Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Share
    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Jul 03, 2017 5:51 pm

    First topic message reminder :


    Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội xem những sự thật
    cần phải biết về lịch sử của Việt Nam Cộng Hòa...

    .. đó là.. Huế - Địa Ngục Trần Gian Có Thật   



    Trích trong cuốn Huế - Thảm Sát Mậu Thân..


    Bài 1

    Hai giờ 33 phút sáng ngày mùng hai Tết Mậu Thân 1968 là giờ khởi đầu của 624 giờ đau thương kinh hoàng của cuộc tàn sát của bầy ác quỷ, của lũ người man rợ từ rừng núi phía tây tràn vào Huế. Bọn quỷ khát máu này là ai?..

    Bọn đó là quân “Giải Phóng”, là quân đội “Nhân Dân”, là lực lượng liên minh dân tộc dân chủ hòa bình, là những giáo sư, sinh viên, học sinh đã theo Thích Trí Quang, Thích Đôn Hậu, Thích Thiện Siêu, và Thích Chánh Trực trong cuộc phản loạn vào tháng 6 năm 1966 tại Miền Trung.

    Khi phong trào tranh đấu phản loạn bị chính phủ  Việt Nam Cộng Hòa dẹp tan, bọn chúng đào thoát lên mật khu.
    Nay bọn chúng theo chân quân cướp man rợ trở lại Huế với gươm đao, búa liềm, với mã tấu, với AK, với B40 thẳng tay chém giết, chôn sống đồng bào, bắn sập thành phố, và bắn sập đền đài miếu vũ của tổ tiên.

    Và Huế trong 624 giờ đồng hồ đã trải qua từng giây một, từng phút một, từng giờ một, từng ngày một, những tang tóc thê lương, những máu và nước mắt của hằng chục ngàn dân Huế nhỏ xuống trên mảnh đất thân yêu của quê hương.

    Kêu trời không thấu, kêu đất không nghe, cầu khẩn thần linh phù trợ, thần linh ngoảnh mặt.
    Huế ôm nhau trong vòng tay run rẩy, dìu nhau chạy trốn việt cộng, khập khễnh bước thấp bước cao với nỗi kinh hoàng tột độ.


    Người Huế chết quá nhiều, chết tức tưởi, chết oan ức, chết không hiểu tại sao phải chết, tội tình chi mà phải chết.
    Huế mỗi thước đất là một thây người, là mỗi vũng máu tươi còn chưa kịp đổi màu.
    Người Huế chết từ trong nhà ra đến sân, sân trước đến sân sau, thây người nằm chết âm thầm lặng lẽ trên đường phố, nơi vỉa hè.
    Thây người sình thối trong lùm cây bụi cỏ.
    Thây người nằm co quắp trong đường hẻm, nơi bờ ao, nơi tường thành.
    Thây người trong trường học, trong sân chùa.
    Một rừng xác chết, một bãi thây người.
    Người Huế chết nằm, chết đứng, chết ngộp thở vì bị chôn sống, chết vì bị cuốc xẻng đập vào đầu, 5327 người chết và 1200 bị bắt đi mất tích.



    Hỡi trời hỡi đất, hỡi Chúa hỡi Phật, hỡi hồn thiêng sông núi, hỡi anh linh tiền nhân, quý vị ở đâu sao không ra tay cứu vớt dân Huế?
    Họ đã làm gì nên tội?
    Hay là Phật, Chúa, thần linh cũng phải đành bó tay trước loài quỷ cộng sản để mặc bọn chúng thẳng tay say sưa chém giết đồng bào vô tội!


    Năm giờ 30 sáng, trong ánh sáng lờ mờ của ngày mùng 2 Tết Mậu Thân 1968, cộng quân tràn ngập khắp mọi nơi trong thành phố và vùng giáp ranh các quận Hương Thủy, Hương Trà, Phú Vang và bọn chúng bắt đầu một cuộc tàn sát đồng bào Huế còn dã man hơn thời trung cổ.

    Cuộc tàn sát dân chúng Huế được Việt Cộng chia làm 2 giai đoạn.



    Giai đoạn I:


    Bắt và giết người theo danh sách trong hồ sơ đen mà cơ quan an ninh khu, tỉnh, thị ủy việt cộng đã thiết lập từ trước cuộc tấn công.
    Khi lực lượng quân sự tràn vào Huế thì ngay lập tức lực lượng công an khu ủy của Tống Hoàng Nguyên, lực lượng công an Thừa Thiên-Huế của tên Đại Tá Nguyễn Đình Bảy tự Bảy Lanh, phối hợp chặt chẽ với các đội An Ninh Tự Vệ Khu Phố của Nguyễn Đắc Xuân truy lùng, bắt bớ, và hạ sát các mục tiêu ngay. Đó là thời điểm sau 2 giờ 33 phút sáng ngày Mùng 2 Tết, và kéo dài một ngày sau đó.



    Giai đoạn II:


     Ngay trong ngày Mùng 2 Tết, vào buổi sáng sau cuộc tụ họp đồng bào tại 2 Quận I và II, chúng công bố thành lập ủy ban nhân dân cách mạng quận I và II, cùng ủy ban nhân dân cách mạng Tỉnh Thừa Thiên-Huế, đồng thời cũng công bố thành phần tổ chức của lực lượng llên minh dân tộc dân chủ hòa bình.
    Những vụ bắn giết bắt bớ dân chúng trong giai đoạn này quy mô hơn, có tổ chức hơn, và quá sức tàn bạo.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Sep 25, 2017 2:07 am


    Chúng ta tiếp tục xem... “món quà” của Đồng bào Huế  
    cho nữ đạo diễn Lê Phong Lan “món quà”  
    vô cùng tàn khốc, thấm đẫm xương máu hy sinh,
    và những mất mát ở Huế, vào mùa xuân năm 1968...




     “ HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG KẺ HÁI PHÙ DU ”  


     Có cái ngang trái vô thường, là nếu như Lê Khắc Quyến, Lê Văn Hảo, Lê Tuyên, Nguyễn Đắc Xuân và anh em nhà Hoàng Phủ....vì thuộc loại dân chúng bị chế độ Việt Nam Cộng Hòa đè ép phải sống cùng khổ mất tự do, nên mới theo việt cộng để may ra xoay bạch ốc thành lâu đài, ném thanh y tìm gấm vóc, đàng này thì ai nấy đều ở trên mức thượng thừa, vậy thì làm giặc để làm gì đến giờ này một chút tự do cho mình, cho đời vẫn chưa có.

    Năm 1971, khi mà chiến trường miền nam bước vào giai đoạn tàn khốc, Hà Nội cần máu xương thanh niên nam nữ để đốt rụi Trường Sơn, mở lối vào Nam, nên cũng cần tung hê một số phản tặc
    của Việt Nam Cộng Hòa đã chạy theo,  vì vậy mới phong cho Hoàng Phủ Ngọc Tường lên chức nhà thơ việt cộng và cho đài phát thanh phổ biến bài thơ "Tôi đi trên những con đường rừng cũ" cũng nhờ vậy mà Tường đã lọt vào mắt xanh của Lâm Thị Mỹ Dạ, cùng khóa với Dương Thu Hương tại trường viết văn Nguyễn Du ở Hà Nội năm 1972:

    "Hai mươi năm dài trên trán mẹ
    Những con đường rừng vẽ nét ưu tư" ...


    Thơ hay, đáng tiêu biểu cho một con người, đúng ra là một cái xác biết đi, sống như đã chết vì:

    "hai mươi năm biết ai còn nhớ?  
    nhưng từ đó cây hoang rừng già "


    Đó mới là nỗi khổ của một đời người, người ta quên thì mình tiếc, người ta nhớ mình sợ, đăm chiêu, nghèn nghẹn sống làm sao nổi đây hỡi trời?


    Quả thật suốt phần đời còn lại, Hoàng Phủ Ngọc Tường, không bao giờ thoát nỗi ám ảnh của tội lỗi một thời gây ra, đâu đâu cũng là một địa chỉ buồn, nơi nào cũng gặp cố nhân, những người mà Hoàng Phủ Ngọc Tường trong một phút phù du, đưa họ về bên kia thế giới:

    "Những chiều bến Ngự dâng mưa  
    Chừng như ai đó mơ hồ gọi tôi  
    Tôi ra mở cửa đón người  
    Chỉ nghe tiếng gió thổi ngoài hành lang."

    Tất cả giờ chỉ còn lại bóng tối, thời gian để hoa phù dung tàn lụn, tất cả cũng đã cạn tàu khi cái sân si biến vụt vào cõi không không.
    Hoàng Phủ Ngọc Tường luôn nuôi ảo tưởng hão huyền là lưu lại với đời tuổi tên, nhưng tiếc thay lầm đường lạc nẻo, theo kẻ ác làm ác, rốt cục một mình thui thủi đi về trong cõi phu du, sám hối cho tới chết vẫn chưa yên hồn.



    [Bà Lê Phong Lan cũng nên sám hối ăn năn có thể cũng còn kịp đó.



    - Đồng bào Huế và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa cùng với thân nhân của Đồng Minh Hoa Kỳ tiếp tục gởi cho.... bà Lê Phong Lan những hình ảnh Huế  Mậu Thân 1968..để chứng minh lời nói bịp bợm của bà nè..


    - Hình ảnh:  Những ngày đầu Xuân - Tết Mậu Thân năm 1968 - của Xứ Huế - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Quân Đội Đồng Minh Hoa Kỳ .... Chiến đấu Chiếm Lại Huế, từ tháng 2-3 năm 1968





    Sau những trận chiến đấu ác liệt vào Tết Mậu Thân 1968, tất cả điều đổ nát tan tành



    Ngày 25 tháng 2 năm 1968, trực thăng của Sư Đoàn Không Vận
    bay vào ứng chiến với đồng đội để chiếm Lại thành phố Huế




    Một bà cụ kiểm tra các mảnh vải trong khi hai người
    Lính Mỹ đang kiểm tra đống rơm, vì trước đó  

    quân cộng sản bắc việt đã ẩn trốn vào ngôi làng này.




    Người Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ dừng chân nghỉ nơi
    một căn nhà đổ nát trong trận đánh tết Mậu Thân 1968




    Mặc dù cộng sản bắc việt hô hào rút quân ra khỏi Huế,
    nhưng thỉnh thoảng những người Lính Thủy Quân Lục Chiến
    Mỹ vẫn còn tiếp tục chiến đấu dữ dội trong thành phố Huế.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Sep 25, 2017 5:55 pm


    Chúng ta tiếp tục xem... “món quà” của Đồng bào Huế  
    cho nữ đạo diễn Lê Phong Lan “món quà”  
    vô cùng tàn khốc, thấm đẫm xương máu hy sinh,
    và những mất mát ở Huế, vào mùa xuân năm 1968...




    “ HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG và
    NHỮNG HUNG THẦN MÁU LẠNH ”


    của Cố Đô Huế, đối với người dân Huế nói riêng và
    đối với đại đa số người Việt Nam nói chung thì chẳng
    ai còn xa lạ gì với  
    những cái tên đao phủ Hoàng Phủ
    Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc
    Xuân, không phải những người đó là
    “nhà văn, nhà
    thơ có tên tuổi,  hay nhà Huế học“ đã dành cả cuộc
    đời để nghiên cứu về Huế
    mà đó là những tên đồ tể
    khát máu, những hung thần máu lạnh đã xuống tay
    tàn sát hơn
    7.600 đồng bào Huế ngay trong đêm giao
    thừa, với những ngày đầu năm của Tết Mậu Thân 1968.  


    Đã gần 50 năm trôi qua kể từ cái tết đau thương của dân tộc và quá bi thảm cho các nạn nhân ở Huế, là một khoảng thời gian quá nửa đời người để cho đã có ít nhất là hai thế hệ được sinh ra và trưởng thành sau biến cố đó, đó là hai thế hệ người Việt có thể không biết, hoặc biết rất mơ hồ về vụ thảm sát Mậu Thân 1968 ở Huế do chính những người con dân của xứ Huế gây ra cho chính đồng bào của mình, cho chính đồng môn của mình và cho chính cả những vị ân sư của mình nữa.

    Đó là tội ác, tội ác trời không dung, đất không tha những đứa con lầm lạc của đất Thần Kinh mang danh là những trí thức là những con dòng cháu giống mà
    đã quá ngu dốt, quá xuẩn động đi theo cộng phỉ để rồi mang giáo gươm, bom đạn về tàn sát dân lành vào những ngày Xuân về Tết đến.

    Nhắc nhớ lại những tang thương này của dân tộc không phải để khơi lại nỗi đau thương của đồng bào Huế, mà để thế hệ của những người đã từng trải qua những tháng ngày buồn đau và kinh hoàng vào những ngày Xuân của 50 năm trước sẽ không bao giờ quên
    tội ác của cộng sản, của những tên đao phủ khát máu của chốn Cố Đô Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Đắc Xuân   cũng như để cho những thế hệ sinh ra và trưởng thành sau cái biến cố tang thương đó của dân tộc sẽ không bị lừa bịp, mà nhận diện đúng mặt những kẻ tội đồ, nhưng hung thần đã xuống tay thảm sát ngần ấy sinh mạng đồng bào...hơn 7,600 vong hồn chết oan đó vậy mà 45 năm sau, bà Lê Phong Lan đã bị lây cái bệnh tồi, cái bệnh hèn, cái bệnh ném đá giấu tay, quy tội cho người khác.

    Có thể đối với bà Lê Phong Lan thì những hung thần đó là anh hùng,
    nhưng đối với người dân Huế, với đất nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam thì Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan và Nguyễn Đắc Xuân là những đại tội đồ.


