TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Share
    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Apr 10, 2017 7:41 pm


    Chỉ còn hai mươi ngày nữa là đã đến ngày
    TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)
    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng xem bài


    "Trận chiến oai hùng và đẹp nhất trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do của
    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa" để chúng ta có Một Thời Để Nhớ lại Ngày
    Quốc Hận của Việt Nam Cộng Hòa .


    1. Nhân sự kiện 42 năm “khép lại” cuộc chiến ngày 30 tháng 4 năm 1975 - ngày 30 tháng 4 năm 2017:

    Trong những ngày nầy, những ngày kỷ niệm 40 năm biến cố khép lại cuộc huynh đệ tương tàn khốc liệt và đau thương nhất trong lịch sử Việt Nam : biến cố ngày 30 tháng 4 năm 1975, rất nhiều ký ức về cuộc chiến có dịp được phơi bày, tường thuật.

    “Bên thắng cuộc” thì khắp nơi tưng bừng mừng “kỷ niệm chiến thắng” bằng tuyên truyền rầm rộ và hoành tráng với tầng suất và đầu tư cao nhất.

    Trong khi “bên thua cuộc” thì đó đây vẫn tổ chức hồi niệm ngày “quốc hận” trong bầu khí của trầm mặc mang dấu ấn tiếc nhớ và ngậm ngùi....


    Và cũng trong những ngày nầy, trên các phương tiện truyền thông gần như ngập tràn các tư liệu liên quan đến cuộc chiến tranh, cho dù đã 42 năm trôi vào dĩ vãng, nhưng những vết thương của cuộc tương tàn nồi da xáo thịt (mà các tài liệu nầy gợi nhớ) vẫn nhức nhối trong tâm hồn của hàng triệu con dân Việt Nam.


    Bằng chủ trương và đường lối tuyên truyền cố hữu của hệ thống chính trị độc tài, độc đảng, chính quyền cộng sản Việt nam cố sức trình bày những chiến tích lừng danh của quân đội nhân dân miền Bắc qua toàn bộ hệ thống báo đài lề phải đang nắm trong tay. Và dĩ nhiên, đó chỉ là “sự thật cộng sản”, một sự thật mà chính một lãnh tụ tầm cở của đế quốc cọng sản Liên Sô - Tổng Bí Thư Mikhail Gorbachev : đã phải thốt lên : “Tôi đã bỏ nửa đời người phục vụ lý tưởng cs, nay tôi đau buồn nói rằng cs chỉ tuyên truyên Dối Trá và Bịp Bợm.”

    Nói như thế, không phải hoàn toàn phủ nhận những chiến thắng mà quân đội cụ Hồ đã đạt được trong cuộc chiến huynh đệ tương tàn mà họ “treo cái đầu dê” bằng những mỹ từ “giải phóng miền Nam khỏi ách xâm lược Mỹ”. Thôi thì cứ để cho “bên thắng cuộc” thoải mái tụng kinh bài ca chiến thắng vĩ đại vì họ đã trả giá quá đắt : hơn 3 triệu người chấp nhận “sinh Bắc tử Nam” kia mà !

    Ở đây, trong bài nhận định giản đơn và khiêm tốn nầy, chỉ xin được góp một chút hương thơm để kính nhớ hương hồn các anh linh tử sĩ của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đã hy sinh chiến đấu miệt mài suốt 20 năm để giữ gìn Đất Mẹ từ bờ sống Bến Hải cho đến mũi Cà Mau, cùng những vùng biến đảo xa xôi Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Sơn, Phú Quốc...

    2. Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa và giá trị chiến đấu

    Trong đoạn kết của bài viết “CHÂN DUNG NGƯỜI LÍNH VIỆT NAM CỘNG HÒA” tác giả Sơn Tùng đã phần nào cay đắng thốt lên :  








    “Cuộc chơi rõ rệt không công bằng, nhưng nguời lính Việt Nam Cộng Hòa vẫn miệt mài chiến đấu và hy sinh. Cho đến khi hoàn toàn bị trói taỵ Cuộc chơi tàn. Nhưng người lành lặn bị lùa vào các trại cải tạọ. Đui, què, mẻ sứt...không còn được ai nhắc tới, biết tớị những người chết không yên, mồ mả bị đào xới lăng nhục.


    Được sửa bởi hoalucbinh ngày Wed Apr 12, 2017 3:15 am; sửa lần 1.












    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Apr 10, 2017 9:54 pm


    Chỉ còn hai mươi ngày nữa là đã đến ngày
    TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)
    Thân mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng xem bài


    "Trận chiến oai hùng và đẹp nhất trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do của
    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa" để chúng ta có Một Thời Để Nhớ lại Ngày
    Quốc Hận của Việt Nam Cộng Hòa .

    Hơn bốn mươi cái 30 tháng 4, đã trôi qua, hào quang của những kẻ đã “chiến thắng” nhờ sức mạnh súng đạn ngoại bang đã tắt lịm trong cái xã hội cực kỳ thối nát.
    Bao giờ lương tâm mới thức tỉnh trong những con người vẫn còn muốn ném bùn vào nét chân dung của người lính Việt Nam Cộng Hòa ?


    Nhưng lịch sử vẫn luôn công bằng. Những giá trị đích thực cho dù có bị vùi dập, loại trừ, chà đạp…thì rồi vẫn đến lúc được khám phá, trưng bày, đón nhận.

    Chính tác giả Sơn Tùng trong bài viết trên, đã trích dẫn những tường thuật và nhận định của những nhà báo, phóng viên mang lập trường thiên cọng, bênh vực cho cuộc chiến tranh của Hà Nội, nhưng khi chứng kiến những trận đánh cuối cùng của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đã phải thay đổi cái nhìn :


    “Sự hèn nhát và vô đạo ấy đã làm thức tỉnh lương tâm một số người từng góp phần cổ võ cho cộng sản Bắc Việt xâm chiếm miền Nam:  

    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa, khi họ chứng kiến những trận đánh cuối cùng của một số đơn vị Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Trong số nầy có 3 nhà báo Pháp Jean Larteguy, Jean Lacouture và Pierre Darcourt.



    Tại Xuân Lộc trong những ngày cuối cùng



    Tại ngã ba Dầu Dây ngày cuối cùng



    Trận đánh cuối cùng trên cầu Tân Cảng ngày 28 tháng Tư năm 1975



    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa và nhóm phóng viên Phương Tây đang trên
    cầu Tân Cảng, Sài Gòn, ngày 28 tháng Tư năm 1975. Hình: AP Photo/Hoanh

    Ba nhà báo nầy đã có mặt tại miền Nam Việt Nam trong cơn hấp hối của Saigon, có lẽ chờ đợi đón mừng "bộ đội giải phóng" để chứng kiến cái chết oan nghiệt của quân đội miền Nam mà họ đã phỉ báng trong suốt bao nhiêu năm.
    Nhưng sau khi chiến tranh chấm dứt, họ trở về Pháp, và đã làm cho cả thế giới ngạc nhiên với những gì họ viết ra về Người Lính Việt Nam Cộng Hòa.













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 12, 2017 10:22 pm


    Chúng ta tiếp tục xem bài.... "Trận chiến oai hùng và đẹp nhất
    trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa"
    để chúng ta Nhớ lại Ngày Quốc Hận của Việt Nam Cộng Hòa .

    Jean Larteguy ghi lại như sau khi tới thăm một đơn vị Dù cố thủ tại Sài Gòn:

    Saigon sáng nay yên tĩnh.

    Các đơn vị của một lữ đoàn Dù chiếm đóng vị trí của họ trong thành phố, sau bức tường, trong các khu vườn. Họ không buồn rầu, và không tuyệt vọng. Họ điều động như thể đang dự một cuộc thao dượt. Đôi lúc họ còn cười với nhau, và liệng cho nhau những chai Coca-Colạ Họ không nuôi một ảo tưởng về số phận của họ, về kết quả của trận đánh tối hậu nầỵ Nhưng tôi có cảm tưởng là họ nhất định chiến đấu tới cùng, và sẽ tự chôn mình trong những đổ nát của Saigon. 


    Và những binh sĩ tuyệt vơì nầy vẫn còn có được các cấp chỉ huy ở bên họ. Một trong các cấp ấy là một đại tá. Tôi hỏi ông ta xem tình hình ra saọ

    Ông trả lời:

    - Chúng tôi sẽ chiến đấu, và chúng tôi sẽ là những người chót chiến đấụ Hãy nói cho mọi người biết rằng chúng tôi chết không phải vì Thiệu, vì Hương hay vì Minh.

