cảnh hãi hùng như một phần thi thể của người vượt biển vướng vào lưới, vân vân...




    Thuyền Nhân trên đường vượt biển

    Hiện tượng thuyền nhân đã phản ảnh được cái đau khổ của người phải rời bỏ quê hương.  
    Họ không phải chỉ kín đáo đi từ bên này sang bên kia biên giới, chờ đợi cơ hội quay về khi mọi chuyện đã trở lại bình thường hay theo ý họ mong muốn.  
    Họ ra đi, không hề biết trước mình sẽ đến đâu, không có viễn ảnh hồi hương, và cam chịu mọi hiểm nguy.  
    Họ phải đang tâm cắt bỏ những ràng buộc với quê hương và dân tộc.




    Thuyền chở 162 người vượt biển bị đắm lúc sắp đáp được vào bờ

    Vì sao quá nhiều người liều mạng bỏ trốn khỏi Việt Nam? .

    Bởi vì lịch sử đã đảo lộn, đã thay đổi cuộc đời ho vượt xa sức họ tưởng tượng, đến mức họ phải quyết định bỏ lại sau lưng tất cả những người và những gì yêu quý, liều mạng sống của mình cũng như chấp nhận mọi nỗi kinh hoàng của một tương lai bất định, để rời khỏi Việt Nam.

    Những ‘thuyền nhân’, danh từ thế giới gán cho họ, thường phải chịu nhiều rủi ro lớn lao, từ rất lâu trước khi đặt được chân xuống tàu.  
    Trong khi cố gắng tìm cách để thoát được công an và lính biên phòng, họ đã chấp nhận rủi ro bị bắn, hoặc nhẹ nhất là, bị bắt lại và bỏ tù.  
    Những ai may mắn xuống được tàu phải ra đi trên các thuyền đánh cá mỏng manh đầy ắp người không thích hợp để đi vượt đại dương.  
    Thường thường, họ nhắm hướng đi đến Thái Lan hoặc Mã Lai, nhưng lại cập bến ở đâu đó giữa Hồng Kông và Úc Ðại Lợi.  Biển cả cũng cướp đi một số người mà không ai biết được là bao nhiêu. .  


    Tuy vậy, cuối cùng thì câu chuyện về những người tị nạn Ðông Dương là câu chuyện về những người bị từ chối.  
    Trước tiên và đau đớn nhất, họ bị chính quyền của chính nước họ khước từ.  
    Họ cũng nhiều lần bị cự tuyệt bởi các quốc gia lân bang nơi họ đến xin tạm trú, và bị từ chối ít nhất là vào lúc đầu bởi các nước Tây Phương và Nhật Bản, những quốc gia duy nhất có khả năng và tấm lòng cứu vớt thuyền nhân.


    Vài trích đoạn từ các tác phẩm viết về  tỵ nạn:

     “Chúng tôi cần gạo và thực phẩm.  Trong những ngày này, chúng tôi không có tiền để mua thêm thức ăn.  Chúng tôi không được phép có công việc làm.  Nếu thực phẩm được phát trễ, chúng tôi chỉ việc nhịn đói.  Chúng tôi có rất ít nước uống, vì đang là mùa khô.  Tôi nghĩ nếu mọi chuyện không thay đổi, chúng tôi sẽ chết hết.”........Refugee: Thailand, 1978.


    “Trong bệnh viện, một người đàn ông và đứa con trai đang khóc trên lán.  Tàu họ đã đến đêm hôm trước, nhưng bị lật úp.  Người vợ, người mẹ đã chết đuối.”.........Delegates of ‘Society of Friends’: Malaysia, 1979.


    “Các lính tuần tra phát hiện có những bao ni-lông xoáy tròn trên mặt nước.  Họ chuẩn bị tăng tốc độ vọt đi tiếp, thì khám phá ra rằng, các bao nhựa này đã được thổi phồng, căng lên, để chở hai em bé sơ sinh, dĩ nhiên là chưa biết bơi.  Người mẹ đang ra sức đẩy chúng.  Người cha đã không may chết đuối trước đó.”.......Report: Mekong River Crossing, 1978.



    Người mẹ của một em trai 14 tuổi kể lại, tàu của cô bị hải tặc từ một tàu cào của Thái Lan nhảy sang.  “Tôi biết bọn chúng sẽ làm gì”, cô vừa kể vừa khóc nức nở.  “Tôi van xin chúng đừng làm gì trước mặt con trai tôi.  Vì thế, chúng đưa tôi vào cabin tàu, rồi 7 tên cưỡng hiếp tôi trong đó.”........Refugee: Malaysia, 1979.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Aug 05, 2016 12:56 am



    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng HLB nhìn lại lịch sử của những người vượt biển sau ngày 30 tháng 4 năm 1975....