    - Đồng bào Huế và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa cùng với thân nhân của Đồng Minh Hoa Kỳ tiếp tục gởi cho.... bà Lê Phong Lan những hình ảnh Huế  Mậu Thân 1968..để chứng minh lời nói bịp bợm của bà nè..


    - Hình ảnh:  Những ngày đầu Xuân - Tết Mậu Thân năm 1968 - của Xứ Huế - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Quân Đội Đồng Minh Hoa Kỳ .... Chiến đấu Chiếm Lại Huế, từ tháng 2-3 năm 1968




    Trên tạp chí LIFE số tháng 3 năm 1968 - Trận đánh giành lại và tàn phá Huế





    Trên tạp chí LIFE số tháng 3 năm 1968 - Đôi mắt khẩn cầu giữa cảnh hãi hùng





    Đôi mắt khẩn cầu giữa cảnh hãi hùng


    Tất cả xung quanh anh bầu khí thật gớm ghiếc với những âm
    thanh lao xao của trận đánh, nhưng người ta có thể đọc được
    lời khẩn cầu trong đôi mắt của anh. Đối với người lính Thủy
    Quân Lục Chiến Hoa Kỳ bị thương này và đối với những người
    khác đã tham gia trận đánh ở Huế, vành đai trận chiến được
    đo bằng tầm với của một cánh tay, và diễn tiến trận chiến thì
    theo những đống gạch có thể chiếm và giữ được hay bị mất.
    Vào lúc đỉnh cao của cuộc tổng tấn công Tết Mậu Thân,
    quân
    cộng sản bắc việt và việt cộng đã chiếm được nhiều vị trí.
    trong
    Thành Nội Huế, có tường bao quanh của thành phố Huế, trung
    tâm của học vấn và nơi ở xưa của các hoàng đế Việt Nam ngự
    trị, được tô điểm sơn son thếp vàng. Bằng không kích, pháo binh
    và tấn công trên toàn bộ,
    các Lực Lượng Đồng Minh và
    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa đã tiến vào Thành cổ dưới hỏa
    lực tập trung của địch.
    Đã phải mất 490 sinh mạng, 2.252
    binh sĩ bị thương và hai muoi lăm ngày hãi hùng mới giành lại
    được Huế hoặc những gì còn lại của Huế. Hơn bất kỳ thứ gì khác
    ở Việt Nam cho đến nay, số phận của Huế cho thấy rõ sự trớ trêu
    đáng ghét mà chiến tranh đã rơi vào, đó là việc phá hủy ngay chính
    những thứ mà Hoa Kỳ có mặt ở đó để bảo vệ cho Việt Nam.






    Những hình ảnh nầy, là chứng tích của Quân Đội Đồng Minh
    Hoa Kỳ đã chiến đấu từ tháng 2 - 3 năm 1968 để chiếm Lại Huế.




    Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ trong trận chiến tại Thành Nội Huế





    Thành Nội Huế, đổ nát tan tành trong các trận giao tranh




    Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ được hỗ trợ xe
    tăng, chiến đấu ngay trên đường phố tại Huế.



    Xe thiết giáp của Hải Quân trang bị, tuần tra đường phố Huế..















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Oct 09, 2017 12:00 am


    Chúng ta tiếp tục xem... “món quà” của Đồng bào Huế  
    gởi cho nữ đạo diễn Lê Phong Lan “món quà này”  
    vô cùng tàn khốc, thấm đẫm xương máu của Người Dân Huế,
    và Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968..




    “ HOÀNG PHỦ NGỌC TƯỜNG và HOÀNG PHỦ NGỌC PHAN
    2 HUNG THẦN MÁU LẠNH, 2 TÊN TỘI PHẠM DIỆT CHỦNG ”

    kết cuộc của hai người này đã bị trã báo, Hoàng Phủ Ngọc Tường,
    bị chứng đột quị, sau đó thêm chứng bịnh tai biến mạch máu não,
    mạch máu não vỡ nát khiến y không đi được phải ngồi lăn xe...




    ...với dáng dấp  “xì-trốc”, hom hem trông dễ sợ,
    như hồn ma gọi vể.
    Và Hoàng Phủ Ngọc Phan mới
    67 tuổi thôi, nhưng y cũng bị chứng xuất huyết
    não vì mạch máu nhỏ có lẽ bị vỡ nhiều ngày mà
    không biết nên máu đã tụ dưới sọ gây nguy hiểm.
    Và cũng cần nên nhắc lại là trong cuộc thảm sát
    Mậu Thân tại Huế, Hoàng Phủ Ngọc Tường, và Hoàng
    Phủ Ngọc Phan là tay sát thủ có máu lạnh khét tiếng,
    vì hai anh em này, giết người không gớm tay.






    Có thể 7,600 vong hồn của người dân Huế chết oan
    đó chắc chắn sẽ khiến cuộc đời hậu vận
    của Hoàng Phủ
    Ngọc Tường, và Hoàng Phủ Ngọc Phan xảy ra thảm
    khốc như vậy, và họ sẽ chết một cái chết không bình
    thường!
    Âu cũng là luật nhân qủa của Trời!
    Thật đau xót cho người dân xứ Huế



    "Tôi biết nó, thằng nói câu nói đó,
    Tôi biết nó, đồng bào xứ Huế này biết nó;
    Việc nó làm, tội nó phạm ra sao,
    Nó là tên trùm đao phủ năm nào…"

    thơ Nguyễn Chí Thiện


    Hai tên đao phủ thủ thành Nội năm xưa, vẫn bị hàng ngàn nạn nhân Mậu Thân Huế oan khiên gọi hồn họ.
    Theo đấng tạo hóa thì sự sống của con người, giữa sinh và diệt cách nhau vài sát na.  
    Hoàng Phủ Ngọc Tường và Hoàng Phủ Ngọc Phan đã trải qua ngưỡng cửa sát na sinh diệt, nhưng sổ thông hành
    Diêm Vương chưa chính thức email cho Hoàng Phủ Ngọc Tường.
    Ngày 16 tháng 6 năm 1998 tức là 30 năm sau Hoàng Phủ Ngọc Tường lâm phải chứng đột quị may mắn vẫn còn sống sót, nhưng yếu xìu có điều như cọng bún thiu, phải nằm một chỗ.
    Và 40 năm sau kể từ năm Mậu Thận 1968, đến năm 2008, là lđến ngày giờ Hoàng Phủ Ngọc Tường phải trã nợ máu, vì lục phủ ngũ tạng của Hoàng Phủ Ngọc Tường nát bét, theo hồ sơ bịnh lý thì ngoài chứng bịnh “xì-trốc”, hay chứng
    tai biến mạch máu não, mạch máu não vỡ nát te tua khiến y không đi được..


    Vợ của Hoàng Phủ Ngọc Tường, Lâm Thị Mỹ Dạ tiết lộ, lúc 3 giờ chiều ngày 5 tháng 11 năm 2008, bụng của Hoàng Phủ Ngọc Tường bổng nhiên bị chương cứng sưng to như bánh phồng trông dễ sợ, và nôn mữa ra máu đen mấy lần, và tiểu tiện cũng ra máu đen ngòm. Tại bệnh viên Trung Ương Huế, cho biết Hoàng Phủ Ngọc Tường mang rất nhiều thứ bịnh nan y.

    Bọn súc sinh ác quỉ có máu lạnh như Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Văn Hảo, Nguyễn Đóa, Nguyễn Thị Đoan Trinh… đã dã man chôn sống hàng ngàn đồng bào vô tội, chúng mang nợ máu với người dân Huế, nếu người dân Huế không hành hình được chúng, nhưng theo qui luật của luật thiên nhiên của trời khi gây nhân sẽ hái quả mà thôi.


    Điều đáng lấy làm xấu hổ là các sát thủ Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Nguyễn Đóa, Nguyễn Thị Đoan Trinh, Nguyễn Thiết, Tôn Thất Dương Tiềm… và những tên việt cộng nằm vùng thuộc cấp của chúng nhuốm đẫm máu
    của đồng bào Huế, cho đến 45 năm sau kể từ ngày bọn sát thủ này gây tội ác, thì được bà Lê Phong Lan đã tráo trở che đậy tội ác của những hung thần đó, và đổi trắng thay đen về hành vi diệt chủng của bọn này, và điều đáng lấy làm xấu hổ là bà Lê Phong Lan xem bọn giết người này là anh hùng.

    Thật là kém phúc cho dân tộc Việt Nam và cũng quá vô phúc cho nghiệp nhà của những kẻ lưu manh nhân danh trí thức.


    - Đồng bào Huế và Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa cùng với thân nhân của Đồng Minh Hoa Kỳ tiếp tục gởi cho.... bà Lê Phong Lan những hình ảnh Huế  Mậu Thân 1968..để chứng minh lời nói bịp bợm của bà nè..


    - Hình ảnh:  Những ngày đầu Xuân - Tết Mậu Thân năm 1968 - của Xứ Huế - Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Quân Đội Đồng Minh Hoa Kỳ .... Chiến đấu Chiếm Lại Huế, từ tháng 2-3 năm 1968






    Những hình ảnh nầy, là chứng tích của Quân Đội Đồng Minh
    Hoa Kỳ đã chiến đấu từ tháng 2 - 3 năm 1968 để chiếm Lại Huế.








    Những Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ bị thương trong
    cuộc giao tranh để chiếm Lại Huế, tháng 2 năm 1968




    Người Lính Mỹ (ở giữa hình) bị thương hết 2 chân,  tháng 2 năm 1968.





    Một người Lính Mỹ đang bị thương nhưng vẩn giữ khẩu súng chiến đấu

    với cộng sản bắc việt để giành lại Huế Mậu Thân tháng 2 năm 1968  




    Hai người Lính Thủy Quân Lục Chiến Mỹ đang trị

    vết thương cho một tên cộng sản bắc việt tháng 2 năm 1968.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:13 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem...  




    bà đạo diễn Lê Phong Lan...  
     hát Trên Những Xác Người



    Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người
    Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
    Trên con đường, người ta bồng bế nhau chạy trốn...




    Chiều đi lên đồi cao, hát trên những xác người
    Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
    Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con





    Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người
    Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
    Trên con đường, người cha già ôm con lạnh giá





    Chiều đi qua Bãi Dâu, hát trên những xác người
    Tôi đã thấy, tôi đã thấy,
    Những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em.












    Một bằng chứng còn đây...

    Kẻ nào?

    Kẻ nào đã gây nên: "Trên con đường, người ta bồng bế nhau chạy trốn"?
    Kẻ nào đã gây nên: "Bên khu vườn, một người mẹ ôm xác đứa con"?
    Kẻ nào đã gây nên: "Trên con đường, người cha già ôm con lạnh giá"?
    Kẻ nào đã gây nên: "Những hố hầm đã chôn vùi thân xác anh em"?


    Lê Phong Lan không có trái tim một con người hay sao bà?
    Con thú còn biết yêu thương nhau, sao bà là người Việt lại đi bịa đặt lịch sử  
    để cho những oan hồn vô tội kia phải buồn tủi?














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:22 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .






    “ HAI MƯƠI SÁU NGÀY ĐÊM
    MẬU THÂN-MỘT CHÍN SÁU TÁM ”


    Huế sống trong hãi hùng ghê rợn, xác chết sình thối vương
    vãi đầu đường cuối xóm, đến tận chốn ruộng đồng khe rạch,
    đâu đâu cũng có xác người. Huế bị đày đọa khốn khổ điêu linh,
    Huế bị tàn sát
    do bọn quỷ đỏ, cùng bản xứ cùng quê hương,
    vì chúng sinh ra và lớn lên
    bên cạnh dòng sông Hương,
    bên chùa Thiên Mụ, bên núi Ngự Bình, bên dốc Nam Giao,
    bên Bến đò An Cựu,
    nhưng khi chúng  trưởng thành và
    ăn học có trí thức, thì chúng lại đi làm tay sai cho
    bác và đảng, để trở thành bọn việt cộng nằm vùng
    tại Huế, và làm tay đao phủ giết mấy ngàn Đồng bào
    Huế người dân lành cùng quê hương xứ sở với mình,
    một cách dã man, giết mà không biết gớm tay, không
    biết chạnh lòng, đúng là trái tim của chúng đã bị chó ăn .


    Vừa qua chúng ta đã xem qua những hình ảnh của Quân Đội Đồng Minh Hoa Kỳ, tham gia chiến đấu những trận giao tranh ác liệt để chiếm Lại Huế.

    Tiếp theo những trang sau chúng ta xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....


    Tại Huế, các đơn vị tham chỉến của cộng sản bắc việt là Tướng Trần Văn Quang nắm quyền chỉ huy tổng quát, nhưng lúc đầu giao quyền chỉ huy chiến trường cho đại tá Lê Minh, với thành đội trưởng Huế là Thân Trọng Một là việt cộng nằm vùng chỉ huy cánh quân gồm toàn các đơn vị cộng sản bắc việt xâm nhập.

    Do đó, điểm đặc biệt thứ hai là chiến thắng hay thất bại cùng mọi trách nhiệm ở mặt trận Huế hòan toàn nằm trên vai quân đội chính quy miền Bắc..


    Theo như thông lệ hàng năm, thì hai bên Việt Nam Cộng Hòa và mặt trận giải phóng miền Nam cũng đã thỏa thuận ngưng chiến 3 ngày để toàn dân ăn Tết, nhưng Tết Mậu Thân 1968 như chúng ta đã biệt, cộng sản vi phạm  họ đã lợi dụng dịp hưu chiến, cộng sản bắc việt và việt cộng nằm vùng đã khởi đầu cuộc tấn công, đêm 31 tháng giêng tức  là khuya mùng 1 tết, 4 tiểu đoàn do đại tá Lê Minh chỉ huy tiến vào từ phía bắc, 4 tiểu đoàn của thành qủy viên Thân Trọng Một xâm nhập theo hướng Nam. Cả hai cánh đều do các đại đội đặc công dẫn đầu.