    Sau khi Dương văn Minh đã tuyên bố đã đầu hàng.
    Lartéguy lại được chứng kiến tận mắt trận đánh cuối cùng của các đơn vị Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa tại Saigon, và ghi lại như sau:


    "Gần Lăng Cha Cả, quân Dù đánh trận chót.
    Họ chiến đấu tới 11 giờ 30 trưa, cho tới khi các cấp chỉ huy của họ từ Dinh Tổng Thống trở về sau cuộc gặp gỡ bi thảm với tướng Minh.
    Các sĩ quan nầy khuyên họ nên ngưng chiến đấụ. Họ vừa hạ được 5 xe tăng T-54. Những xe ấy còn đang cháy ngùn ngụt. Một chiếc nổ tung vì đạn trong xe

    Quân Dù không để lại trên trận địa một thứ gì, dầu là vũ khí, đồ trang bị, người bị thương hoặc người chết"


    Larteguy cũng được thấy tận mắt các sinh viên Trường Võ Bị Đà Lạt, lực lượng trừ bị chót của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa, tiến ra trận địạ

    "Và trong những bộ đồng phục mới, giày chùi xi bóng láng, các sinh viên anh dũng của Trường Võ Bị Đà Lạt đã đi vào chỗ chết. Chỉ còn thiếu có cái mũ diễn hành và đôi bao tay trắng".

    Một đồng nghiệp của Lartéguy là Raoul Coutard đã thu được cảnh xuất quân bi tráng ngay vào máy quay phim và cố nén xúc động để hỏi các sinh viên sĩ quan:

    - Các anh có biết là sắp bị giết chết không?

    Một thiếu úy trả lời:

    - Chúng tôi biết chứ.

    - Vì sao?

    - Tại vì chúng tôi...
    không chấp nhận chủ nghĩa cộng sản…..









    Trong thời gian thật ngắn khoảng hơn 1 giờ đồng hồ, 17 xe tăng cộng sản bị trúng đạn
    cháy đen nằm rải rác từ Ngã Tư Bảy Hiền đến cổng trại Phi Long và đến đường Cách Mạng...
    Pháo tháp xe tăng T-55 bằng thép dầy 12inches (30 phân tây) bị bắn thủng như bằng... bột,
    chứ không phải bằng thép! Lỗ đạn không lớn lắm. Hình như vào giờ chót người Mỹ viện trợ
    cho một loại súng bắn xe tăng đặc biệt, loại 106 ly (?),để bắn xe tăng. Ðạn xuyên phá qua
    thép dầy nhất và lực cản của thép đã làm cho nhiệt độ gia tăng tới gần 3000 độ C, nướng
    chín quân lính cộng sản ở trong xe tăng.













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Thu Apr 13, 2017 1:17 am


    Chúng ta tiếp tục xem bài.... "Trận chiến oai hùng và đẹp nhất
    trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa"
    để chúng ta Nhớ lại Ngày Quốc Hận của Việt Nam Cộng Hòa .

    "...Các xe tăng đầu tiên của cộng sản vào Saigon từ phía Đông, qua tỉnh lộ Thủ Đức và Biên Hòạ.. Bộ binh thì tiến từ phía Bến cát và Tây Ninh. Tuy vậy, bọn nầy chỉ tới được trung tâm Saigon vào lúc 5 giờ chiềụ .Từ ngày hôm trước, các đơn vị cộng quân nầy dã bị chặn tại gần Hốc Môn, gần nơi có Trung Tâm Huấn Luyện Nhảy Dù do Lữ Đoàn 4 của sư đoàn Dù trấn giữ, dưới sự chỉ huy của đại tá Vinh, sĩ quan to con, mặt phong trần, nhất định bất chấp lệnh ngưng bắn. Các đơn vị cộng quân bị thiệt hại nhiềụ. Sau đó, chúng còn phải giao tranh 2 lần trên đường phố Saigon : một lần trước trụ sở Cảnh Sát Công Lộ; nơi đây chừng 100 cảnh sát viên chiến đấu oanh liệt trong hơn một giờ, trước khi bị xe tăng cộng sản đè bẹp;lần thứ hai ở ngã tư Hồng Thập Tự và Lê van Duyệt, là nơi chỉ có 4 người lính dù võ trang đại liên và bazooka mà chiến đấu được trong 50 phút. Đến khi hết đạn, họ đi ra ngoài, nắm vai nhau, lập thành vòng tròn rồi cho nổ một tràng lựu đạn tự sát.

    Đến chiều tốị 400 chiến sĩ Mũ Đỏ (Dù) được gom từ trận Hốc Môn và từ phi trường, tụ lại quanh đại tá Vinh, và còn chiến đấu gần chợ chính và các nơi có ruộng lúa của tỉnh Chợ Lớn. Dến 10 giờ đêm, đại tá Vinh cho lệnh các binh sĩ chia thành toán nhỏ, lợi dụng bóng đêm để rút về đồng bằng."


    Darcourt cho biết đại tá Vinh đã ở lại vị trí và tự sát.

    Và có lẽ nhận định sớm nhất và công bằng nhất về giá trị đích thực của Quân Đội Việt nam Cọng Hòa và cuộc chiến đấu anh dũng của họ đó là nhận định của một nhà báo Mỹ mà Sơn Tùng đã ghi lại như sau :

    Hai ngày sau khi Saigon sụp đổ, Peter Kanh, nhà báo Mỹ đoạt giải Pulitzer, đã viết một bài bình luận dài trên tờ Wall Street Journal (ngày 2 tháng 5 năm 1975) tựa đề "Truy điệu Nam Việt Nam", trong đó có đoạn viết về Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa như sau :

    "...Nam Việt Nam đã chống cự hữu hiệu trong 25 năm, và họ đã không phải luôn luôn được người Mỹ giúp. Tôi nghĩ ít có xã hội nào bền bỉ chịu đựng được một cuộc chiến đấu lâu dài như vậỵ…
    Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu can đảm và vững mạnh trong một số trận đánh mà chúng ta còn nhớ, thí dụ như trận An Lộc Quân Đội ấy đã chiến đấu giỏi và can đảm ở nhiều trận đánh khác mà chúng ta không còn nhớ địa danh.
    Quân Lực ấy đã can đảm và chiến đấu trong hàng ngàn trận đánh nhỏ, và giữ vững hàng ngàn tiền đồn hẻo lánh ở những nơi mà cái tên nghe rất xa lạ với người Mỹ...

    Hàng trăm ngàn người của Quân Lực ấy đã tử trận.
    Hơn nửa triệu người của Quân Lực ấy đã bị thương...Và trong những tuần lễ chót, khi mà người Mỹ nào cũng biết là cuộc chiến đấu đã thua rồi thì vẫn còn những đơn vị của  Quân Lực ấy tiếp tục chiến đấu, thí dụ tại Xuân Lộc.
    Nhờ có những sự chiến đấu ấy mà người Mỹ và một số người Việt lựa chọn mới an toàn thoát đi được.
    Rốt cuộc,  Quân Lực ấy đã tài giỏi hơn sự ước lượng của người ta. Phía mạnh hơn chưa chắc đã là phía tốt hơn".








    Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975





    Cánh quân cộng sản từ Long Khánh kéo về Saigon qua Hàng Xanh, Thị Nghè bọc xuống
    trước Sở Thú để tiến vào dinh Độc Lập thì bị
    đoàn Quân Nhẩy Dù án ngữ. Nhẩy Dù bị dồn
    về bảo vệ vòng đai Saigon. Họ không còn việc gì khác hơn là chiến đấu đến cùng từ đường
    vòng đai xa lộ Đại Hàn đến ngã tư Hàng Sanh về đến đại lộ Thống Nhất, nhà thờ Đức Bà.

    Hầu như những cánh quân cộng sản đầu tiên tiến vào Saigon theo ngả này đều bị Nhảy Dù
    tiêu tiệt hết. Từ 7 giờ sáng đến 10 giờ 15 ngày 30 tháng 4, khi Dương Văn Minh tuyên bố đầu hàng,..













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Apr 14, 2017 6:28 pm


    Chúng ta tiếp tục xem bài.... "Trận chiến oai hùng và đẹp nhất
    trong cuộc chiến tranh bảo vệ tự do của Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa"
    để chúng ta Nhớ lại Ngày Quốc Hận của Việt Nam Cộng Hòa .