    Vài trích đoạn từ các tác phẩm viết về  tỵ nạn:

    Anh Huỳnh Văn Trân, 34 tuổi, ngồi trên 1 băng ghế gỗ ở trại tị nạn Songkhla ở 1 bờ biển cực nam của Thái Lan, thuật lại câu chuyện của mình lần thứ ba.

    Anh ra đi trên một chiếc tàu gồm 62 người đàn ông, phụ nữ và trẻ em.
    Họ may mắn gặp thời tiết và gió thuận lợi, và không bị rắc rối gì về máy tàu.  
    Vào ngày thứ 5 trên biển, một chiếc tàu mã lực lớn dài 15 mét đến cặp sát mạn tàu anh.  
    Có 12 người đàn ông trên thuyền, tất cả đều trang bị vũ khí đầy đủ.  
    Trước hết, chúng ra lệnh cho hai người trong số phụ nữ sang tàu chúng.  
    Một trong hai người này là vợ anh Huỳnh Văn Trân.  
    Cô này bị ghì chặt xuống, súng trường kê sát thái dương, và bị ra lệnh không được kêu la.  
    Cô bị chúng cưỡng hiếp.  
    Bọn hải tặc sau đó nhảy qua tàu tị nạn, cướp đi mọi thứ có giá trị, bắn một người đàn ông còn do dự khi chúng cướp.  
    Sau đó chúng tăng tốc độ phóng đi với các món của cải chiếm được, nhưng thình lình quay ngoắt lại.
    Vẫn giữ nguyên tốc độ tối đa, chúng nhắm thẳng vào tàu tị nạn và đâm mạnh.
    Chiếc tàu hải tặc đã lập đi lập lại hành động này trong khi nhóm người tị nạn đang hốt hoảng ngoi ngóp giữa biển khơi.
    Bọn cướp biển cố ý lái tàu cán qua vô số chiếc đầu đang nhấp nhô, có lẽ vì không muốn để sót lại nhân chứng nào.  
    Khi vợ anh Trân còn đang chới với trên mặt nước, với đứa con trai mới lên 3 đang níu chặt cổ mẹ, cả hai đã bị tàu cán qua và chết đuối. 10 người trong số họ sống sót, sau đó được vớt lên và đưa tới Songkhla.

    Toàn thể thính giả đều nín lặng.  Ðó là một câu chuyện thương tâm hơn những chuyện khác, nhưng hẳn nhiên không phải là ngoại lệ, hiếm có. Có rất nhiều tàu tị nạn đã bị hải tặc tấn công nhiều hơn một lần.”....UNHCR: 1979...


    Bao nhiêu thuyền nhân đã chết ngoài biển khơi? Không ai biết chắc cả.
    Nhiều người nói với chúng tôi rằng có lẽ 5% các tàu rời Việt Nam đã bị mất tích, nhưng nhiều người lại cho là có đến 70% tàu không hề đến được bờ.....Delegates of ‘Society of Friends’:  Pulau Bidong, 1979.....

    Georgina Ashworth  The boat people and the road people.



    Trong vài năm đầu những thuyền tỵ nạn còn được tiếp đón tử tế bởi dân chúng và chính phủ các nước láng giềng nhưng vì làn sóng tỵ nạn ngày càng nhiều nên những niềm nở ban đầu đã bị giảm xuống hoặc tệ hơn đã bị thay bằng thái độ xua đuổi như đã từng xẩy ra ở Thái Lan, Mã Lai.
    Tầu của người tỵ nạn, khi bị tầu hải quân Mã kéo trở ra hải phận quốc tế có một số đã bị chìm và làm chết oan một số người.  
    Do đó nếu như may mắn không bị bắt lại, thoát được gió bão, không hư máy dọc đường và không gặp hải tặc các thuyền nhân vẫn chưa chắc sẽ đến được các trại tạm cư.
    Ðó là chưa kể đến những khó khăn về đủ mọi phương tiện từ vệ sinh, y tế, nước uống, thực phẩm…nơi các trại tỵ nạn.  
    Thật ra dùng chữ trại tỵ nạn cho lịch sự vậy thôi chứ vào thời điểm ấy không một quốc gia nào có thể lường được là con số người chạy cộng sản, bỏ nước ra đi sẽ đông đến như vậy.  
    Do đó chẳng có quốc gia nào đã có những sửa soạn để có thể đón tiếp một số lượng người đến quá ào ạt và nhiều đến thế.
    Trại tỵ nạn đã là những kho xưởng, những trại lính, những chiếc phà cũ, những chiếc phao nổi, những hòn đảo san hô hoặc đảo hoang, nhỏ nằm chơ vơ giữa đại dương.
    Ðặt được chân trên đất là phải đi tìm cỏ, đốn cây để dựng lều để tạm trú tránh cái nóng ban ngày và cái lạnh ban đêm….