    Nương theo điều kịên thời tiết thuận lợi và được những tên việt cộng nằm vùng hướng dẫn, bộ đội cộng sản chiếm lĩnh toàn bộ thành phố Huế trong vòng 24 giờ,, hầu hết các cơ sở hành chính, khu Đại Nội, chợ Đông Ba, các cửa Thượng Tứ, An Hòa, Chánh Tây..   cộng sản bắc việt đã chiếm lỉnh hầu hết bên trong thành Nội, từ cổng thành cho đến các điểm cao kiên cố,   chỉ trừ mấy ổ kháng cự lẻ tẻ như đại đội 81 Quân Cụ, phi trừơng Tây lộc, Đồn Mang Cá là Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh, đang bị vây kín, nhờ các toán Tiền Trạm của Nhảy Dù trợ chiến chống giữ. Cơ sở MACV, Tiểu khu Thừa Thiên, đài phát thanh, Trường Kiểu Mẫu và cầu tàu Hải Quân vẫn do Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa kiểm soát..


    Điểm đặc biệt trong những ngày khói lửa đó, thì nơi nào mà Lính Việt Nam Cộng Hòa còn lại chỉ chừng một vài trung đội trở lên, trừ những người nghỉ phép và vắng mặt tại đơn vị,  thì quân cộng sản bắc việt không thể nào chiếm được, dù các đại đội đặc công và tiểu đoàn chính quy cộng sản tung ra nhiều đợt tấn công trong suốt mấy tuần lễ sau đó, để lại hằng trăm xác chết.
    Trại Quân Cụ và Ty Cảnh Sát là hai ví dụ điển hình nhất, quân cộng sản bắc việt tấn công mạnh
    vào Đồn Mang Cá, nơi chỉ còn chừng 200 quân trú phòng, trong số đó có cả những bệnh binh, và đồng loạt tấn công các ổ kháng cự vừa kể, nhưng đều không chiếm được...



    Các Chiến Sĩ Dù tiến về Thành Nội,.Mậu Thân 1968.


    Ba tiểu đoàn Nhảy dù Việt Nam Cộng Hoà từ Quảng Trị, Đà Nẵng, Sài Gòn nhập trận, tăng cường phản công từ mùng 3 tết, củng cố vị trí Đồn Mang Cá, chiếm được một quãng tường thành, tiến vào Tây Lộc. Lực lượng mũ đỏ tấn công dữ dội.
    Quân hai bên ngã gục trên từng đường phố, từng căn nhà.
    Nhảy Dù đẩy lui đạo quân cộng sản trên từng thước đất, giải tỏa nửa phi trường Tây Lộc và chiếm lại cửa An Cựu, nhưng cánh quân tiến về Đại Nội bị chặn đứng,
    quân cộng sản bắc việt quyết tử thủ, hai bên đều tổn thất rất nặng trong những trận tấn công phản công liên tục.


    Sau đó chiến sự dãn bớt trong vài ngày để hai đạo quân cùng lấy lại hơi sức.  bên các trung đoàn miền Bắc thì gần hết đạn, theo điện báo của đại tá Lê Minh về Hà Nội.

    Bên Nhảy Dù cũng phải củng cố và tăng cường lực lượng vì quân số hao hụt quá nhiều.

    tư lệnh mặt trận của cộng sản bắc việt, tướng Trần Văn Quang vào Huế, tái bố trí các đơn vị, ra lệnh phản công.


    Lực lượng Mũ đỏ bám chặt trận địa.


    Hai đội quân tinh nhuệ đã nhiều ngày quần thảo với nhau trên một diện tích chiến trường chật hẹp với những đường phố nhỏ nhà cửa san sát.

    Chỉ có thể đánh trực diện, không thể bọc hông, vu hồi. Sau ba bốn giờ đồng hồ tấn công dữ dội,
    quân cộng sản bắc việt bị đẩy lui, để lại nhiều xác chết




    Trung Tá Nguyễn Khoa Nam, Lữ Đoàn Trưởng  Liên Đoàn 3 Nhảy Dù
    đang hướng dẫn Thiếu Tướng Tư Lệnh Sư Đoàn Nhảy Dù xem các
    chiến lợi phẩm tịch thu được của địch vào Tết Mậu Thân 1968.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:25 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Sau đây cúng ta xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....





    Các Chiến Sĩ Dù tiến về Thành Nội,.Mậu Thân 1968


    Để Vinh Danh Những Người Lính Nhảy Dù và lính Thiết Giáp Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh năm Mậu Thân 1968 trong trận đánh ngay làng An Hòa, cửa ngõ vào Thành Nội Huế .
    Các anh chiến đấu Không pháo binh dọn đường, không phi cơ yểm trợ, và các người lính thuộc hai Tiểu Đoàn, Tiểu Đoàn 2 và Tiểu Đoàn 7 Dù vẫn dũng cảm xung phong tuy biết rằng quân số cộng sản bắc việt có cả trung đoàn,  đợt đầu tiên một các anh bị bắn ngã, nhưng vì muốn chiếm Lại Huế, nên đợt sau và đợt sau nữa các anh vẫn không ngừng xung phong, vì Lính Dù biết nơi thành Mang Cá, Tướng Ngô Quang Trưởng đang chờ “bắt tay”  Những Người Lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa...


    Đại Uý Ty Cobb có một nhiệm vụ rất quan trọng và cần phải hoàn tất cho ngày 29 tháng Giêng, đó là “chôm” một ít thức ăn Mỹ cho các người bạn Nhảy Dù của ông đang chuẩn bị đón tết vào ngày mai.
    Đại Uý Cobb không có họ hàng gì với danh thủ khúc côn cầu Ty Cobb, chỉ là người trùng tên, ông là viên cố vấn trưởng cho Tiểu Đoàn 2 Dù hiện đang tạm đóng quân tại Quảng Điền phía bắc Huế, cách căn cứ 17 khoảng mười lăm cây số về hướng đông.
    Cobb lấy chiếc xe Jeep và một chiếc xe Dodge chạy ngõ sau căn cứ 17 ra quốc lộ 1 rồi chạy ngang qua thành phố Huế để về Phú Bài.

    Quốc lộ 1 tràn ngập xe nhà binh và các xe nghỉ lễ, ngoài ra không có gì khác lạ hơn, di chuyển ngang qua thành phố, Đại Uý Cobb cảm được Huế đẹp và thanh bình.


    Là cư dân của thành phố Sparta, tiểu bang New Jersey, Cobb cũng là viên sĩ quan liên lạc Nhảy Dù cho Sư Đoàn 1 Bộ Binh trước đó hai tháng, nay ông được thuyên chuyển về Tiểu Đoàn 2 Dù. Cobb vượt qua các người dân với nụ cười rạng rỡ trên gương mặt.
    Tại sao họ không vui được chứ?
    Hầu hết mọi người được về lại nhà cho lễ Tết.

    Tuy đã đến Huế nhiều lần, Cobb vẫn luôn ngạc nhiên về kích thước thẳng đứng của Thành Nội mỗi khi ông nhìn thấy nó từ phía xa.
    Kiến trúc Thành Nội giống như nhảy thẳng vào người khi ta tiến gần đến nó, Thành Nội nổi trội hơn các tòa cao ốc ở phía ngoài thành phố, nó nổi cao lên như tòa lâu đài to lớn thời trung cổ.





     Khi hai chiếc xe tiến tới gần cây cầu chính của thành phố (cầu Trường Tiền) trên sông Hương, Cobb nghĩ đến cuộc hành quân vào tuần trước.
    Tiểu Đoàn 2 Dù được trực thăng vận vào một khu vực nằm ở hướng tây cách Huế khoảng tám cây số để  
    tìm kiếm sự hoạt động của cộng sản bắc việt





    “Chúng tôi tìm thấy một hang động lớn được đào sâu vào trong một ngọn đồi.
    Trong hang đầy cả những vật dụng mới toanh, hầu như tất cả còn nằm trong thùng gỗ, ” Đại Uý Cobb kể lại nhiều năm sau. ”



    “Chúng tôi tìm thấy vài chục khẩu súng máy, sáu khẩu cối 60 ly, hai mươi bảy khẩu súng trường SKS có gắn lưỡi lê, dụng cụ giải phẫu, và ba tấn gạo. Đây phải là bộ chỉ huy trung đoàn.”


    Cái họ không tìm thấy là quân địch.

    “Đây lại là một điều tốt bởi vì quân số của họ đông hơn chúng tôi nhiều,” Đại Uý Cobb nói. “Tôi nghĩ là nhiều người trong bọn họ đã có mặt trong Huế cải trang làm thường dân và đang dò xét thành phố.”



    Cả một kho súng và vật liệu được mang về thành Mang Cá, nơi đặt bản doanh của Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh.
    Những tuần lễ sau đó, rất nhiều súng và những vật dụng tịch thu này được dùng để chống trả lại quân địch khi chúng tấn công Thành Nội.

    “Nhìn lại việc ấy, tôi nghĩ tịch thu hầm vũ khí có lẽ đã giúp cho quân phòng thủ tại Huế thoát khỏi cuộc tấn công đầu của địch,” Đại Uý Cobb nói.
    “Có lẽ chúng tôi góp phần vào việc giúp họ giữ chặt việc phòng thủ.”



    Đaị Uý Cobb ngưng ngang những suy nghĩ về hầm vũ khí của địch trên đường đến Phú Bài.
    Khi mà những nhân viên tình báo trong Sư Đoàn 1 Bộ Binh không nghĩ nhiều cho lắm về việc tìm thấy kho tàng địch, Cobb cũng không lo cho lắm về quân địch đang tổ chức một trận chiến lớn trong khu vực, bên cạnh đó ông có một nhiệm vụ quan trọng cần phải hoàn tất trong ngày cho riêng ông.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:26 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Sau đây chúng ta xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....

    Đoàn xe vào trong căn cứ Phú Bài và Đại Uý Cobb cố gắng mang được càng nhiều thức ăn mà ông đã cố gắng trả giá cho.
    Thực phẩm gồm có 60 cân anh đường vì người Việt thích đồ ngọt, 10 cân anh cà phê, hai thùng hộp trái đào, nhiều hộp thịt bò hộp, và hai hộp bánh, đường trở về hướng bắc tuy chậm nhưng yên ổn.

    Ngày hôm sau, Đại Uý Cobb và Thiếu Tá Thạch, tiểu đoàn trưởng đến thăm và mang thực phẩm chia đều cho cả bốn đại đội.


    Vào buổi trưa, tại bộ chỉ huy tiểu đoàn có một buổi tiệc ăn mừng tết, tiệc kéo dài cho đến tối.
    Vào lúc 12 giờ đêm, một vài người lính bắn vài tràng đạn M-16, những người khác đốt những phong pháo đón mừng giao thừa. Rồi tất cả trở nên lặng im.

    Đại Uý Jack Chase cũng có một nhiệm vụ giống như vậy vào ngày trước Tết.
    Chase sống ở thành phố Jericho, tiểu bang Vermont, ông là cố vấn cho Chi Đoàn 3/7 Thiết Kỵ đóng phía ngoài căn cứ 17 tây bắc Huế.

    “Tôi lấy được một số đồ bổ sung thường có C-ration trong đó,” Chase nói. “Những người lính thích kẹo và chewing-gum nhưng họ lại không cần đồ cạo mặt, họ thích nhổ râu hơn.”

    Chi Đoàn 3/7 vừa thay người chỉ huy, Trung Uý Trần Văn Minh thay Đại Uý Nguyễn Văn Thi được một tháng, ông vẫn còn chưa thích ứng với đơn vị mới.

    “Thi rất được các người lính kính nể,” Chase cho biết.
    “Ông ta chỉ thua Thượng Đế chừng một hay hai bậc trong khi Minh chỉ mới hành quân với đơn vị lần đầu tiên, ông ấy phải chứng minh cho các người lính biết mình ngon lành.”


    Chi đoàn tổ chức tiệc ăn mừng Tết vào buổi trưa với những nghi lễ và trao đổi quà cáp cho nhau. Trung Uý Minh tặng cho Đại Uý Chase cuốn album để hình bằng sơn mài mà cho đến giờ Đại Uý Chase vẫn còn tưng tiu nâng giữ. Trên bàn đầy những thức ăn cổ truyền và những món lạ khác, và nhất là đầy những tiếng cười vui vẻ và tình bạn thắm thiết.

    “Họ làm thịt một con trâu,” Chase nhớ lại. “Hồi tưởng lại, đó là miếng thịt dai nhất và khó nuốt nhất mà tôi đã ăn.”

    Đêm hôm ấy, tất cả mọi người đi ngủ với cái bao tử dầy đặc và trái tim hạnh phúc.


    Một trong những nhiệm vụ chính trong ngày Tết của Đại Uý Chuck Jackson là lo cho Tiểu Đoàn 7 Dù có đủ rượu cho buổi tiệc tết.

    “Rượu được chọn là Black Label scotch,” Jackson nói. “Nhưng chúng tôi uống Red Label trong cái ly cối. Rượu Hennessy cognac cũng rất được ưa chuộng.”

    Tiểu Đoàn 7 Dù chỉ mới chuyển tới An Lỗ cách căn cứ 17 vài cây số chừng một hay hai ngày trước tết vì lý do an ninh và đóng rải rác phía ngoại ô. Đại Uý Jackson từ thành phố Macungie, tiểu bang Pennsylvania đi với Thiếu Tá Ngọc chúc tết bốn đại đội, ông thử nhiều món ăn trong mỗi đại đội.