    3.  Trận chiến oai hùng và đẹp nhất

    Sau khi điểm qua những ghi nhận đó, cùng với những tư liệu chiến tranh đã và đang hiện diện trên khắp các diễn đàn quốc tế cũng như quốc nội, người viết xin được phép chọn lựa một trận chiến tiêu biểu cuối cùng như là dấu ấn oai hùng nhất, đẹp nhất trong những trận chiến lừng danh của quân đội Việt nam Cọng Hòa. Đó là trận chiến bảo vệ ngôi trường thân yêu của các chiến sĩ THIẾU SINH QUÂN, thuộc trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu vào đêm 29 và trọn ngày 30/4/1975.

    Và đây là những lý do để người viết chọn lựa trận đánh nầy như là biểu tượng đẹp nhất của những trang chiến sữ nội chiến Việt nam, xứng đáng là tấm gương soi chiếu cho mọi đạo quân trên thế giới.

    Sau đây là những trích dịch từ các bài viết mà một trong số đó là chính chứng từ của những thiếu sinh quân đã từng tham dự trận đánh oai hùng nầy.


    Một đạo quân trong lứa tuổi học trò

    “Đó là cuộc chống trả của các THIẾU SINH QUÂN ở Vũng Tàu trong đêm 29 và gần trọn ngày 30-4-75, khi cộng quân xâm nhập và chiếm đóng các vị trí trọng yếu trong Thị Xã. Vũng Tàu coi như bỏ ngỏ và rơi vào tay cộng quân. Ngoại trừ một cứ điểm duy nhất còn chống cự do những thiếu niên tuổi 12, 13 .... đến 17 tự lập phòng tuyến quyết tâm tử thủ. Cứ điểm đó là trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu và những chiến sỹ gan dạ anh hùng đó là những thiếu sinh măng trẻ của trường.” [1]

    Một đạo quân thắm tình đồng đội

    “Trong lúc mọi người đang chìm đắm trong những suy tư riêng, tôi bỗng nghe tiếng loa phóng thanh từ trong trường vọng lại:

    - Các anh Thiếu Sinh Quân lớp lớn xin trở về trường!
    Chúng em cần các anh lắm....

    Tiếng gọi của em nhỏ Thiếu Sinh Quân vang vọng trong màn đêm, thúc bách não nuột như tiếng kêu chim chíp của gà con mất mẹ, làm cho tôi vô cùng xốn xang, bức xúc.
    Các em chẳng có nơi nào dung thân, chỉ còn biết trông cậy vào các anh lớn đùm bọc.
    Là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn lớp lớn nhất, tôi nhận ra trách nhiệm của mình.
    Tôi không thể ngồi yên khi nghĩ đến bạn bè và đàn em đang ở trong trường.
    Có thể lúc này Bắc quân đã có mặt đâu đó gần Vũng Tàu hay quanh trường, nhưng tiếng gọi loa đã khiến tôi phải đứng lên và cương quyết trở lại trường với các em.
    Bố Mẹ Vần lo lắng khuyên chúng tôi đổi ý. Tôi cám ơn Bố Mẹ Vần và nói trước khi cùng Thịnh phóng vào đêm tối:


    - Tụi con không thể bỏ các em được!

     Về đến trường, các bạn cùng liên lớp với tôi như Lâm A Sáng, Phạm Ngọc Trình, Nguyễn Văn Minh cũng đã có mặt. Tôi nhận thấy các bạn đã phá cửa kho vũ khí của trường và đang hì hục khuân vác súng đạn ra các ổ canh gác. Một toán các Thiếu Sinh Quan khác thì đang xả thịt một con bò, lui cui nấu cơm và luộc thịt. Thế là tôi vớ lấy một cái nón sắt, chụp một khẩu carbine cùng với Thịnh, cũng trang bị y hệt, lúc nào cũng kè kè bên cạnh. Hai đứa chúng tôi tự xem trách nhiệm tổ chức canh gác như nhiệm vụ được anh em giao phó.

    Nhìn lên bầu trời đen thẳm với nỗi cô đơn chợt đến, chợt đi, tôi suy nghĩ lan man với một bài toán không đáp số. Vì trách nhiệm của anh lớn bảo bọc đàn em, chúng tôi sẵn sàng cho một cuộc chiến. Cuộc chiến này sẽ đi về đâu ? Chúng tôi không biết. Tương quan lực lượng nghiêng lệch ra sao? Chúng tôi chẳng cần bàn. Không ai trong chúng tôi tin là mình sẽ chiến thắng, nhưng chúng tôi vẫn sẽ chiến đấu, ít nhất chúng tôi cũng phải đánh trả đích đáng những ai muốn chiếm lấy ngôi trường này, nơi dung thân cuối cùng của chúng tôi.” [2]


    Một đạo quân kỷ luật, quả cảm và vững vàng kỷ năng tác chiến

    “Mặc việt công kêu gọi và đe doạ, Thiếu Sinh Quân vẫn kiên trì tử thủ, khiêng chướng ngại vật làm lũy phòng ngự, tổ chức giao liên, tiếp tế đạn dược, nước uống và lương khô, cứu thương và cứu hoả .... Anh lớn chỉ huy các em nhỏ, áp dụng tuyệt vời những bài học quân sự và kỹ thuật tác chiến đã được giảng dậy ở quân trường.

    Đúng 9:30 sáng ngày 30 tháng 4. cộng quân ra lệnh gọi đầu hàng lần chót nhưng các chiến sỹ tí hon vẫn kiên quyết kháng cự, trả lời chúng bằng những loạt đạn dữ dội hơn.

    việt công nổi cơn khát máu. chúng khai hoả, mở cuộc tấn công ào ạt mong giải quyết chiến trường nhanh chóng. Nhưng chúng phải lập tức dội ngược lại, không ngờ sức chống cự quá mãnh liệt và hoả lực từ bên trong bắn ra vô cùng chính xác vào những bia sống, những cái bia người "SINH BẮC TỬ NAM".

    Các em chưa bao giờ được bắn, nay đã bắn với tất cả căm thù, mong dành lại những gì sắp bị cướp mất.

    Thiếu Sinh Quân có đầy đủ vũ khí cá nhân và vũ khí cộng đồng.
    Ngoài ra còn có lợi điểm là các công sự trong trường, vừa đánh vừa di chuyển, ẩn núp,
    trong khi bộ đội việt công lớ ngớ như bầy chuột chù ra ngoài ánh sáng.  

    Lại có những thanh thiếu niên và Quân Nhân vỡ ngũ bên ngoài hào hứng và kích động, tìm cách lẻn vào tăng cường tay súng, nhập cuộc cùng các Thiếu Sinh Quân chiến đấu ngay trong sân trường, đột kích, đánh bọc hậu bọn bộ đội khiến chúng nao núng và hốt hoảng.

    việt công đã bắn sập một khoảng tường nhưng không thể nào vượt qua được lưới đạn của các chiến sỹ nhỏ tuổi nhưng can trường.
    Các em đã chiến đấu thật gan dạ, nhanh nhẹn, khôn ngoan, phối hợp nhịp nhàng và KỶ LUẬT như những đơn vị tinh nhuệ, thiện chiến nhà nghề.

    Đây là trận đánh thực sự đầu tiên và cũng là trận đánh cuối cùng của các em còn đang giở khoá học.


    Trận đánh QUYẾT TỬ đã đi vào lịch sử.

    Các Thiếu Sinh Quân đã chiến đấu không nao núng dù có nhiều em ngã gục.
    Những đứa con bé bỏng của quê hương đã chết trong giờ phút cuối cùng của miền Nam, khi tóc còn xanh, mộng đời chưa trọn.
    Đồng bào chứng kiến cảnh bi thương này đã oà lên khóc.
    Có những bà mẹ kêu gào, lăn xả vào cản ngăn
    họng súng bọn bộ đội việt cộng

    để che chở cho những thiếu niên ở bên trong.

    Tiếng nổ, tiếng hò hét, tiếng kêu khóc, tiếng loa uy hiếp của việt cộng đã tạo nên một không khí chiến trường lạ lùng chưa từng thấy ....





    Các Thiếu Sinh Quân chiến đấu với tất cả nhiệt tình và sinh lực của tuổi trẻ hăng say hào hứng như đang tham dự một trò chơi lớn.[3]













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Apr 17, 2017 9:25 am


    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại bài lịch sử của cuộc chiến....  