    Còn nhiều nhiều nữa, kể sao cho hết những cái khổ của kiếp lưu vong.  
    Ðến năm 1988 vì quá mệt mỏi với số người tỵ nạn phải cưu mang trên hơn mười năm, Cao Ủy tỵ nạn và các quốc gia có trại tạm cư đã quyết định áp dụng hệ thống thanh lọc để xác định tư cách tỵ nạn chính trị của các thuyền nhân nếu họ đến sau ngày 16  tháng 6 năm 1988.  
    Quyết định này cũng đã gây ra khá nhiều thảm cảnh rất đáng thương như được kể lại sau đây.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2747
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Aug 05, 2016 1:04 am



    Các Huynh Đệ Tỷ Muội, cùng HLB nhìn lại lịch sử Di Tản và Vượt Biên sau ngày 30 tháng 4 năm 1975....

    Lời Kết:

    Cuộc Di Tản và Vượt Biên sau ngày 30 tháng tư năm 1975 là một bản án muôn đời đối với chính sách vô nhân đạo của cộng sản Việt Nam.
    Những cảnh tượng đau thương, kinh hoàng mà người Di Tản và Vượt Biên phải gánh chịu thật không bút nào ta hết.  
    Tuy nhiên trong biến cố đầy bất hạnh đó, cũng không thiếu những tấm lòng bao dung, thể  hiện rõ tình người, của binh sĩ và  dân chúng Hoa Kỳ cũng như các quốc gia trong thế giới tự do, nhất là các nước vùng Đông Nam Á đã bao dung chúng ta tại các trai tị nạn.

    Chúng ta  mang ơn dân chúng và chính phủ các quốc gia đã cưu mang người Việt tỵ nạn, giúp chỗ tạm cư, cho phép định cư hoặc đã cứu vớt tầu tỵ nạn khi lạc lối, hết lương thực hay máy tầu bị  hỏng.
    Chắc chắn là sự thành công của thế hệ thứ hai trong Cộng Ðồng Người Việt Hải Ngoại, sẽ không bao giờ xảy ra  nếu không có sự cưu mang của các quốc gia trong Thế Giới Tự Do vào thời điểm đen tối đó.

    Ngày hôm nay, sau 40 năm tỵ nạn, viết lại một phần nhỏ trong những nỗi khổ đau của dân tộc để chúng ta ôn lại và ghi nhớ một sự kiện lịch sử không phải là của riêng Việt Nam, mà là của thế giới, trong đó chính chúng ta vừa là tác nhân, vừa là nhân chứng...




    Thuyền nhân đang chờ kiểm tra y tế trước khi chuyển đến các trại tị nạn







    Sống trong trại tị nạn



    Bên trong trại tị nạn





    Các em tới Trại Tỵ Nạn.....





    .....và thành công trên quê hương thứ hai..

    Bốn mươi năm sống lưu vong, lúc nào đa số chúng ta cũng vẫn mong có ngày trở về để góp phần xây dựng lại quê hương lạc hậu, giúp cho dân tộc ta sớm được sống trong không khí Tự Do, Dân Chủ đích thực mà dân ta chưa bao giờ được hưởng.

    Ðiều này chỉ có thể xảy ra khi người Việt trong và ngoài nước thật tâm đặt quyền lợi của Tổ Quốc lên trên mọi quyền lợi riêng tư và thoát được sự chi phối của các thế lực chính trị quốc tế....





    Nguồn nguoiviethaingoai.














    Sponsored content

    default Re: Bộ Sưu Tập...Nhìn Lại Những Chuyến Vượt Biển Tìm Tự Do & Trại Tỵ Nạn Pulau Bidong Thuở Ấy

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Fri May 26, 2017 7:50 pm