    “Tôi không thích thức ăn Việt Nam cho lắm, rất là khó nuốt trôi miệng khi miếng thịt còn dính chút lông heo,” Jackson nói. “Nhưng tôi thích ăn những miếng bánh vuông nhỏ mà lúc ban đầu tôi nghĩ là kẹo ngào đường được gói trong những lá dừa, ăn ngon miệng lắm, sau này tôi biết được nó là những miếng thịt heo sống được để cho lên men mà người Việt gọi là nem chua.”


    Jackson, giống như Cobb và Chase lên giường ngủ không nghĩ rằng một cuộc chiến lớn với quân địch đang gần kề.
    Gần sáu giờ sau, định mạng sẽ mang ba đơn vị lại với nhau cho cuộc chiến đẫm máu
    chống lại lực lượng to lớn của quân địch ngăn chận không cho họ tiến vào Thành Nội, nơi mà họ được kêu gọi đến gấp để cứu Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 đang bị địch bao vây.


    Tướng Ngô Quang Trưởng gọi viện binh lúc 4 giờ 30 sáng, sau khi kêu gọi Trung Đoàn 3 Bộ Binh và Thiết Đoàn 7 Kỵ Binh tập hợp với ông tại Thành Nội, ông xin lệnh cho phép Chiến Đoàn Đặc Nhiệm 1 Dù (gồm ba tiểu đoàn 2,7 và 9) được nằm dưới quyền hành quân của ông.
    Sau khi được sự chấp thuận từ cấp trên, cả ba đơn vị được báo động di chuyển về Huế.
    Tiểu Đoàn 9 Dù và Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ đang bị quân địch tấn công bộ chiến trong phạm vi đóng quân của họ tại Quảng Trị, cách phía bắc Huế khoảng năm mươi cây số, họ không thi hành lệnh được cho đến khi họ phải hoàn tất một vài sự việc cấp thời.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:27 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Người Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa: và Tết Mậu Thân, 1968, với
    tấm hình biết nói đây, nó đã tự cho mọi người biết được rằng người
    Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa là tất cả những gì hào hùng nhất, cao
    quý nhất,
    vì đã luôn luôn giữ tròn lời Tâm Niệm: Bảo Quốc An Dân.
    Tuy Anh đã bị thương, nhưng vẩn cầm súng bắn trả quân thù.


    Vinh Danh Những Người Lính Nhảy Dù và lính Thiết Giáp Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh năm Mậu Thân 1968 trong trận đánh ngay làng An Hòa, cửa ngõ vào Thành Nội Huế .



    Và chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....

    “Chúng tôi nhận cú phôn vào khoảng 4 giờ 30 sáng,”  Chase nói.
    “Chúng tôi không bị địch tấn công và nghĩ chắc không phải việc lớn lao cho lắm, chúng tôi chỉ chuẩn bị cho ba ngày hành quân.


    Tám cây số bắc căn cứ 17, Tiểu Đoàn 7 Dù bị đánh thức bởi đạn cối pháo kích lúc 3 giờ sáng. Một tiếng rưỡi sau, lệnh cho giao tiếp với 3/7 Thiết Kỵ tiến về Huế để “giúp làm giảm bớt áp lực cho lính Sư Đoàn 1 Bộ Binh”

    Hai đơn vị gặp nhau tại căn cứ cây số 17 và dấn mình xuống quốc lộ 1 thẳng về Huế lúc 9 giờ 20 sáng. Mặt trời sáng tỏa và Chi Đoàn 3/7 dẫn đầu, ba trăm bảy mươi lăm người lính Tiểu Đoàn 7 Dù dàn mỏng đội hình, hai đại đội di chuyển hai bên quốc lộ.

    Con đường rầy xe lửa nằm song song quốc lộ về hướng tây ở sườn phải, rất nhiều người lính bỏ nón sắt xuống và đội chiếc mũ đỏ quen thuộc lên đầu.


    Cách Huế khoảng năm cây số, con đường sắt thu nhỏ lại chỉ còn cách quốc lộ khoảng một trăm thước làm cho các người lính Mũ Đỏ phải di chuyển qua tay mặt một chút để dễ kiểm soát phía bên kia đường xe lửa.
    Lúc gần 12 giờ trưa, khi Thành Nội nằm trong tầm mắt thì chiếc APC (thiết vận xa M-113) dẫn đầu bị trúng hỏa tiễn RPG, đạn trong xe phát nổ làm chết tám người lính. Đoàn xe dừng lại ngay bên đường.


    “Viên đạn bắn từ khoảng giữa quốc lộ và con đường rầy xe lửa, quân địch chờ chiếc APC đến ngay họ, khoảng chừng mười lăm thước rồi khai hỏa,” Chase nói.
    “Anh sẽ không bao giờ nghĩ người nào lại nằm núp trong vị trí đó, nhưng họ chỉ cần một ít lùm tre bao che mà thôi.”


    Đoàn xe nhìn trong sự kinh hoàng trong khi chiếc APC lại nổ bùng lần thứ hai, không một ai có thể lại gần chiếc thiết vận xa để giúp những người lính còn kẹt trong xe.
    Khi một chiếc APC khác đến gần để nhìn cho rõ hơn, chiếc này cũng bị ăn hỏa tiễn địch.
    Nhiều người lính nhảy ra khỏi xe và tìm chổ nấp, những chiếc APC còn lại đồng loại khai hỏa đại liên 50 ly và 30 ly vào hai bên đường.


    “Khi chúng tôi đến được chiếc APC đầu, thân xác còn lại của những người lính không đầy chiếc nón sắt,” Chase cho biết.

    Ngay khi chiếc APC thứ nhì trúng đạn địch, đại đội đầu bên sườn trái của Tiểu Đoàn 7 Dù cũng bị cộng quân bắn vào từ ngay một nghĩa trang lớn trước mặt.
    Sau khi Trung Uý Minh liên lạc với Tiểu Đoàn 7 Dù, đội hình chiến đấu sẽ được thi hành như thế này, Tiểu Đoàn 7 Dù sẽ xung phong thẳng vào nghĩa trang trong khi các chiếc APC vì không thể di chuyển trong nghĩa trang sẽ bắn yểm trợ.


    Quân địch chờ cho các người lính Dù vào tới giữa nghĩa trang thì khai hỏa bắn gục toán quân đi đầu với súng máy, súng cá nhân và đạn súng cối..Rồi thì sự việc lại tệ hại hơn.

    “Một trăm năm mươi người lính xung phong ngang qua nghĩa trang và sau khi họ di chuyển được khoảng hơn hai trăm thước thì không còn bóng dáng người nào đứng vững được,” Chase nói lại khi quan sát cuộc xung phong này từ chiếc APC ngay quốc lộ.
    “Tôi có thể nhìn thấy họ ngã gục từng người một, giống như anh tưởng tượng chiến trận xảy ra trong thời nội chiến vậy.”

    Jackson bị choáng váng và kích động khi đứng quan sát tại bộ chỉ huy tiểu đoàn, ông nhớ lại, “Thật là một ngày buồn thảm.”


    Vào sáng sớm, Tiểu Đoàn 2 Dù được báo động chuẩn bị cho trách nhiệm trong Huế, trong thời gian di chuyển đến căn cứ cây số 17, tiểu đoàn phải nhổ hai chốt địch và cộng quân cũng giật sập một cây cầu trên đường di chuyển.
    Lúc 12 giờ trưa tiểu đoàn với quân số ba trăm năm mươi người lính đến được căn cứ cây số 17.

    “Không một ai biết được việc gì đang xảy ra tại Huế.
    Chúng tôi không rõ sự việc nghiêm trọng đến độ nào,” Cobb nói.
    “Chúng tôi chỉ được nghe rằng họ cần sự giúp đở và cuộc hành quân sẽ ngắn hạn.”



    Lúc 2 giờ trưa, sau khi “kiếm” được vài chiếc xe nhà binh, tiểu đoàn rời căn cứ.
    Hầu hết mọi người đều trang bị nhẹ vì được cho biết đây là cuộc hành quân ngắn hạn.

    “Vật tôi nhìn thấy đầu tiên khi đến gần Huế là một đống quân dụng nằm bên vệ đường,” Cobb nói.
    “Đống quân dụng này được thu lại từ những người lính bị thương và tử trận trước đó.
    Tôi linh cảm được hôm nay sẽ là một ngày xấu, tôi vội chụp lấy vài trái lựu đạn với ý nghĩ mình sẽ cần đến chúng.”

    Tiểu Đoàn 2 Dù sẽ xung phong tấn công vào quân địch, họ sẽ đánh vào bên sườn địch.
    Tiểu đoàn phó và viên cố vấn phó đại đội, Đại Uý Donald C. Erbes cùng xung phong với đại đội đầu tiên.

    “Chúng tôi chạy chưa đến một trăm thước thì viên tiểu đoàn phó bị viên đạn AK-47 bắn ngay cái nón sắt làm ông bị hy sinh ngay tức khắc,” Erbes nhớ lại.


    Tuy bị giao động, Đại Uý Erbes vẫn mang xác người tiểu đoàn phó vào sau một ngôi mộ và hối thúc các người lính tiếp tục tấn công.
    Đại đội kế tiếp với tiểu đoàn trưởng và Đại Uý Cobb cũng đồng loại xung phong tiếp tục cuộc tấn công.




    Những người Lính Mỹ thuộc Tiểu đoàn 5, Trung đoàn 7 Kỵ binh, đang
    đi qua vùng đổ nát sau cuộc tấn công ở Huế Tết Mậu Thân năm 1968.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:29 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Các Chiến Sĩ Dù và Chi Đoàn Thiết Kỵ đã hy sinh trên đường tiếp ứng cho Sư Đoàn 1 Bộ Binh,..



    Và chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....

    “Một sự việc tức cười khi chạy băng ngang nghĩa trang,” Cobb nói. “Tôi nghĩ Đại Uý Cobb bị tiêu tùng rồi. Tôi ở phía sau đại đội đầu khoảng một trăm thước và trong khi chạy, tôi thấy một làn khói trắng và rồi trái đạn cối 60 ly rơi giữa hai chân tôi, may mắn là đất ruộng lại mềm, trái đạn chui sâu vào lòng đất.
    Việc kế tiếp tôi biết được là tôi nhào lộn một vòng trên không trung rồi rơi xuống đất bằng hai chân.
    Chỉ trừ một chút hoảng hồn và một mảnh nhỏ miểng cối trên mũi, tôi không bị gì khác hơn, tôi liền nhìn bộ chỉ huy tiểu đoàn, mọi người lại đang cười tôi.
    Giữa chiến trận và nhiều người chung quanh đang ngã gục, mọi người lại nhìn và cười tôi, không biết làm gì khác hơn, tôi chỉ biết cười theo.”


    Cùng lúc ấy, Đại Uý Erbes cố gắng liên lạc xin pháo binh yểm trợ nhưng không liên lạc được với ai, ông cũng cố gắng gọi Sư Đoàn 1 Không Kỵ xin mấy chiếc trực thăng hỏa lực, sau cùng ông liên lạc được một chiếc trực thăng hỏa lực đang bay trên vùng nhờ chiếc này đến giúp.

    “Viên phi công trực thăng cho biết sẽ bay một vòng định vị trí quân bạn trước,” Erbes nói. “Rồi anh ta lại bị bắn rơi. Đó là chiếc trực thăng hỏa lực cuối cùng tôi thấy được trong thời gian tôi ở Huế.”

    Các đơn vị được lệnh đóng quân đêm chờ sáng mai sẽ vào Thành Nội, xác các người lính tử trận và thương binh được gom lại, những người lính lo nghỉ ngơi và canh gác đêm.


    “Rất nhiều tên địch bị chúng tôi giết bận đồ thường dân làm tôi đoán sẽ dễ dàng cho chúng đột nhập vào thành phố,” Chase nói. “Một việc khác tôi để ý là chúng không cần lấy vũ khí và đạn dược của chúng tôi. Việc này làm tôi tin tưởng bọn chúng đã có sẵn tất cả những gì chúng cần. Bọn chúng đã không cần vũ khí của chúng tôi, bọn chúng đến Huế được trang bị đầy đủ với những vật dụng mà chúng muốn mang theo.”

    Phải gần đến nửa đêm mọi người mới nghĩ đến việc phải ngủ một chút. Cobb, Erbes và Jackson nằm trong khu nghĩa trang nhưng rất khó cho họ chợp mắt được.

    “Trời thật lạnh và nhiều tiếng động vẫn tiếp diễn chung quanh,” Cobb nói. “Tôi nghĩ đến việc chúng tôi có thể dùng ba lô cá nhân mà chúng tôi đã bỏ lại căn cứ 17. Tôi run mình vì lạnh cả đêm.”

    Vào sau nửa đêm, Jackson nói, ông nghĩ, ông nghe một người nào đó nổ máy chiếc APC bị hỏng đang nằm gần quốc lộ.

    “Tôi nghĩ quân địch sẽ lấy chiếc APC và dùng nó để tiêu diệt chúng tôi,” Jackson nói. “Chúng tôi thật là không cần điều đó.”

    Erbes, dân thành phố Gainesville, tiểu bang Florida, nói ông nhớ hàng chục chất nổ đã nổ vang trong Thành Nội đêm ấy. Ông cho rằng quân địch đã cho nổ tung những gì chúng chiếm vừa được.