    "Cần gọi đúng tên cuộc chiến này".

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.

    Suốt 40 năm qua, hệ thống tuyên truyền khổng lồ của đảng cộng sản Việt Nam cầm quyền đã ngốn quá nhiều tiền thuế của dân, tiền bán tài nguyên đất nước vào việc tự huyễn hoặc mình và lừa dối người dân về ngày 30 tháng tư năm 1975, ngày huy hoàng đại thắng, ngày vẻ vang thống nhất đất nước.

    Cuộc chiến tranh mà hệ thống tuyên truyền của nhà nước Việt Nam cộng sản vẫn thần thánh hóa là cuộc chiến tranh “Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, “Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước” thực chất chỉ là cuộc nội chiến tội lỗi, người Việt bắn giết người Việt, hệ quả tất yếu của hiệp định Genève cắt đôi đất nước Việt Nam thành hai tiền đồn, hai trận tuyến của hai ý thức hệ quyết liệt đối kháng, tiêu diệt nhau, chia đôi dân tộc Việt Nam thành hai thế lực thù địch không đội trời chung, hai tên lính xung kích của hai lực lượng đối kháng đó. Việc chia cắt độc đoán, phũ phàng, oan nghiệt đất nước Việt Nam, dân tộc Việt Nam hoàn toàn do những người cộng sản thực hiện, cộng sản Tàu mưu toan và áp đặt, cộng sản Việt cam tâm cúi đầu chấp nhận. ...

    Rắp tâm làm cuộc nội chiến, lực lượng cộng sản Việt Nam ở miền Nam phải chuyển ra miền Bắc theo qui định của hiệp định Genève nhưng họ đã bí mật ém lại lượng lớn súng đạn và khá đông đội ngũ lãnh đạo cộng sản chỉ biết có đấu tranh giai cấp bạo liệt, sắt máu, không biết đến đạo lí thương yêu đùm bọc giống nòi.

    Đầu năm 1959, đảng cộng sản Việt Nam ban hành nghị quyết 15 xác định rõ việc thâu tóm miền Nam bằng bạo lực cách mạng, tiến hành chiến tranh trong lòng dân tộc, quyết thực hiện nội chiến tương tàn.

    Có nghị quyết 15, những người cộng sản ở miền Bắc liền hối hả mở đường đưa súng đạn và lực lượng chiến đấu vào miền Nam.


    Tháng năm, 1959, đường mòn từ miền Bắc xâm nhập miền Nam được mở dọc theo dãy Trường Sơn.
    Tháng bảy, 1959, mở tiếp đường mòn trên biển, mở luồng mở bến cho những con tàu không số chở súng, đạn, thuốc nổ từ Đồ Sơn, Hải Phòng vào Vũng Rô, Phú Yên, Trung Bộ, vào Gành Hào, Cà Mau, Nam Bộ.  

    Có nghị quyết 15, cán bộ cộng sản ở lại miền Nam nằm vùng liền tổ chức, tập hợp lực lượng. Những hầm súng đạn được khui lên.
    Cuối năm 1959, tiếng súng nội chiến bùng nổ ở Trà Bồng, Quảng Ngãi.
    Ngày 17 tháng 1 năm 1960, tiếng súng nội chiến rộ lên ở huyện Giồng Trôm và huyện Mỏ Cày, Bến Tre.
    Từ đó tiếng súng nội chiến lan ra khắp miền Nam.
    Khắp miền Nam, nơi nào cũng có lãnh đạo cộng sản nằm vùng, nơi nào cũng mịt mù lửa khói nội chiến, lênh láng máu người Việt giết người Việt.
    Từ đó, ngày 17 tháng 1 năm 1960 được những người cộng sản tự hào coi là ngày Đồng khởi vẻ vang của họ. Còn lịch sử Việt Nam phải đau buồn ghi nhận ngày 17 tháng 1 năm 1960 là ngày khởi đầu cuộc nội chiến Nam Bắc..




    cộng sản khuyến dụ đồng bào các dân tộc tham gia
    nổi dậy ở Trà Bồng, Quảng Ngãi, tháng 8 năm 1959.






    Đội quân tóc dài của tỉnh Bến Tre



    Sáng mắt chưa hởi những bà mẹ Việt Nam?
    Đó là hậu quả ăn cơm Quốc Gia thờ ma cộng sản...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Apr 17, 2017 10:10 am


    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại bài lịch sử của cuộc chiến....  



    "Cần gọi đúng tên cuộc chiến này".

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.

    Chiến tranh vũ trang thảm khốc và chiến tranh chính trị lừa dối do những người cộng sản phát động đã đẩy chính quyền Việt Nam Cộng Hòa ở miền Nam vào cuộc khủng hoảng nặng nề, triền miên không có điểm dừng.
    Trước nguy cơ sụp đổ của chính quyền Việt Nam Cộng Hòa, một chính quyền được tổ chức theo mô hình dân chủ văn minh, có tam quyền phân lập thực sự, nhờ thế người dân miền Nam bước đầu đã có tự do dân chủ thực sự, một chính quyền đang chiến đấu ngăn chặn sự tràn lan bạo lực cộng sản; Trước nguy cơ cả Đông Nam Á bị tràn ngập trong sắt máu bạo lực cộng sản, năm 1965, sáu năm sau nghị quyết 15 của đảng cộng sản Việt Nam sử dụng bạo lực thâu tóm miền Nam, gần sáu năm sau tiếng súng nội chiến bùng nổ ở miền Nam, Mỹ mới đưa quân vào miền Nam Việt Nam cứu đồng minh Việt Nam Cộng Hòa trước nguy cơ sụp đổ và củng cố một tiền đồn ngăn chặn cơn thác lũ cách mạng bạo lực cộng sản đang ở đỉnh cao trào







    Quân đội Mỹ đổ vào Việt Nam đầu tiên ngày 8 tháng 3 năm 1965 tại bãi biển Xuân Thiều Đà Nẵng.

    Năm 1965, quân đội Mỹ đổ vào Việt Nam cũng như năm 1944 quân đội Mỹ đổ bộ vào châu Âu trong chiến tranh thế giới thứ hai, cũng như năm 1950 quân đội Mỹ đổ bộ lên bán đảo Triều Tiên đều không có mục đích xâm lược, không đánh chiếm lãnh thổ mà chỉ để làm trách nhiệm của một đồng minh và làm trách nhiệm của một nước lớn bảo đảm một thế giới ổn định, công bằng, bảo vệ những giá trị tự do, dân chủ của con người,   ngăn chặn thảm họa phát xít thời thế chiến hai và ngăn chặn thảm họa cộng sản đang như bệnh dịch nhấn chìm thế giới vào hận thù đấu tranh giai cấp, vào bạo lực chuyên chính vô sản và nô dịch con người.

    Cần giấu biến cuộc nội xâm tội lỗi của ý thức hệ giai cấp, cuộc nội xâm mang hận thù giai cấp vay mượn, mang tư tưởng bạo lực chuyên chính vô sản ngoại lai, mang súng đạn của thế giới cộng sản về đánh phá dân tộc, nô dịch nhân dân, thống trị đất nước, ngay từ khi phát động cuộc nội chiến phi nghĩa núp bóng cuộc chiến tranh chính nghĩa “giải phóng miền Nam”, những người cộng sản đã vẽ ra con ngáo ộp “đế quốc Mỹ” hiếu chiến, tham tàn, man rợ hù dọa người dân, đã lôi “đế quốc Mỹ” vào tham chiến để biến cuộc nội chiến thành cuộc thánh chiến như lời bài hát của nhạc sĩ cộng sản Lưu Hữu Phước sáng tác năm 1960: . “Giải phóng miền Nam chúng ta cùng quyết tiến bước/Diệt đế quốc Mĩ phá tan bè lũ bán nước”.