    Mọi việc lại trở nên nhẹ nhàng vào sáng ngày hôm sau, 1 tháng Hai, đoàn quân tiếp viện đã liên lạc được với Bộ Tư Lệnh Sư Đoàn 1 Bộ Binh, Bộ Tư Lệnh cho biết sẽ gởi một trung đội Hắc Báo dẫn đường cho Chiến Đoàn 1 Đặc Nhiệm Dù vào một cổng thành đã được giữ an toàn.
    Đoàn Quân dưới sự hướng dẫn của những người lính Hắc Báo dọn sạch hướng đông dọc theo bờ thành tây bắc mang theo các người chết và bị thương với họ.

    Chỉ có những tay súng bắn sẻ của quân địch theo quấy rối, trên đường di chuyển những người lính ăn thức ăn mà họ có thể tìm được, vào giữa trưa, họ vào tới Thành Nội.


    Chiến Đoàn 1 Đặc Nhiệm Dù báo cáo thương vong: 40 hy sinh, 91 bị thương, thiệt hại nặng nhất là phía Tiểu Đoàn 7 Dù. Họ giết chết 270 tên địch, tịch thu 71 cây súng cá nhân, 25 súng cộng đồng, bắt sống 5 tên địch.
    Đại Uý Chase báo chi đoàn của ông bị mất 4 chiếc APC trên tổng số 12 chiếc.
    Nhìn vào các gương mặt của những người lính trong thành Mang Cá, Đại Uý Cobb nói ông có thể biết có chuyện rất to lớn đang xảy ra.

    “Mọi người nhìn rất sợ hãi,” Cobb nói. “Một viên cố vấn Hoa Kỳ tiến đến tôi và cho biết tình hình rất nguy biến.”

    Chỉ sau hai giờ có mặt trong thành Mang Cá, cả ba đơn vị được mang lên tuyến đầu mở rộng thêm chu vi phòng thủ cho Bộ Tư Lệnh.





    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa cùng với Đồng Minh Hoa Kỳ
    đang trong trận chiến tết Mậu Thân năm 1968 tại Huế....















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:30 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .






    Và chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....



    Có lẽ chuyến du hành anh dũng vào Thành Nội là do Tiểu Đoàn 1/3 Bộ Binh, tiểu đoàn này bị quân địch chận đánh và bao vây cách đông Huế nhiều cây số. Đại Uý Phan Ngọc Lương, tiểu đoàn trưởng ra trường Võ Bị Đà Lạt năm 1960, ông là một trong những sĩ quan trong giàn sĩ quan xuất sắc của Tướng Trưởng. Lương là một quân nhân kỷ luật, điều khiển tiểu đoàn với bàn tay sắt. Không hài lòng với sự bê bối của một số lính trong tiểu đoàn, ông cho cả tiểu đoàn hành quân tảo thanh địch vào buổi tối ngày 30 tháng Giêng trong ý định trừng phạt lính ông..

    “Chúng tôi đi ngay vào cái đuôi
    của một tiểu đoàn việt cộng và đối mặt đánh nhau với bọn chúng,”
    Đại Uý Lương nói. “Và chỉ trong một thời gian ngắn, chúng tôi chỉ còn lại khoảng ba băng đạn cho mỗi người lính, quân địch lại bao vây, chúng tôi phải rời khỏi nơi đó.”


    Thiếu Tá Lục Quân Gary Webb, cố vấn tiểu đoàn liên lạc được với vài chiếc trực thăng hỏa lực vào lúc sáng sớm, các chiếc trực thăng bắn bao che cho tiểu đoàn thoát khỏi vòng vây quân địch và họ tiếp tục chiến đấu xa tới phía đông bờ biển Ba Làng. Tại nơi đó, Webb gọi trực thăng đến tiếp tế và di tản thương binh.

    “Chúng tôi tiêu diệt hơn 100 tên địch và tịch thu rất nhiều vũ khí, nhiều đến nổi chúng tôi không thể mang theo hết,” Lương nói, và sau đó ông cho biết quân bạn hy sinh 15 người, 33 người khác bị thương.

    Sau khi được tiếp tế, tiểu đoàn di chuyển qua nhiều chốt địch vào ngày hôm sau và cuối cùng đến được Ba Làng. Tại đây, tiểu đoàn lên ba chiếc thuyền hải quân Việt Nam chạy lên sông Hương và vào được thành Mang Cá vào lúc 3 giờ trưa. Đơn vị lập tức được giao một khu vực dọc theo bờ thành tây bắc. Thiếu Tá Webb đã là cố vấn cho một đơn vị người Thượng trong một nhiệm kỳ trước đó, sau này được tưởng thưởng một trong những huy chương cao quý nhất của quân đội Hoa Kỳ, Distinguished Service Arward.

    Những đơn vị khác vào được thành Mang Cá trong ngày 1 tháng Hai là hai đại đội của 4/2 Bộ Binh, họ được trực thăng vận vào Thành Nội từ căn cứ của họ ở Đông Hà, gần vùng phi quân sự.
    Đơn vị này đến nơi lúc 3 giờ chiều và được dàn quân ngay khu đông nam thành phố dọc theo bờ thành đông bắc, quân số còn lại của tiểu đoàn cùng với một đại đội của 1/1 Bộ Binh đến thành Mang Cá vào ngày hôm sau.


    Cũng vào đến thành Mang Cá vào ngày 2 tháng Hai là Tiểu Đoàn 9 Dù, tiểu đoàn chạm nặng với quân địch tại phía bắc Quảng Trị. Tiểu Đoàn 9 được trực thăng Hoa Kỳ vận chuyển vào Huế đóng chung với hai tiểu đoàn 2 và 7 Dù để giúp lấy lại phi trường Tây Lộc.

    Tiểu Đoàn 9 Dù chỉ mới vào đóng trong các trại binh tạm thời tại Quảng Trị một ngày trước tết. Hầu hết sáu trăm năm mươi người lính của tiểu đoàn giống như hai tiểu đoàn bạn 2 và 7 Dù đều thất vọng khi biết không được về Sài Gòn ăn tết, nhưng họ cam chịu số phận của họ và cố gắng làm cho tình trạng được tốt hơn.

    “Tôi nhớ chắc rằng chúng tôi đã không ăn tết nhiều lắm,” Đại Uý Dick Blair, cố vấn trưởng Tiểu Đoàn 9 Dù nói. “Tôi nhớ có một vài người lính bận đồ múa lân và họ múa lân ngay trên đường phố, nhưng chúng tôi đã không có buổi tiệc ăn mừng tết. Mọi người đi ngủ sớm vào tối ngày 30 tháng Giêng.”

    Một phần của Quảng Trị là thành phố “tường” giống như Huế nhưng nhỏ hơn, thành phố nằm trên quốc lộ 1 cách tây bắc Huế khoảng năm mươi cây số, trong này có bộ chỉ huy Trung Đoàn 1 Bộ Binh và Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ, nó cũng là nơi đặt cơ quan MACV, Toán Cố Vấn số 4.






    Sư Đoàn 1 Không Kỵ Hoa Kỳ đang trong
    trận chiến tết Mậu Thân năm 1968 tại Huế....














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 3:31 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .







    Và chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, đọc bài này để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa....



    Bộ chỉ huy Tiểu Đoàn 9 Dù cùng hai đại đội nằm trong thành phố Quảng Trị, đại đội thứ ba đóng phía nam thành phố, đại đội thứ tư nằm ở phía bắc thành phố, Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ đóng phía tây cách khoảng một cây số.

    Vào buổi tối đêm 30 tháng Giêng, hai Trung Sĩ cố vấn Tiểu Đoàn 9 Dù, Mike Smith, dân thành phố Dahlonega, tiểu bang Georgia và John Church, hai người bạn thân từ hồi còn ở với Sư Đoàn 82 Dù gặp nhau ở câu lạc bộ hạ sĩ quan trong Quảng Trị cho vài chai bia.  


    Hai viên cố vấn hồi tưởng lại những ngày xưa cũ và cụng vài ly và uống một hai chai bia để ăn mừng tết Việt Nam, đó cũng là lần cuối Smith nhìn thấy Church còn sống.

    Lúc 3 giờ sáng ngày 31 tháng Giêng, Thiếu Tá Nguyễn Thế Nhã cho người đánh thức Đại Uý Blair và báo cho ông sẵn sàng vì quân địch đang tấn công vào thành phố.

    “Việc đầu tiên tôi làm là gọi máy cho Trung Sĩ Church đang ở với đại đội nằm phía bắc thành phố, tôi không liên lạc được với anh ấy và biết chắc một việc xấu đang xảy ra,” Blair nói.


    quân cộng sản Bắc Việt di chuyển trong bóng đêm và ngay trong sương mù dầy đặc đi ngay vào đại đội nơi Church đang ở và xóa sạch đại đội này.


    Lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa có 40 người hy sinh và 65 bị thương. Church là một trong những người lính bị tử thương.

    Đại Uý Blair, dân thành phố Centerville, tiểu bang Virginia để máy liên lạc nội bộ tiểu đoàn và ông nghe được việc điều quân của đại đội này.
    Một trong những điều ông nghe được là viên đại đội trưởng nói với lính đại đội không cần dùng súng nữa, dùng lựu đạn thanh toán địch.
    Viên đại đội trưởng này cũng yêu cầu pháo binh bắn ngay vào vị trí đại đội nhưng không được chấp thuận vì quá nguy hiểm.


    quân cộng sản Bắc Việt lại không đụng vào Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ, chúng đi ngay sát phía bắc chỗ đóng quân của chi đoàn.
    Đại Uý Jim Zimmerman, cố vấn chi đoàn đang ở trong cơ quan MACV nằm trong Cổ Thành khi quân địch tấn công. Trong vòng một giờ đồng hồ sau, một chiếc APC được gởi đến và viên cố vấn này có mặt ngay trong trận chiến.

    Hơn hai giờ đầu, quân cộng sản Bắc Việt pháo khoảng 200 viên đạn cối vào thành phố, làm cho mọi người phải kiếm chổ trú ẩn. Khi trận pháo kích giảm đi,
    Thiếu Tá Nhã và Đại Uý Blair leo lên nóc một tòa cao ốc để quan sát cho rõ ràng hơn. Khi sương mù vừa tan, họ trông thấy quân địch bận đồ xanh rời khỏi cánh rừng và bắt đầu di chuyển vào thành phố.

    Đại Uý Blair xoay người sang và hỏi Thiếu Tá Nhã sẽ làm gì?

    “Chúng ta sẽ tấn công,” Blair cho biết Nhã đã nói với ông ta. “
    Lính Nhảy Dù Việt Nam Cộng Hòa không chết khi chiến đấu trong hố cá nhân.
    Họ chỉ hy sinh khi xung phong tấn công thẳng vào quân địch.”


    Vậy đó, Tiểu Đoàn 9 Dù làm đúng việc đó, đại đội có viên cố vấn Smith xung phong thẳng vào quân địch, vậy mà quân cộng sản Bắc Việt với quân số đông gấp bội lại bỏ chạy.

    Về sau, cùng trong ngày, trực thăng hỏa lực trực thuộc Sư Đoàn 1 Không Kỵ bay đến vùng giao tranh và bắt đầu bắn xuống những vật và những gì họ trông thấy được, kể cả quân bạn.

    “Tôi nhìn lên các chiếc trực thăng hỏa lực và khi ấy họ lại bay về hướng chúng tôi.
    Tôi la to bảo mọi người nằm xuống đất,” Smith cho biết. “Hầu hết những người lính ngồi vào trong hố cá nhân hay núp trong chiến hào.
    Thật là rởn óc. Tôi vào máy và gọi cho Đại Uý Blair xem thử ông có thể bảo họ ngưng bắn, nhưng bọn họ vẫn tiếp tục bắn xuống.”

    Tiểu Đoàn 9 Dù với sự giúp sức của Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ đánh tan các cuộc tấn công của quân địch trong ngày 31 tháng Giêng.
    Buổi tối hôm đó, quân địch tuy đã có hai trung đoàn đánh Quảng Trị lại gởi thêm viện binh đến từ hướng tây cho lần tấn công cuối cùng.


    Khi bọn chúng tiến vào ngay một nghĩa trang rộng lớn phía ngoài thành phố, Blair gọi máy liên lạc với các phi cơ Hỏa Long mà các tay lính tác chiến Hoa Kỳ gọi là “Con Rồng Phun Lửa” vì tiếng kêu như hú vang lên từ những khẩu súng máy trong phi cơ.

    “Chúng tôi chơi Hỏa Long vào bọn chúng suốt đêm,” Smith nói, “Và khi bình minh vừa đến, có quá nhiều thân xác và các phần thân thể con người nằm đầy trong khu nghĩa trang bao trùm lên cả mặt đất. Tôi không biết có bao nhiêu tên địch bị chúng tôi giết chết. Tôi không bao giờ đếm xác bọn chúng.”

    Khi tình hình đã tạm ổn định trong ngày 2 tháng Hai, Tiểu Đoàn 9 Dù giao việc bảo vệ thành phố cho Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ, họ lo việc vào Huế. Các chiếc Sea Knights chia làm hai đợt vận chuyển tiểu đoàn vào Thành Nội Huế, đến chiều tối thì toàn bộ tiểu đoàn vào đến Huế. Tướng Trưởng lập tức gởi họ đến khu vực phía tây thành phố, nơi họ sẽ giúp chiếm lại phi trường Tây Lộc.

    Phải cần đến bốn ngày sau thì Chi Đoàn 2/7 Thiết Kỵ mới rời Quảng Trị để về Huế. Sau một tuần lễ giao tranh, đôi khi phải đánh từng nhà một trong Cổ Thành, Quảng Trị được tuyên bố giải tỏa. Quân đội miền Nam cho biết họ tiêu diệt được 1,450 quân địch, tịch thu 485 vũ khí.






    Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa và Người Dân Huế
    trong cuộc chiến Tết Mậu Thân năm 1968..



    Theo nguồn: http://batkhuat.net/tl-quandu-tienve-thanhnoi.htm














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 4:19 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .




    Những trang vừa qua chúng ta đã xem lại những diễn tiến Quân Sự của các Chiến Sĩ Dù và Chi Đoàn Thiết Kỵ.
    Và cũng để Vinh Danh Những Người Lính Việt Nam Cộng Hòa, chúng ta tiếp tục xem những diễn tiến Quân Sự với những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa tác chiến....

    Hoạt động của Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa tại Huế Tết Mậu Thân - 1968.

    quân cộng sản Bắc Việt đã vi phạm ngưng chiến 3 ngày để toàn dân ăn Tết mà trước đó họ đã thỏa thuận ký kết, " đúng là nói láo như vem".

    Tại Phú Bài, Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến tạm thời đóng quân ở gần khu vực Trung tâm Huấn luyện Đống Đa.
    Trong khi chờ đợi Chiến đoàn chỉ thị cho các Tiểu đoàn thực tập tác xạ (tại sân bắn của trung tâm) hai loại súng mới được cấp phát là súng cá nhân M.16 và đại liên M.6O .


    Tôi có cảm nghĩ như mài gươm trước khi ra trận. Khí hậu và thời tiết tại Huế lúc đó khá lạnh và thường có mưa phùn, bầu trời luôn u ám.
    " Lời của MX Hoàng Tích Thông "

    Tại đây tôi được các sĩ quan của trung tâm cho biết là tình hình tại thành phố Huế không sáng sủa lắm.
    quân cộng sản Bắc Việt vẫn chiếm giữ từ tòa Đại biểu chính phủ tới Phú Cam, còn bên kia sông Hương cũng như thành nội Huế vẫn nằm trong tay cộng sản.


    Chỉ còn lại đồn Mang Cá ra tới Hồ Tịnh Tâm ở phía Nam và sân bay thành nội ở phía Tây là thuộc các đơn vị của Sư đoàn 1 Bộ binh và một Tiểu đoàn Dù trấn giữ.
    Tôi cũng đã tiếp xúc với đồng bào từ Phú Cam chạy lánh nạn. Họ cho biết  
    bọn cộng sản khi vào chiếm thành phố đã thủ tiêu rất nhiều người mà chúng nghi ngờ là làm việc cho “ngụy quyền”.  

    Có một số thanh niên tình nguyện tháp tùng theo để cùng đánh cộng sản. Tất cả đều vui mừng và phấn khởi khi thấy Thủy Quân Lục Chiến ra tiếp tay, chứ không còn thái độ bất hợp tác như ngày chúng tôi ra Huế để dẹp phong trào chống đối của Phật giáo miền Trung.

    Trước tình hình đó, tôi thấy nhiệm vụ giao phó trong tương lai không phải là dễ dàng.
    Vì địa thế khu vực thành nội và ngoại thành rất khó tấn công.
    cộng sản sẽ lợi dụng các đường thành để cố thủ. Thời tiết lại rất xấu, không thuận lợi cho không quân hoạt động.
    Bắn phá cũng phải hạn chế vì là một di tích văn hóa lâu đời của Việt Nam.
    Dù vậy, với bất cứ giá nào cũng phải cố gắng làm tròn nhiệm vụ giao phó.


    Hai ngày sau tôi được trực thăng Chinook của Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ chở vào đồn Mang Cá để gặp Chuẩn tướng Trưởng, Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ binh.
    Chiếc Chinook đã phải bay vòng ra biển rồi mới hướng vào Bao Vinh để đáp xuống bãi trực thăng ở góc Bắc thành Mang Cá dưới làn đạn phòng không của địch, không mạnh lắm nên máy bay không hề hấn gì.
    Vừa xuống trực thăng tôi thấy một chiếc khác đang nằm ụ vì trúng phòng không địch.
    Gần đó là một số binh sĩ Dù bị thương đang chờ sẵn để tải ra Phú Bài, thấy tôi tới họ có reo mừng.
    Sau đó chiếc Chinook đã chở họ ra khỏi thành để ra sân bay về Sài Gòn.
    Một chiếc xe Jeep chờ sẵn để chở tôi đến Bộ tư lệnh Sư đoàn.
    Vừa bước vào căn nhà lầu 2 tầng được xây từ thời Pháp thuộc, tôi gặp ngay Đại tá Phạm Văn Phú, Tư lệnh phó Sư đoàn 1. Vì chỗ quen biết đã lâu nên ông vui mừng ôm lấy tôi và nói:

    – Có cậu ra đây, tớ yên trí.



    Chưa nói hết chuyện thì có vài trái hỏa tiễn 122 ly của địch nổ ầm ầm ngoài sân, cách xa độ 1OO thước. Phải chăng đó là loạt đạn đầu tiên chào mừng mà cũng là dằn mặt Thủy Quân Lục Chiến ? Tôi lên lầu trình diện Tướng Ngô Quang Trưởng, thấy tôi ông cũng mừng nhưng không lộ ra mặt (tính ông trầm lặng, ít nói, không phải là không có tình cảm, khô khan như nhìn bên ngoài).
    Ông và tôi không lạ gì nhau, vì hai binh chủng Nhảy Dù và Thủy Quân Lục Chiến thường luôn gặp nhau, khi họ lên máy bay thì Thủy Quân Lục Chiến xuống.
    Hơn nữa khi ông làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 5 Nhảy Dù thì tôi chỉ huy Tiểu đoàn 2 Thủy Quân Lục Chiến, hai người thường gặp nhau để bàn giao nhiệm vụ. Ngoài ra chúng tôi còn là đồng khóa (khóa 4 Thủ Đức).














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 5:31 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .




    Chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, và đọc bài này để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa....


    Hoạt động của Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa tại Huế Tết Mậu Thân - 1968.


    Sau khi hỏi han tình hình đơn vị, Tướng Ngô Quang Trưởng cho biết qua tình hình địch và giao nhiệm vụ cho Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến giải tỏa khu vực Tây Nam nội thành từ Tây Lộc tới cửa chính địên, nơi có trụ cờ.
    Sau đó tôi tạt qua Bộ Tham mưu Sư đoàn lấy thêm một số tin tức cần thiết rồi dùng trực thăng bay về Phú Bài.
    Về tới trung tâm Đống Đa, tôi cho các Tiểu đoàn trưởng biết qua về tình hình và chuẩn bị để ngày hôm sau di chuyển tới gần tòa Khâm cũ, xuống tàu đổ bộ để vào bến Bao Vinh ở phía Đông Bắc của đồn Mang Cá.






    Ngày hôm sau, Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến được quân xa chở tới gần nơi xuống tàu, bọn cộng sản từ bên kia sông Hương (chợ Đông Ba) không thấy phản ứng bằng pháo kích.
    Đoàn tàu chạy ra phía biển rồi tiến vào bến Bao Vinh (khu vực này ta vẫn kiểm soát).
    Từ đó Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến tiến quân theo phía Bắc tường thành để vào cổng phía Tây Bắc của đồn Mang Cá (kế cận bệnh viện Nguyễn Tri Phương.


    Như lệnh hành quân đã phổ biến, Chiến đoàn ra khỏi cổng chính (khi đó đơn vị Dù đã rút khỏi), Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến rẽ phải tiến về hướng Tây Bắc thành nội, gần cửa Tây Lộc.
    Bộ chỉ huy Chiến đoàn A và 2 Tiểu đoàn 1 và 3 di chuyển qua hồ Tịnh Tâm để rẽ phải hướng tới trại Quân cụ nằm ở phía Tây Nam sân bay thành nội.
    Khi tiến quân tới cửa Nam cấm thành (nơi vua ở), tôi đã có ý định xử dụng pháo binh bắn sập cửa thành (bị đóng kín) để cho một đơn vị tiến vào. Nhưng sau thấy khu vực đó rất khó tiến quân vì có nhiều tường cao, xây ngăn cách ra từng ô rất thuận lợi cho
    quân cộng sản cố thủ nên bỏ qua.  

    Chúng tôi tiến tới trại Quân cụ không gặp phản ứng địch, Bộ chỉ huy Chiến đoàn đóng tại trại Quân cụ. Tiểu đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến (-) đánh dọc theo bờ tường cấm thành để tiến tới mục tiêu (cửa chính diện), Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến tiến đánh theo tường thành nội để chiếm mục tiêu (cửa nhà Đồ và góc thành phía Nam) nhìn ra ngã ba Kim Long đi An Lỗ và Văn Thánh.


    Khí hậu, thời tiết vẫn xấu, u ám, lạnh giá, đôi lúc có mưa phùn khiến cuộc hành quân thêm khó khăn. Khi các đơn vị tiến gần bờ thành thì địch bắt đầu nổ súng.
    Đồng thời bài hỏa tiễn 122 ly của địch đặt tại Phú Cam bắn vào khu vực Bộ chỉ huy Chiến đoàn.
    Ta phản pháo nhưng hạn chế vì sợ làm hư hại đến tài sản của dân.
    Các đơn vị tiến rất chậm, vì có nhiều nơi rất trống trải, chúng tôi phải băng qua hàng rào, vườn tược nhà dân chúng.

    quân cộng sản Bắc Việt ẩn nấp trong các hầm đào sâu vào chân tường cũng như trên tường thành.
    Súng cá nhân không gây hề hấn gì cho chúng nên chỉ xữ dụng lựu đạn, súng phóng lựu M.72 hoặc không giật 57 ly.
    Pháo binh cũng không kết quả nên ít xử dụng.  


    Đụng độ một thời gian ngắn thì Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến đã bám được lên tường thành. Kết quả trong những giờ đầu, ta đã tịch thu được một số vũ khí, súng cối và đại liên.
    Trận chiến kéo dài ngày này sang ngày khác, các đơn vị của Chiến đoàn tiến khá chậm vì phản ứng địch rất mạnh.
    Tiểu đoàn 5 có lúc bị đánh sụt xuống tường thành, rồi sau đó tìm cách lên lại.
    Pháo 122 ly của địch ở Phú Cam lâu lâu lại bắn tới theo lời yêu cầu của địch bố trí trong thành nội.
    Sự liên lạc vô tuyến của cộng sản với bên ngoài bị   Bộ chỉ huy Chiến đoàn theo dõi nên biết rất rõ.
    Mỗi lần chúng chuẩn bị xử dụng pháo yểm trợ là Chiến đoàn báo ngay cho các đơn vị đề phòng.



    Để làm tê liệt các ổ súng nặng của địch bố trí ở chân thành, Thủy Quân Lục Chiến Hoa kỳ cũng đã đến tăng cường trong khu vực cửa Thượng Tứ và Đông Ba.
    Họ đã gửi một chiếc xe “ONTOS” trang bị 6 nòng 75 ly để yểm trợ cho Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến bắn phá các ổ súng kiên cố.
    Kết quả tương đối chính xác, phần nào hạn chế bớt hỏa lực của cộng sản.
    Việc xử dụng trực thăng võ trang can thiệp không thực hiện được vì thời tiết quá xấu và hỏa lực phòng không của cộng sản cản trở.
    Như trên đã đề cập, vấn đề xử dụng pháo binh yểm trợ không hữu hiệu vì cộng sản ẩn núp trong các hầm hố vững chải, chỉ tổn hại nhà dân vô ích.
    Đôi khi cố vấn Mỹ có đề nghị xử dụng pháo binh của Hoa Kỳ ở An Lỗ bắn yểm trợ, nhưng được đôi lần rồi phải ngưng vì thiếu chính xác, và tầm bắn quá xa có lúc gây thiệt hại cho binh sĩ ta.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Sun Oct 15, 2017 10:32 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Chúng ta tiếp tục xem lại những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, và đọc bài này để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa....


    Hoạt động của Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa tại Huế Tết Mậu Thân - 1968.


    Trong khi đó tại cửa Tây Lộc, có Trung đoàn 3 Bộ binh của Trung tá Phan Bá Hòa, và Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến ở phía Tây Bắc cũng ở trong tình trạng tương tự. Trận đánh cứ dằng co giữa hai bên, thương binh ngày càng tăng, chứa đầy bệnh viện Mang Cá. Binh sĩ tử thương cũng không di tản được, phải bọc poncho đem chôn cất ở nghĩa địa ngoài thành.

    Tại cửa Thượng Tứ và Đông Ba, Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ với hỏa lực hùng hậu đã làm cho các cổng thành sụp đổ một phần rồi dần dần đẩy lùi chúng về hướng cửa chính điện.
    Có thể địch đã được lệnh rút về hướng Tây để tránh bị cô lập nếu cửa Nhà Đồ bị đánh chiếm.
    Bên cạnh Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ có Đại đội Hắc Báo của Sư đoàn 1 Bộ binh cùng sát cánh đánh về hướng trụ cờ.



    Được hơn một tuần lễ thì một hôm địch ở cửa Tây Lộc phản công mãnh liệt và đẩy lui đơn vị Trung đoàn 3 Bộ binh về gần sân bay thành nội.
    Nhưng sau đó, đơn vị này đã hợp lực với đơn vị trừ bị của Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến phản công lại và dồn chúng về vị trí cũ.
    Sau đó thì áp lực của Tiểu đoàn 4 Thủy Quân Lục Chiến và Trung đoàn 3 Bộ binh ngày càng mạnh, khiến chúng phải dần dần thoát ra khỏi thành để lui về Kim Long.
    Dưới sự yểm trợ hỏa lực mạnh mẽ của mọi loại vũ khí, kể cả súng không giật hạng nặng của Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ tăng cường, hai Tiểu đoàn 1 và 5 Thủy Quân Lục Chiến ngày càng siết chặt vòng vây, tiến trên mặt thành từ hố này qua hố khác, len lỏi qua nhà cửa vườn tược để nhắm vào vị trí cuối cùng của địch là cửa Nhà Đồ.