    Năm 1965, những đơn vị tinh nhuệ, hiện đại nức tiếng của quân đội Mỹ, những sư đoàn Kị Binh Bay Số 1, lữ đoàn Tia Chớp Nhiệt Đới... với xe tăng lổm ngổm bò kín đất Vạn Tường, Quảng Ngãi, máy bay lên thẳng vè vè rợp trời Bông Trang Nhà Đỏ, Bình Dương thì hệ thống tuyên truyền nhà nước cộng sản Việt Nam như bắt được vàng, như được trích một liều đô pinh mạnh, họ reo lên:   “Có những ngày vui sao cả nước lên đường/Xao xuyến bờ tre từng hồi trống giục... Bộ đội dân công trùng trùng điệp điệp/Chào nhau không kịp nhớ mặt nhớ tên/Đội ngũ ta đi dài theo tiếng hát...” Đó là thơ của nhà thơ quân đội Nhân dân Việt Nam, Chính Hữu. Khi reo lên như vậy,  

    Đây không phải là niềm vui của người lính bị dồn ra trận. Đi vào chỗ chết, đi vào cuộc chiến người Việt bắn giết người Việt, làm sao vui được. Đây là niềm vui tuyên huấn, niềm vui cộng sản. Niềm vui của những người đã đánh tráo được tên gọi cuộc nội chiến tương tàn thành cuộc thánh chiến hào hùng “Chống Mỹ cứu nước”. Niềm vui đã đưa được cả nước vào cuộc nội chiến ngùn ngụt hận thù giai cấp, người Việt vô sản say mê bắn giết người Việt tư sản. Người Việt nghèo khổ cuồng dại bắn giết người Việt có của. Niềm vui khi thấy hai anh em ruột thịt cùng cha cùng mẹ ở hai chiến tuyến ý thức hệ xả súng vào ngực nhau, quăng lựu đạn vào đầu nhau!..







    những chiến binh của cộng sản Việt Nam...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Tue Apr 18, 2017 1:32 am


    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại bài lịch sử của cuộc chiến....  



    "Cần gọi đúng tên cuộc chiến này".

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.


    Quân đội Mỹ vào tham chiến bên những người lính Việt Nam Cộng Hòa có làm cho cuộc nội chiến do những người cộng sản tiến hành chựng lại, tốc độ khuất phục, thâu tóm dải đất miền Nam của họ chậm lại nhưng không làm thay đổi bản chất cuộc nội chiến vì ý chí cộng sản dùng bạo lực khuất phục dải đất miền Nam không thay đổi. Không thay đổi ý chí cộng sản dùng máu người Việt để thống nhất trong tay họ đất nước Việt Nam mà chính họ đã chia cắt.
    Nếu thực sự là cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước thì khi quân đội Mỹ giảm vai trò, giảm sự có mặt trong cuộc chiến, mức độ ác liệt của cuộc chiến phải giảm và khi quân đội Mỹ rút hết khỏi Việt Nam thì cuộc chiến phải kết thúc. Không!  

    Từ năm 1970, Mỹ thực hiện Việt Nam hóa chiến tranh, quân đội Mỹ giao lại vai trò chủ thể chiến trường cho quân đội Việt Nam Cộng Hòa, quân đội Mỹ không trực tiếp tham chiến nữa, họ chỉ trợ chiến, yểm trợ hỏa lực. Khi quân đội Việt Nam Cộng Hòa độc lập tác chiến trên các mặt trận, trực tiếp đối đầu với những người lính Việt Nam phía bên kia là lúc diễn ra những trận đánh đẫm máu nhất, những người lính Việt Nam ở cả hai phía, Việt Nam Cộng Hòa và Việt Nam Cộng sản chết trận nhiều nhất. Những điểm quyết chiến ở Snun, Mỏ Vẹt, biên giới Việt Nam
    - Campuchia, ở đường 13, ở đường 9 - Nam Lào, ở thành cổ Quảng Trị trở thành những cái cối xay thịt nghiền nát hết trung đoàn, lữ đoàn lính Việt Nam này đến trung đoàn, lữ đoàn lính Việt Nam khác của cả hai phía.

    Từ khi cuộc nội chiến bùng nổ, chưa bao giờ những người lính Việt Nam Cộng Hòa và những người lính Việt Nam Cộng sản chết nhiều như trong chiến dịch đường 9 - Nam Lào đầu năm 1971.

    Từ khi cuộc nội chiến nổ ra, chưa bao giờ những người lính Việt Nam Cộng Hòa và những người lính Việt Nam Cộng sản chết nhiều như trong trận hai bên giành giật nhau thành cổ Quảng Trị hè thu năm 1972, thời gian miền Trung bước vào mùa mưa xối xả.


    Mưa ở Quảng Trị năm 1972 trở thành những trận mưa máu. Máu nhào đất thành cổ Quảng Trị thành bùn nhão nhoét, đỏ lòm và tanh tưởi. Dòng sông Thạch Hãn ngàn đời trong xanh bỗng trở thành dòng sông máu, loang đỏ máu lính Việt Nam. Lính chết không kịp chôn. Quân số bổ xung liên tục mà không còn lính sống để chôn lính chết. Người lính Lê Bá Dương may mắn sống sót đã viết về những đồng đội không có người vớt lên chôn cất còn mãi mãi nằm lại với sông Thạch Hãn: . Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ/Đáy sông còn đó bạn tôi nằm/Có tuổi hai mươi thành sóng nước/vỗ vô bờ mãi mãi ngàn năm.

    Nước lênh láng ba phần tư diện tích trái đất được nhà thơ Xuân Diệu coi đó là nước mắt đau khổ của loài người: Trái đất ba phần tư nước mắt/Trôi đi như giọt lệ giữa không trung.

    Ba phần tư lịch sử Việt Nam cũng là lịch sử chiến tranh, là máu và nước mắt. Trong những cuộc chiến tranh liên miên đó chưa có cuộc chiến tranh nào mà người Việt lại quyết liệt, say mê giết người Việt như trong cuộc nội chiến do những người Cộng sản Việt Nam phát động giữa thế kỉ hai mươi..













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 8:13 am



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại bài lịch sử của cuộc chiến....  



    "Cần gọi đúng tên cuộc chiến này".

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.

    Năm 1973, quân đội Mỹ rút khỏi Việt Nam thì những người cộng sản càng đẩy mạnh cuộc nội chiến để chỉ hai năm sau họ thâu tóm hoàn toàn miền Nam vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.  


    Là cuộc nội chiến nên điễm cuối cùng những người cộng sản đến không phải là tổng hành dinh quân đội Mỹ mà là dinh Độc lập, nơi làm việc của Tổng Thống Việt Nam Cộng Hòa, người quản lí một nửa lãnh thổ Việt Nam, người lãnh đạo một nửa dân số Việt Nam.  


    Là cuộc nội chiến nên lá cờ những người cộng sản hạ xuống ở dinh Độc lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 không phải là lá cờ Mỹ mà là lá cờ Việt Nam Cộng Hòa, lá cờ quốc gia của một nửa lãnh thổ Việt Nam, lá cờ Tổ quốc của một nửa dân tộc Việt Nam..

    Những người cộng sản Việt Nam đã cắt đôi đất nước Việt Nam, chia đôi dân tộc Việt Nam rồi họ lại lấy máu của chính dân tộc Việt Nam để thống nhất đất nước, để họ nghiễm nhiên thống trị cả nước không cần lá phiếu bầu chọn của người dân!
    Những người cộng sản Việt Nam coi đó là chiến thắng vĩ đại của họ.


     Còn với dân tộc Việt Nam đó là keo thua đau đớn tức tưởi!
    Với những người dân miền Nam đã được sống trong tự do dân chủ, nay mất cả quyền con người, quyền công dân,
    không được quyền bầu chọn người quản lí đất nước, người lãnh đạo dân chúng, còn cái thua nào đau hơn!

    Điểm lại những sự kiện chính của cuộc chiến tranh do những người cộng sản Việt Nam phát động từ 1960 đến ngày kết thúc 30 tháng 4 năm 1975 để thấy rõ cuộc chiến này dứt khoát không phải là cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc mà chỉ là cuộc nội chiến   đẫm máu nhất, tội lỗi nhất trong lịch sử Việt Nam để đảng cộng sản Việt Nam giành quyền thống trị cả nước, nô dịch cả dân tộc Việt Nam.