    Nếu chiếm được mặt trận này thì sẽ khóa chặt lối thoát của lực lượng địch còn lại ở phía Đông.
    Trong cấm thành cũng bị Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ đánh tới , cuối cùng địch đã dồn về khu vực cửa Nhà Đồ để tránh bị tiêu diệt toàn bộ.
    Do đó trong đêm cuối cùng, lúc gần sáng, địch đã xử dụng hỏa lực rất mạnh như có ý định phản công để đánh lừa quân ta .
    Hiểu rõ ý đồ đó, tôi ra lệnh các đơn vị tấn công khi trời vừa rạng sáng.
    Kết cục là địch đã thoát ra được ngoài thành một phần lớn theo cửa Nhà Đồ.
    Số còn lại cản hậu bị quân ta bắn hạ và bắt làm tù binh, nhiều vũ khí nặng và cá nhân bị tịch thu.



    Khi Tiểu đoàn 5 Thủy Quân Lục Chiến tràn lên cửa Nhà Đồ thì thấy nhiều xác cộng sản Bắc Việt nằm chết, có tên tay còn ôm lấy khẩu đại liên đầy đạn chưa bắn hết.
    Trong khi đó thì Đại đội Hắc Báo của Sư đoàn 1 Bộ binh cùng với Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ vẫn đánh.

    Cuối cùng lá cờ Việt Nam Cộng Hòa đã được kéo lên thay thế lá cờ đỏ máu của Cộng sản đã treo trên một tháng trời. Trận đánh giải tỏa thành nội Huế coi như chấm dứt.




    Địch quân ước lượng một Trung đoàn trong khu vực hành quân đã tẩu thoát về hướng Văn Thánh. Số tử thương mà chúng để lại trận địa khoảng 1OO tên, bị cầm tù 15 tên.
    Tổng kết lại, riêng Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến sau gần nửa tháng chiến đấu, số thiệt hại về nhân mạng trên 1OO binh sĩ bị thương và tử thương. Sau đó, Bộ chỉ huy Chiến đoàn A Thủy Quân Lục Chiến di chuyển về trú đóng tại trường học trong khu Quốc Tử Giám.




    MX Hoàng Tích Thông













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Oct 16, 2017 11:01 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .





    Và cũng để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến với những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, của Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán viết, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....


    Bài viết (cũ) của MX Nguyễn Văn Phán, còn có bí danh là anh Đại. xin đăng lại,  vì lần nào đọc cũng thấy hay...

    .....Và thấy nhớ những địa danh của “những ngày xưa thân ái” với bạn bè, với anh em, với con đường đi lối về của tuổi học trò Hàm Nghi, Quốc Học, nói chung, với cả kho tàng kỷ niệm mà không bao giờ kể hết.  Dĩ nhiên, tất cả là những “dấu vết ngày xưa”, vĩnh viễn sẽ không bao giờ phai nhạt trong vùng ký ức của những ai sinh ra và lớn lên trong chiến tranh bom đạn. Ở đó, có những hy sinh một cách gan dạ, hào hùng của người bạn trẻ ra đi không kịp vẫy tay chào nhau dù chỉ một lời vĩnh biệt. Lão Gà Tre.





    Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán – Từ Cai Lậy về thủ đô, nhập ngay vào đánh giải tỏa trại Cổ Loa của Thiết Giáp và Xóm Mới Gia Ðịnh xong xuôi, Quái Ðiểu Tiểu đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến về nằm dọc đường Ngô Tùng Châu. Mười hai giờ khuya họp Tiểu đoàn, 2 giờ sáng có mặt tại Tân Sơn Nhất, 4 giờ sáng lên máy bay đi, đi đâu không biết. Ðồ khô và tái trang bị không lãnh kịp. Cứ lên phi trường rồi hay. Ðó đây những loạt pháo kích, những loạt đại liên rời rạc, những đốm hỏa châu lũng lẳng trên bầu trời. Tôi để lại đằng sau một Sài Gòn mang nặng bộ mặt chiến tranh. Những chiếc máy bay C.13O khổng lồ nuốt gọn 8OO Quái Ðiểu và đưa chúng tôi lên cao trong đêm tối mịt mùng.
    – Ði đâu bây?
    – Nha Trang, tao nghe Nha Trang đang có đánh nặng.
    Lượm Ðại đội trưởng Ðại đội 1 (dân Nha Trang) trả lời. Tôn Ðại đội trưởng Ðại đội 2 là dân Ðà Lạt, cãi:
    – Ðà Lạt.
    Phán Phu Nhân nói:
    – Ði đâu cũng được, đổi vùng là khoái rồi.



    (Khi vào Quân trường, Phán trình diện: Tui chánh quán làng Phú Nhơn, ở gần Hồ Tịnh Tâm, quận Thành Nội, Huế. Thế là sau đấy, giữa lửa đạn và thịt đổ xương rơi, và qua tiếng thét trong máy truyền tin, cái tên ngụy trang ‘Phu Nhân’ ra đời, nghe thật lạ tai!)


    – Máy bay chi bay mãi ri bây?

    Thời tiết thật xấu, và rồi bánh xe phi cơ cũng chạm đất, những cặp mắt đổ dồn ra khung cửa sổ máy bay.


    Phú Bài ! Cơn gió cắt da, bãi cát trắng trải dài, mưa nặng hột.
    Thiếu áo lạnh, tất cả đều quấn Poncho đứng nhìn đoàn người gánh gồng xuôi ngược, hấp tấp và lo sợ, một số về Truồi, một số lên Gia Lê, An Cựu.

    Phú Bài đó, Tịnh Tâm đó, Cầu Kho đó, Mạ, dì, chị và em mình đó mà không liên lạc được.
    Tình hình không biết sao, ruột như lửa đốt. Trách nhiệm nặng nề, tôi nằm trằn trọc suy nghĩ thật nhiều để chờ sáng mai. Kỳ niệm thời đi học kéo về trong trí tôi, đẹp quá, nhẹ nhàng quá, vụng dại quá.
    Mười giờ sáng, đoàn GMC đưa chúng tôi về Huế. Qua Gia Lê, đồng bào hỗn loạn, nét lo âu hiện rõ trên mặt. Tới An Cựu, dân chúng thưa thớt, nhà hai bên đường đóng kín cửa. Dọc quốc lộ 1 từ Huế về Phú Bài, binh sĩ Nhảy Dù từng toán dìu nhau âm thầm đếm bước.
    Những cái nhìn như nhắn gửi, như lo sợ giùm chúng tôi. Mạnh, Ðại úy Nhảy Dù, cùng khóa cho tôi biết:




    – Huế tang thương và điêu tàn lắm Phán ơi. Thừa (cùng khóa) chết, Phạm Như Ðà Lạt bị thương…
    Mạnh khắp người băng bó đang được hai đệ tử dìu đi bộ về phi trường Phú Bài. Mạnh tiếp:
    – Phán, mày cẩn thận. Không yểm trợ, không thực phẩm, không tiếp liệu, thời tiết quá xấu.


    Tụi nó chiếm hết thành phố, Ðại Nội, Gia Hội.
    Tụi nó chốt rất kỹ, chỉ còn cái lõm nhỏ ở
    Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ Binh tại Mang Cá.
    Sau này được nghe nói: Vì nghe tin Tướng Ngô Quang Trưởng kẹt nặng nên đại bàng Lê Quang Lưỡng, Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn Nhảy Dù đã xua quân đi bộ từ cây số 17 về Huế để cứu Tướng Ngô Quang Trưởng.


    Tôi xin Tướng Lê Quang Lưỡng cho tôi được nghiêm mình chào một cách đầy kính phục cho cái tình nghĩa huynh đệ không bút nào tả nỗi này.
    Ðể đáp trọn tình nghĩa, Lữ đoàn của đại bàng Lê Quang Lưỡng cũng hao hụt nặng nề....







    Phi trường Phú Bài - Huế, tháng 1 năm 1968





    Phi trường Phú Bài tháng 1 năm 1968, mọi người
    nô nức về Huế ăn Tết, 3 ngày ngưng chiến....



    ...Nhưng 3 ngày ngưng bắn chỉ là sự lường gạt của quân cộng sản Bắc Việt...
    Trong những ngày Tết ở Huế,  bao nhiêu điêu linh thống khổ
    chết chóc kéo đến
    theo gót chân bọn giết người diệt chủng,
    cộng sản Bắc Việt và  tay sai việt cộng nằm vùng..





    Phi trường Phú Bài nằm ở phía nam thành phố Huế cách trung tâm
    thành phố 15 km. Tọa độ: 16°24′06″N, 107°42′10″E. .



    Những năm trước Tết Mậu Thân, khi dấu binh lửa chưa tràn vào đất Thần Kinh, thì phi trường Phú Bài nằm về phía Nam của thành phố Huế độ 15 cây số là một phi trường dân sự nhỏ và có một khung cảnh trầm buồn như phi trường Liên Khương của Đà Lạt vậy.
    Rồi theo nhịp độ của cuộc chiến, khi mà hai tỉnh Quảng Trị và Thừa Thiên trở thành miền Hoả Tuyến, làng Phú Bài trở thành một căn cứ quân sự lớn của Mỹ và phi trường Phú Bài được tu bổ thêm để có khả năng cung ứng như một phi trường quân sự.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh on Mon Oct 16, 2017 11:44 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .




    Và cũng để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến với những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, của Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán viết, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....




    Ðoàn xe dừng lại bên hông Ðại học Văn Khoa, cách con đường là trường Kiểu Mẫu mới xây, đối diện là Ðài phát thanh Huế.
    Và trước mặt là cầu Trường Tiền, chiếc cầu tượng trưng cho xứ Huế, chiếc cầu đã hàng ngàn, hàng vạn lần qua lại, đầy ắp kỷ niệm.
    Nhìn qua chợ Ðông Ba và phố Trần Hưng Ðạo mà lòng quặn thắt.
    Một mái chợ đã sập.
    Những cột khói ngút trời cách khoảng.
    Từ đầu đường đến cuối đường Trần Hưng Ðạo không một bóng người.
    Nhìn bên phải là cầu Gia Hội vắng tanh.
    Những cột khói khác vươn lên…
    Cả thành phố đã chết, Huế tôi tang thương đến thế sao!
    Một nhịp cầu đã sập, tôi nghĩ vành khăn tang đã cuốn lấy Huế.



    Xuống tàu tại chân cầu Trường Tiền, xuôi giòng Hương xanh biếc ngang Gia Hội, quẹo trái sông Hang Bè.
    Cầu Ðông Ba đó, có tiệm La Ngu ngày xưa chúng tôi thường mua dụng cụ học trò.
    Tiếp tục xuống ngang tiệm gạo Mụ Ðội, có người con gái đẹp não nùng tên Xuân mà con trai Huế lứa tuổi tôi đều hơn một lần đi qua đó để nhìn người con gái trời cho đẹp.
    Qua trường Bình Minh, nơi tôi học năm đệ Tam, nhiều kỷ niệm đẹp.
    Ðến Bao Vinh, dân chúng nhốn nháo khi thấy một đơn vị lớn đang đổ bộ tại bến đò.

    Tôi hướng dẫn đơn vị vào Mang Cá Nhỏ để tới bệnh viện Nguyễn Tri Phương,
    bọn cộng sản Bắc Việt chào đón bằng hàng loạt hỏa tiễn 107 và 122. Tất cả nằm sát bờ tường để tránh pháo và tìm chổ phòng thủ...

    Tôi cho lệnh Sự, Trung úy Ðại đội phó kiểm soát con cái và chuẩn bị cơm chiều.
    Trung úy Sự là sĩ quan trẻ, có tài và đầy nhiệt huyết, xuất thân khóa 19 Võ bị Ðà Lạt, thủ môn Hội tuyển Nha Trang, đúng là đa năng đa hiệu.
    Tôi dự buổi họp Tiểu đoàn khẩn cấp và quan trọng.
    Tiểu đoàn trưởng ra lệnh:

    – Phu Nhân rành địa thế dẫn đầu, 8 giờ sáng mai xuất phát.
    Kế tiếp là Tôn, Ðại đội 1, Lượm Ðại đội 2.
    Tiếp theo là Bộ chỉ huy Tiểu đoàn cùng Ðại đội chỉ huy, sau cùng là Tòng Ðại đội 4.

    Mục tiêu Phu Nhân phải chiếm là trường tiểu học Trần Cao Vân.
    Trước trường có thành Quân Cụ, vào khoảng một Ðại đội ta đóng ở đó, không biết còn hay mất.
    Phán hỏi:
    – Còn phi trường Thành Nội thì sao ? Tình hình trong Ðại Nội, Thiếu tá có nắm vững không?
    – Không rõ,
    tụi nó chiếm hết, chốt rất kỹ. Tất cả các cửa Thành Nội tụi nó đều kiền và chốt rất chặt. Cửa Hữu, cửa Chánh Tây, cửa Sập, cửa An Hòa, cửa Ðông Ba, Kỳ đài Phú Vân Lâu… tụi nó đều chiếm hết.


    Trong óc tôi, một bản đồ chi tiết hiện ra rất rõ cho một cuộc hành quân mà tình hình tôi nắm không được vững. Tôi cố tìm một con đường ngắn và an toàn nhất cho đơn vị để tới mục tiêu. Có rất nhiều đường đưa tới trường Trần Cao Vân, nơi từ 9 tuổi đến 19 tuổi tôi đã bao nhiêu lần đi lại. Con đường nào cũng đầy hoa và mộng. Nay tôi đang tìm một con đường không có máu để cho anh em chúng tôi đi.