    Bản chất cuộc nội chiến càng lộ rõ ngay cả khi cuộc chiến đã kết thúc. Nếu cuộc chiến tranh kết thúc ngày 30 tháng 4 năm 1975 là “Giải phóng miền Nam thống nhất đất nước” thì cuộc chiến tranh đó trước hết phải giải phóng người dân miền Nam khỏi sự nô dịch của đế quốc Mỹ như hệ thống tuyên giáo cộng sản vẫn ra rả tuyên truyền, để người dân miền Nam trở về với dân tộc Việt Nam yêu thương. Đất nước thống nhất trước hết phải thống nhất trong tình cảm, ý chí người dân 42 năm đã qua, sự thống nhất đó vẫn chưa hề có.
    Cuộc chiến tranh kết thúc ngày 30 tháng 4 năm 1975 chỉ giải phóng đất đai miền Nam
    để người thắng cuộc thâu tóm, thống trị cả nước, còn người dân miền Nam vẫn bị người thắng cuộc coi là thù địch.
    Chỉ là cuộc nội chiến, người Việt cộng sản làm chiến tranh để tiêu diệt
    người Việt Nam Cộng Hòa. Người Việt Nam Cộng Hòa có may mắn thoát chết trong cuộc nội chiến khốc liệt, tàn bạo đó cũng bị loại bỏ khỏi sinh hoạt xã hội, trở thành những người tù không án, bị giam cầm mút mùa không thời hạn trong những nhà tù hà khắc.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 9:10 am



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại bài lịch sử của cuộc chiến....  



    "Cần gọi đúng tên cuộc chiến này".

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.

    Trước 30 tháng 4 năm 1975 một ngày, Đô đốc Elmo Zum Walt Jr., Tư lệnh hải quân Mỹ ở Việt Nam điều một máy bay vận tải C130 từ Philippines đến Tân Sơn Nhất đón cả gia đình Đô đốc Trần Văn Chơn của Hải quân Việt Nam Cộng Hòa sang Mỹ tị nạn.
    Đô đốc Trần Văn Chơn đã từ chối ra đi để được ở lại làm người dân Việt Nam sống cuộc đời bình yên với đất nước yêu thương đã hết chiến tranh.

    Nhưng những người cộng sản thắng cuộc trong cuộc nội chiến vẫn coi những người như Đô đốc Trần Văn Chơn là đối tượng phải loại bỏ của cuộc nội chiến, họ nào có để cho ông được yên.
    Đô đốc Trần Văn Chơn ở tuổi ngoài sáu mươi bị tống vào nhà tù với tên gọi trại tập trung mỏi mòn mười ba năm trời.


    Những ngày ngục tù tăm tối, cực khổ, Đô đốc Trần Văn Chơn mới nhận ra rằng nhà nước Việt Nam cộng sản chỉ là nhà nước của một giai cấp hão huyền nào đó chứ không phải nhà nước của dân tộc Việt Nam.
    Người Việt Nam chân chính dù yêu nước nhưng không cộng sản cũng không thể sống bình yên trên đất nước thương yêu của mình.


     Ra tù dù đã gần tám mươi tuổi, chân đã yếu, mắt đã mờ, đã gần đất xa trời, dù muốn được gửi nắm xương tàn vào đất Mẹ Việt Nam bên ông bà, tổ tiên, Đô đốc Trần Văn Chơn cũng phải ngậm ngùi gạt nước mắt ra đi, tìm đến đất nước xa lạ nhưng mở lòng bao dung đón nhận ông.
    Vài triệu người Việt Nam đã phải bỏ nước ra đi trong nước mắt như Đô đốc Trần Văn Chơn là nỗi đau, nỗi uất hận khó nguôi ngoai của dân tộc Việt Nam.
    Suốt bốn ngàn năm lịch sử có khi nào dân tộc Việt Nam bị thua đau đến như vậy![/b

    Ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày chiến thắng vĩ đại của những người cộng sản chỉ biết có giai cấp, không biết đến dân tộc nhưng là ngày thua đau của cả dân tộc Việt Nam. Dân tộc Việt Nam đã bị thua đau, bị chết mòn trong cuộc nội chiến núi xương sông máu nay lại bị đòn thù giai cấp đánh vào trái tim con người, đánh vào đạo lí xã hội, đánh vào lẽ sống còn của dân tộc làm cho dân tộc li tán tan tác và ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày khởi đầu của cuộc đại li tán dân tộc...

    Ngày 30 tháng 4 năm 1975 sau thoáng vui nông nổi mau qua đi, người dân liền phải nhận ra một sự thật cay đắng. Sự thật của lịch sử trớ trêu:.  Cái hung tàn thắng cái văn minh.  

    Sự thật trắng tay của người dân.  Bao thế hệ người dân Việt Nam đổ máu trong cuộc chiến đấu cho đất nước độc lập, cho người dân được tự do.  
    Cuộc chiến kết thúc, trở về xã hội dân sự mới lồ lộ ra một thực tế: Tự do của người dân không có mà độc lập của đất nước cũng không!
    Quyền yêu nước của người dân cũng bị tươc đoạt. [/font]

    Đất nước ngày càng phụ thuộc và mất dần vào tay kẻ thù truyền kiếp của lịch sử Việt Nam nhưng là đồng chí cùng lí tưởng, cùng ý thức hệ, là bạn vàng bốn tốt của đảng cộng sản Việt Nam...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 7:54 pm



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại lịch sử Việt Nam của thời hiện đại nầy....  

    Lần thứ 42 ngày 30 tháng tư của lịch sử đau thương mất mát, của vui nông nổi mà buồn thăm thẳm lại đến.

    Đúng ra 42 năm là khoảng thời gian đủ dài đề hàn gắn mọi vết thương. Nhưng cho đến nay, thực tế cho thấy vết thương trong lòng dân tộc Việt vẫn âm ỉ rỉ máu. Sự thù hận, đố kỵ, phân biệt, chia rẽ vẫn hoành hành trên cơ thể còm cõi của đất nước hình chữ S.


    Trong số những ngày tháng đáng nhớ nhất của lịch sử Việt Nam thời hiện đại, Ngày Quốc Hận 30  tháng 4 năm 1975 là ngày đánh thức những đau đớn tột cùng, những kỷ niệm kinh hoàng nhất của người Việt trên khắp thế giới. Vì vậy, mỗi năm bước vào tháng Tư, hầu hết người Việt đều có những suy tư, ám ảnh, hồi tưởng, cùng những trăn trở, thao thức nhớ lại những kỷ niệm thương tâm, những tử biệt sinh ly, của những người thân yêu còn sống hoặc đã khuất.  
    Đặc biệt, năm nay, đúng 42 năm kể từ khi cộng sản chiếm được Sài Gòn, Ngày Quốc Hận 30 tháng 4 đã có một giá trị đặc biệt đối với người Việt trong nước cũng như hải ngoại.

    Nhân dịp tưởng niệm 42 năm Quốc Hận 30 tháng 4, chúng ta nhìn lại trong suốt thời gian gần nửa thế kỷ chiến tranh Việt Nam cũng như sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, quan điểm cho rằng chiến tranh Việt Nam là một cuộc nội chiến đã hiện diện trong đầu óc phần đông người ngoại quốc cũng như  một số người Việt thuộc loại ba phải, hoặc thành phần thứ ba, hoặc thân cộng. Nguyên nhân chính dẫn đến quan điểm này là do họ không hiểu rõ bản chất của cuộc chiến tranh Việt Nam, tham vọng của đảng cộng sản Việt Nam và chính sách xuất cảng cách mạng nhuộm đỏ toàn cầu của cộng sản quốc tế.


    Thực tế, nếu nhìn vào bản chất cùng nguyên ủy dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam ta sẽ thấy đó là một cuộc chiến tranh xâm lăng do cộng sản Bắc Việt chủ trương với sự hậu thuẫn của cộng sản quốc tế.
    Nếu nội chiến là cuộc chiến tranh bắt nguồn từ những mâu thuẫn về quyền lợi giữa các thế lực trong một quốc gia thì trái lại, xâm lăng là cuộc chiến tranh của một quốc gia nhằm thôn tính bờ cõi, lãnh thổ một quốc gia khác có chủ quyền.

    Trong chiến tranh Việt Nam, ngay từ năm 1954 dưới sự chỉ đạo của cộng sản quốc tế,
    cộng sản Việt Nam đã cố tình gài người ở lại miền Nam với trách nhiệm phá hoại, nằm vùng hậu thuẫn cho cuộc xâm lăng thôn tính Miền Nam sau này.
    Đến nghị quyết hội nghị lần thứ 15 của ban chấp hành trung ương đảng cộng sản khóa 2 thông qua vào tháng 1 năm 1959 cũng ghi rõ sách lược đưa bộ đội chính quy cùng vũ khí của Nga, Hoa từ Bắc vô Nam để thực hiện cuộc xâm lăng Miền Nam.
    Thi hành nghị quyết này, không đầy 5 tháng sau,
    ngày 19 tháng 5 năm 1959, cộng sản Hà Nội cho thành lập tuyến đường vận tải quân sự chiến lược gọi là đường mòn Hồ Chí Minh.
    Kể từ đó, binh lính, vũ khí lũ lượt đổ vào Nam. Hậu quả của việc đưa người, vũ khí vào Nam đã dẫn đến một loạt biến cố tại Bến Tre, Ấp Bắc vào cuối năm 1959, đầu năm 1960.




    Đâu có phải bác khóc, bác đang chậm ghèn đó mấy cháu ạ!...

    Ngày nay, ngay cả những trang web điện tử chính thức của cộng sản Việt Nam cũng xác nhận, sự hiện diện của cái gọi là “quân đội nhân dân Việt Nam” và đảng cộng sản Việt Nam tại Miền Nam ngay từ cuối thập niên 1950. Cụ thể, trang web của chính phủ việt cộng đã ghi rõ, tại Cà Mâu năm 1961, Nguyễn Tấn Dũng 12 tuổi đã “tham gia quân đội nhân dân Việt Nam”, và được kết nạp đảng cộng sản Việt Nam ngày 10 tháng 6 năm 1967.












    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 9:01 pm



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại lịch sử Việt Nam của thời hiện đại nầy....  

    Một biến cố lịch sử Việt Nam của thời hiện đại,.

    Như vậy rõ ràng đây là một cuộc chiến xâm lăng mà cộng sản quốc tế gọi là xuất cảng cách mạng nhằm thôn tính Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia có chủ quyền, có dân, có chính phủ và quốc gia đó đã được quốc tế công nhận.  
    Mặt trrận giải phóng Miền Nam, một tổ chức bù nhìn do cộng sản nặn lên, nhằm tạo cho cuộc chiến tranh tại Miền Nam là một cuộc nội chiến đã hoàn toàn bị rữa nát và bị chính cộng sản Hà Nội khai tử ngay sau khi chiếm được Miền Nam.  


    Đồng ý phần lớn những người tham gia cuộc chiến tranh  Việt Nam ở cả hai bên chiến tuyến đều là người Việt Nam, nhưng điều đó không phải là yếu tố then chốt để kết luận cuộc chiến tranh đó là cuộc nội chiến.
    Nếu chỉ căn cứ vào yếu tố đồng chủng ở hai bên chiến tuyến mà đi đến kết luận đó là cuộc nội chiến thì e rằng,
    nếu Trung Cộng xua quân đánh Hồng Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan, hoặc Bắc Hàn xua quân chiếm Nam Hàn... ta cũng cho đó là những cuộc nội chiến hay sao?

    Rõ ràng, bất cứ ai hiểu rõ bản chất của đảng cộng sản, tiểu sử của Hồ Chí Minh cùng diễn biến của cuộc chiến tranh Việt Nam, đều phải thừa nhận, chính cộng sản Bắc Việt, đứng đầu là Hồ Chính Minh đã gây nên cuộc chiến Tranh Việt Nam, khiến mấy triệu người bị thảm tử và đất nước Việt Nam bị lạc hậu cả nửa thế kỷ so với thế giới.


    Tháng 3 năm 2000., trong một bài viết trên tờ tuần báo Việt Mercury, nhan đề "Một quan điểm về vụ Triển lãm chân dung Hồ Chí Minh" của Trần Trường tại Hoa Kỳ, ông Robert Templer đã xác nhận một sự thật kinh hoàng: “Chính Hồ Chí Minh đã khởi sự một cuộc chiến tranh sát hại 3 triệu người Việt Nam".
    Ông Robert Templer là một người ngoại quốc, nhưng là một nhà trí thức có tầm cỡ lại được sống tại Việt Nam, giao tiếp với những người cộng sản, nên ông đã nhận ra vai trò cộng sản quốc tế của Hồ Chí Minh và nguyên nhân đích thực dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam.

    Đúng ra, vai trò và bản chất cộng sản quốc tế trong con người Hồ Chí Minh không phải chỉ bắt đầu khi cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam mở màn vào năm 1959, mà đã bắt đầu ngay từ khi Hồ Chí Minh tham gia hội nghị thành Tours của Đảng Xã Hội Pháp vào ngày 25 tháng 12 năm 1920.
    Lúc đó Hồ Chí Minh mới trên dưới 25 tuổi. Tại hội nghị này, Hồ Chí Minh đã đọc diễn văn kêu gọi tuyên truyền tư tưởng cộng sản trong các nước thuộc địa bao gồm cả Việt Nam.



    Trong đại hội lần thứ 5 của Quốc tế cộng sản được tổ chức tại Mạc Tư Khoa từ 17 tháng 6 đến 8  tháng 7 năm 1924, Hồ Chí Minh với tư cách đại biểu của đảng cộng sản Pháp cũng đã đọc một bản tham luận cho rằng,  "vấn đề giải phóng dân tộc chỉ là một bộ phận của cách mạng vô sản và chuyên chính vô sản".

    Sau này, trong một bài viết nhan đề, "Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lenin" Hồ Chí Minh cũng đã cho rằng, "Chỉ có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ."


    Đây là một quan niệm sai lầm và cực kỳ nguy hiểm. Chính vì quan niệm sai lầm này nên chủ nghĩa cộng sản quốc tế đã vội vã dùng Hồ Chí Minh như là một lá bài trong mưu toan bành trướng thế lực cộng sản quốc tế tại Việt Nam. Và cũng vì vậy, Hồ Chí Minh đã xách động một cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam kéo dài suốt 16 năm trong khi những quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, với tinh thần quốc gia thuần túy, đã thực hiện cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc thành công và phát triển thịnh vượng để trở thành những quốc gia phú cường, mà không cần tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.


    Trong thời gian trên dưới một thập niên, từ cuối thập niên 1940 đến đầu thập niên 1950, cộng sản quốc tế, cụ thể là cộng sản Tàu và Nga đã cố tình xuất cảng cách mạng, hay nói cách khác, đã xâm lăng dưới chiêu bài khởi nghĩa, đồng khởi, nổi dậy, giải phóng, tại một loạt các quốc gia trên thế giới trong đó có Burma, Mã Lai, Phi Luật Tân, Nam Dương... May mắn, những quốc gia này không có những lãnh tụ cộng sản cáo già như Hồ Chí Minh và họ cũng không giống Việt Nam cùng chung biên giới với Trung Cộng, nên các quốc gia đó đã thoát khỏi thảm họa thôn tính của cộng sản.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 9:35 pm



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại lịch sử Việt Nam của thời hiện đại nầy....  

    Một biến cố lịch sử Việt Nam của thời hiện đại,.

    Như vậy rõ ràng đây là một cuộc chiến xâm lăng mà cộng sản quốc tế gọi là xuất cảng cách mạng nhằm thôn tính Việt Nam Cộng Hòa, một quốc gia có chủ quyền, có dân, có chính phủ và quốc gia đó đã được quốc tế công nhận.  
    Mặt trrận giải phóng Miền Nam, một tổ chức bù nhìn do cộng sản nặn lên, nhằm tạo cho cuộc chiến tranh tại Miền Nam là một cuộc nội chiến đã hoàn toàn bị rữa nát và bị chính cộng sản Hà Nội khai tử ngay sau khi chiếm được Miền Nam.  


    Đồng ý phần lớn những người tham gia cuộc chiến tranh  Việt Nam ở cả hai bên chiến tuyến đều là người Việt Nam, nhưng điều đó không phải là yếu tố then chốt để kết luận cuộc chiến tranh đó là cuộc nội chiến.
    Nếu chỉ căn cứ vào yếu tố đồng chủng ở hai bên chiến tuyến mà đi đến kết luận đó là cuộc nội chiến thì e rằng,
    nếu Trung Cộng xua quân đánh Hồng Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan, hoặc Bắc Hàn xua quân chiếm Nam Hàn... ta cũng cho đó là những cuộc nội chiến hay sao?

    Rõ ràng, bất cứ ai hiểu rõ bản chất của đảng cộng sản, tiểu sử của Hồ Chí Minh cùng diễn biến của cuộc chiến tranh Việt Nam, đều phải thừa nhận, chính cộng sản Bắc Việt, đứng đầu là Hồ Chính Minh đã gây nên cuộc chiến Tranh Việt Nam, khiến mấy triệu người bị thảm tử và đất nước Việt Nam bị lạc hậu cả nửa thế kỷ so với thế giới.


    Tháng 3 năm 2000., trong một bài viết trên tờ tuần báo Việt Mercury, nhan đề "Một quan điểm về vụ Triển lãm chân dung Hồ Chí Minh" của Trần Trường tại Hoa Kỳ, ông Robert Templer đã xác nhận một sự thật kinh hoàng: “Chính Hồ Chí Minh đã khởi sự một cuộc chiến tranh sát hại 3 triệu người Việt Nam".
    Ông Robert Templer là một người ngoại quốc, nhưng là một nhà trí thức có tầm cỡ lại được sống tại Việt Nam, giao tiếp với những người cộng sản, nên ông đã nhận ra vai trò cộng sản quốc tế của Hồ Chí Minh và nguyên nhân đích thực dẫn đến cuộc chiến tranh Việt Nam.

    Đúng ra, vai trò và bản chất cộng sản quốc tế trong con người Hồ Chí Minh không phải chỉ bắt đầu khi cuộc chiến tranh xâm lăng Việt Nam mở màn vào năm 1959, mà đã bắt đầu ngay từ khi Hồ Chí Minh tham gia hội nghị thành Tours của Đảng Xã Hội Pháp vào ngày 25 tháng 12 năm 1920.
    Lúc đó Hồ Chí Minh mới trên dưới 25 tuổi. Tại hội nghị này, Hồ Chí Minh đã đọc diễn văn kêu gọi tuyên truyền tư tưởng cộng sản trong các nước thuộc địa bao gồm cả Việt Nam.



    Trong đại hội lần thứ 5 của Quốc tế cộng sản được tổ chức tại Mạc Tư Khoa từ 17 tháng 6 đến 8  tháng 7 năm 1924, Hồ Chí Minh với tư cách đại biểu của đảng cộng sản Pháp cũng đã đọc một bản tham luận cho rằng,  "vấn đề giải phóng dân tộc chỉ là một bộ phận của cách mạng vô sản và chuyên chính vô sản".

    Sau này, trong một bài viết nhan đề, "Con đường dẫn tôi đến chủ nghĩa Lenin" Hồ Chí Minh cũng đã cho rằng, "Chỉ có chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản mới giải phóng được các dân tộc bị áp bức và những người lao động trên thế giới khỏi ách nô lệ."


    Đây là một quan niệm sai lầm và cực kỳ nguy hiểm. Chính vì quan niệm sai lầm này nên chủ nghĩa cộng sản quốc tế đã vội vã dùng Hồ Chí Minh như là một lá bài trong mưu toan bành trướng thế lực cộng sản quốc tế tại Việt Nam. Và cũng vì vậy, Hồ Chí Minh đã xách động một cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam kéo dài suốt 16 năm trong khi những quốc gia khác trong vùng Đông Nam Á, với tinh thần quốc gia thuần túy, đã thực hiện cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc thành công và phát triển thịnh vượng để trở thành những quốc gia phú cường, mà không cần tới chủ nghĩa xã hội và chủ nghĩa cộng sản.


    Trong thời gian trên dưới một thập niên, từ cuối thập niên 1940 đến đầu thập niên 1950, cộng sản quốc tế, cụ thể là cộng sản Tàu và Nga đã cố tình xuất cảng cách mạng, hay nói cách khác, đã xâm lăng dưới chiêu bài khởi nghĩa, đồng khởi, nổi dậy, giải phóng, tại một loạt các quốc gia trên thế giới trong đó có Burma, Mã Lai, Phi Luật Tân, Nam Dương... May mắn, những quốc gia này không có những lãnh tụ cộng sản cáo già như Hồ Chí Minh và họ cũng không giống Việt Nam cùng chung biên giới với Trung Cộng, nên các quốc gia đó đã thoát khỏi thảm họa thôn tính của cộng sản.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2709
    Join date : 15/06/2012

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by hoalucbinh on Wed Apr 19, 2017 10:55 pm



    Nhân dịp lể Tưởng Niêm lần thứ 42 này,
    Chúng ta cùng xem lại lịch sử Việt Nam của thời hiện đại nầy....  

    Một biến cố lịch sử Việt Nam của thời hiện đại,.

    Trong khi ông Robert Templer hiểu rõ bản chất của Hồ Chí Minh thì rất tiếc, một số người Việt Nam lại không hiểu như vậy.
    Thậm chí, có người còn ngây thơ cho rằng, Hồ Chí Minh là một người quốc gia chân chính, một người Việt yêu nước nồng nàn.
    Có người còn ấu trĩ tới độ cho rằng, chỉ vì Mỹ thờ ơ trước nguyện vọng của Hồ Chí Minh nên Việt Nam mới rơi vào qũy đạo cộng sản.
    Những người Việt ngây thơ này đã viện dẫn, vào tháng 9, tháng 10 năm 1945, Hồ Chí Minh đã viết cả chục lá thư cho tổng thống Truman xin Mỹ bảo hộ cho Việt Nam.
    Nếu lúc đó tổng thống Truman quan tâm đến nguyện vọng của Hồ Chí Minh, hai dân tộc Việt Mỹ đã không phải trải qua một cuộc chiến dai dẳng và nghiệt ngã.



    Hồ Chí Minh viết thư cho Truman là chuyện có thật. Tuy nhiên, khi viết những lá thư đó, Hồ Chí Minh chỉ có ý muốn dùng Mỹ hất cẳng Pháp, giành "độc lập" cho Việt Nam, để rồi sau đó, một khi Việt Nam không còn là thuộc địa của Pháp, Hồ Chí Minh sẽ quay ra phản bội Mỹ, biến Việt Nam thành chư hầu của cộng sản Nga, Tàu.
    Thời gian đó, Mỹ biết rõ tiềm lực của Việt Minh, uy tín của Hồ Chí Minh đồng thời cũng biết y là con bài của cộng sản quốc tế, nên tổng thống Truman đã không chấp thuận hậu thuẫn Hồ Chí Minh.
    Có điều, Mỹ chọn con đường hậu thuẫn Pháp ngăn chặn làn sóng đỏ tại Việt Nam, trên phương diện toàn cầu, chiến lược đó đúng, nhưng trong bối cảnh chống thực dân, giải phóng đất nước của người Việt Nam vào thời điểm ấy, chọn lựa đó là một sai lầm.


    Việc Mỹ chọn Pháp là đồng minh đã khiến cộng sản thành công phần nào trong việc tuyên truyền, đồng hóa Mỹ với Pháp, kẻ đã xâm lăng và đô hộ trên đất nước Việt Nam suốt một thế kỷ.
    Hậu quả, cộng sản Hà Nội đã thực hiện cuộc chiến tranh xâm lăng Miền Nam, dưới chiêu bài “chống Mỹ cứu nước”, được nhiều người hiểu lầm cho rằng “nội chiến”.


    Quan niệm thứ hai khá phổ biến cho rằng cả hai bên, cộng sản Miền Bắc và người Việt quốc gia ở Miền Nam, đều là tay sai của đế quốc. Nhiều người lý luận, cả cộng sản Hà Nội lẫn Việt Nam Cộng Hòa đều nhận sự giúp đỡ của các cường quốc, nên đều là "tay sai" của các đế quốc.


    Nhà văn nữ cộng sản Dương Thu Hương cũng rêu rao, "Bộ đội Bắc Việt dùng súng của Nga, Tàu trong khi người lính Miền Nam dùng súng của Mỹ, Pháp, cùng lao vào bắn giết nhau trong một trò chơi cay độc và tàn nhẫn nhất của tạo hóa."

    Sự thực, chiến tranh Việt Nam hoàn toàn không phải là "trò chơi của tạo hóa" mà là một cuộc chiến do con người gây ra. Con người đó là Chí Minh, là cộng sản Hà Nội, những người từng có thời được Dương Thu Hương ca ngợi, cổ võ như những anh hùng.







    Có xã hội nào giống xã hội chủ nghĩa Việt Nam không? công an là bạn của dân,
    có chính phủ nào, mà để công an đánh phụ nữ dã man như vầy không?







    công an cộng sản luôn đặt “đảng” lên trên tổ quốc và nhân dân





    xã hội chủ nghĩa Việt Nam tiến lên















    Sponsored content

    default Re: TƯỞNG NIỆM NGÀY QUỐC HẬN LẦN THỨ 42 (30-4-1975-30-4-2017...)

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Sun Apr 23, 2017 9:01 am