    Tám giờ sáng, tất cả gọn gàng, sẵn sàng di chuyển.


    Ba trăm thước đường từ Mang Cá đến nhà tôi sao quá dài.
    Bồn chồn, nóng ruột vì nơi đó Mạ tôi, dì tôi, chị tôi và em trai út của tôi đang trông ngóng. Không biết có bị gì không ?
    Thiếu uý Duật, Trung đội trưởng Trung đội 2 dẫn đầu.
    Duật xuất thân 21 Ðà Lạt, hăng say, gan, thích xóc đĩa và gái đẹp, uống rượu rất ít, chỉ phá mồi.
    Phán và Bộ chỉ huy kế tiếp. Thiếu uý Nghênh, Trung đội trưởng Trung đội 1 tiếp theo. Nghênh xuất thân từ ‘Commando du Nord’, kinh nghiệm, gan lỳ, thích đánh phé nhưng đánh nhỏ, rượu rất ít và không thích gái.
    Kế đến là Thượng sĩ nhất Mã Khện, Trung đội trưởng Trung đội 3, xuất thân Commando trong Nam, rất gan lỳ, ít nói, mê rượu, không mê gái.
    Sau cùng là Thượng sĩ nhất Hải, Trung đội trưởng Trung đội súng nặng.
    Hải xuất thân Commando du Nord, người Nùng, lỳ lợm già dặn chiến trường, không rượu, không gái và không thuốc lá.













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Yesterday at 12:14 am


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .




    Và cũng để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến với những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, của Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán viết, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....



    Hai bên đường dân chúng đứng chen chúc, vẻ mặt hớn hỡ thật tội nghiệp cho họ. Lần lần những khuôn mặt quen thuộc hiện ra, những cánh tay vẫy chào, nào mụ Ðội Dậu, mụ Ba, ông Sung, ông Dung, anh Thiên chủ bàn Ping Pong… Những tiếng nói đó đây:
    – Anh Phán đó tề! Anh Phán! Anh Phán…
    Tiếng gọi lớn dần và lan dài suốt con đường tôi đi.

    Tiếng gọi, giọt nước mắt và những cánh tay chào vẫy, phải chăng nhắc nhở trách nhiệm của tôi.
    Bây giờ là lúc đền đáp ơn sâu nghĩa nặng.
    Vinh dự này thật khổ.



    Máu nóng sôi trong người, tôi và hai âm thoại viên vượt lên đi với Trung đội đầu.

    Cuối hồ Tịnh Tâm là đường Tịnh Tâm, tôi cho lệnh quẹo tay mặt theo đường lên nhà ông Ngự Ðạt.
    Như vậy bên hông mặt của con cái tôi lúc nào cũng có bức thành và cái hồ che chở.
    Cuối đường Tịnh Tâm quẹo trái là trường tiểu học Ðoàn Thị Ðiểm, nhưng tôi không đi con đường này.
    Tiếp tục đi thẳng qua một con hẻm nhỏ, con đường đã bao lần đi lại, nào ăn cắp me, nào trộm sấu, nào hái xoài, nào đào sen, nào học thi, nào thăm người yêu… Con đường nào cũng nhắc tôi bao kỷ niệm yêu dấu khôn quên.

    Ðến Canh Nông, chưa thấy phản ứng nào của địch, gần sân bay Thành Nội dân chúng thưa thớt và kinh hãi.
    Tôi cho dừng quân bên này đường, một ông già mách:

    – Con đường ni bị bắn rất rát, từ trong cửa Hòa Bình ở Ðại Nội bắn ra.
    – Còn sân bay Thành Nội ra sao ôn, có ai khôn?
    – Ðánh nhau mấy ngày ni dữ lắm, mà tui không biết răng, không biết mình hơn hay thua nữa.


    Tôi chỉ con đường và hướng dẫn Duật: Băng qua khỏi con đường này, đến một xóm nhà, qua một cái cống thì bên trái là thành Quân cụ.
    Nghênh và Mã Khện yểm trợ hông mặt cho Duật, và sau đó băng qua đường theo tôi.
    Con đường chỉ có 5 thước mà hơn một giờ mới vượt qua với 6 thằng em rớt rụng trên mặt đất.
    Lần mò theo mép đường tới sát ống cống, tôi cho dừng lại, phi trường vắng tanh.
    Tôi bảo Duật: Mày cho một thằng con nhỏ qua trước làm đầu cầu bên kia cống, sau đó cho tất cả con cái mày qua rờ vào thành Quân Cụ, chờ tau lên.

    Thành Quân Cụ cao khỏi đầu người, không liên lạc được với bên trong. Tất cả con cái nằm sát thành để tôi và đám cận vệ bò tới cổng chính. Loáng thoáng thấy nón sắt, Field -Jacket, giây ba chạc.. .Không phải tụi nó đâu, chắc chắn là bạn rồi. Thằng đệ tử tôi gọi lớn:

    – Ê! Thủy Quân Lục Chiến đây.


    Một loạt đạn bay qua khỏi đầu một cách rùng rợn. Bò lết vào tới trong đồn, ông trưởng đồn nói tiếng Huế đặc sệt, ông là Trung uý Cát, thủ môn nổi tiếng của Huế:

    – Ðại úy ơi, 7 ngày không ra vào nỗi, nó bao hết. Trường Trần Cao Vân, Ðại Nội, xóm nhà trước mặt và bao quanh đồn tụi nó chốt hết. Nhà Bảo sanh sau lưng trường cách một cái hồ tụi nó cũng chiếm luôn. Dân chúng chạy hết rồi, không còn ai cả. Tụi nó pháo liên miên, không cho ngóc đầu được, đủ loại: 61, 82 hỏa tiễn 107, 122. Tôi ráng cố thủ đây được ngày mô hay ngày nấy, còn ngoài nớ tôi không liên lạc được nên không biết tình hình các nơi khác ra răng.



    Tôi trở ra báo cáo về Tiểu đoàn, lệnh của Tiểu đoàn trưởng:

    – Phu nhân chiếm cho bằng được trường Trần Cao Vân, dọn sạch chung quanh.
    Tiểu đoàn trưởng và Bộ chỉ huy sẽ lên ở trại Quân Cụ.

    Quan sát địa thế thêm một lần nữa, trước mặt trường là cái am lên đồng, bên cạnh là quán hớt tóc lợp tranh chỉ có một ghế ngồi.
    Sát đó là ngã ba đường, một đường chạy lên cửa Sập, một chạy về trường Ðào Duy Từ và một chạy đến trường Trần Cao Vân.

    Có bốn năm cái đầu lố nhố bên trong trường.

    Duật phải chiếm am trước, trong trường bắn ra mãnh liệt, có cả B.40.
    Tôi ra lệnh Nghênh và Mã Khện cầm chân hỏa lực trong trường học.
    Duật chiếm xong am không một tổn thất.
    Tôi gọi Thượng sĩ Hải đem hai đại liên và một 57 không giật lên tăng cường cho Duật để Duật yểm trợ cho Mã Khện vào trường.
    Sau 45 phút dùng mưu kế cùng với hỏa lực và sự gan dạ, kinh nghiệm, Mã Khện đã chiếm được một lớp của trường.
    Nghênh tràn vào cùng với Mã Khện lục soát và làm sạch sẽ.
    Hỏa lực từ góc Thành Nội đổ dồn về phía trường học, không sao có thành của các lớp học che chở.

    Tôi kêu Sự:
    – Pháo binh có chưa ?
    Kêu về đại bàng Thanh Hoá cứ bắn vào góc thành cho tau.
    Ðến chiều vẫn không có một trái pháo bắn, anh em tôi có 7 đã lót đường cho mục tiêu đầu và 3 bị thương nặng.
    Tôi lên sát Duật và bảo đem cây 57 đến:

    – Nhắm ngay vào góc thành, tụi nó bắn rát quá cứ Phơ cho tau, trật trúng gì không cần, chỉ cần tiếng nổ.
    Qua một vạt đất trống, trong một ngôi nhà gạch có bóng người lấp ló.
    Duật quay 57 nhắm thẳng:
    – Nhột quá, cho em bung cái nhà này đi.
    Tôi bỗng thấy có bóng đàn bà, tôi la lớn:
    – Khoan bắn, nhà thầy Tiềm.
    Rồi tôi băng qua đám đất trống đến nhà gặp cô và các cháu. Không thấy thầy tôi chào cô và giới thiệu tôi học Sử địa với thầy ở trường Bồ Ðề và khuyên cô về dưới phố.


    Tôi trở lại vị trí mà lòng nao nao buồn.
    Giờ này vẫn chưa có pháo, làm sao khóa góc thành đó lại.
    Duật bảo con cái đào hầm hố thật kỹ, tôi dặn:
    – Mày cố thủ tại đây cho Tiểu đoàn lên.
    Tôi cùng đám đệ tử lúp xúp chạy đến tiệm hớt tóc để quan sát ngả ba đường và góc Thành Nội.
    Tôi chợt nghe tiếng đàn bà rên la quằn quại, sau cùng chỉ còn tiếng rên nho nhỏ.
    Nơi góc quán tối tăm, một người đàn bà máu me khắp nửa phần thân thể, vừa bị thương nặng lại vừa sanh ra một bào thai lờ mờ tượng hình đứa bé, trông giống như con rắn mối.
    Xót xa, chịu không nổi, tôi ra lệnh đem chôn đứa bé ngay và chuyển người mẹ về đồn Quân Cụ cho bác sĩ Tựu cứu giúp .
    Ðến đây 13 người chết và 3 bị thương nặng để trải thảm cho đơn vị.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 2:13 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .




    Và cũng để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến với những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, của Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán viết, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....


    Tối đó, Bộ chỉ huy Tiểu đoàn đến trại Quân Cụ.

    Sáng hôm sau, Tiểu đoàn trưởng cho Ðại đội 2 của Tôn và Ðại đội 1 của Lượm dưới sự chỉ huy của đại ca Ðã, Tiểu đoàn phó, chiếm nhà Bảo sanh. Ðoạn đường có 30 thước, cách một hồ nhỏ mà phải trả bằng 50 đứa con thân yêu. Sau 8 tiếng đồng hồ mới chiếm được nhà Bảo sanh, Tôn bị thương ngay từ phút đầu, Lộc Ðại đội phó lên thay.

    Mười ngày tiếp theo, nhìn nhau qua một con đường rộng vừa đủ cho xe chạy mà hai bên đều khựng. Mưa vẫn rơi ray rức lê thê, thỉnh thoảng cơn gió thật lạnh thổi qua.
    Có những trận tấn công chớp nhoáng của địch vào Ðại đội của Lượm và Lộc đều bị đánh bật lui.
    Ngược lại ta cũng nhiều lần cố tràn qua bên kia nhưng không chiếm được thêm một tấc đất.
    Hai bên tải thương đều thấy nhau rất rõ.
    Lượm bị hao hụt nặng, Phu Nhân lên thay.
    Tôi và con cái bò lên từng toán một, địch và ta đã sát nhau, ngóc đầu lên là đạn bắn xuyên mũ sắt ngay.
    Hơn nửa ngày mới trám hết vị trí của Lượm.
    Lượm và Tòng về phòng thủ cho Tiểu đoàn.
    Tối đến pháo địch đủ loại nổ vang trời.
    Xác chết của anh em nằm trên mặt đường , sình lớn mà không lấy được.
    Phía bên kia bốn năm xác địch vẫn để yên, tụi nó cũng không dám ra lấy về.
    Cố giữ đất, giữ vị trí và làm vài cuộc tấn công nhỏ vẫn không qua đường được.


    Từ căn nhà hai tầng cuối đường nhìn xéo từ nhà Bảo sanh, một thượng liên và và trung liên nồi của tụi nó kiểm soát con đường rất kỹ, dưới sự chỉ huy của một đứa con gái mặc áo choàng màu xám, tóc xỏa dài nhưng không thấy rõ mặt. Tay đứa con gái chỉ tới đâu thì đạn nổ dồn về hướng đó. Tôi nhắm bắn hai phát M16 nhưng hụt, nó trốn nhanh vào sau cửa và mất luôn.
    Hai mươi ngày nằm chịu pháo và bị bắn sẻ, tối nào hai bên cũng rà máy chưởi nhau. Theo dõi máy, đột nhiên tôi bắt được một câu báo cáo của tụi nó:
    – Bồ câu hết thóc!
    Tôi nghĩ ngay
    tụi nó đang thiếu đạn. Nếu cứ nằm như thế này,một lúc nào đó tụi nó tập trung tấn công mình cũng bị mất vị trí ngay, chỉ vì áp lực quá nặng nề, tổn thất nhiều, tinh thần anh em quá mệt mỏi.
    Tôi đi đến kết luận riêng: nếu mình không đánh nó, chắc chắn nó sẽ tấn công mình. Tôi trình với Tiểu đoàn trưởng:
    – Thiếu tá cho tôi luôn thằng 2 để tôi tấn công tụi nó. Tôi thấy tinh thần anh em xuống quá và sức khỏe ngày càng hao hụt.
    Tiểu đoàn trưởng không cho bắt ráng giữ vị trí. Phu Nhân năn nỉ:
    – Nếu không thì cho tôi đột kích, tôi cùng vài toán nhỏ tràn qua đường đánh đột kích rồi rút về. Mình phải chứng minh cho tụi nó thấy mình còn đủ sức chơi tụi nó, thời tụi nó không dám tấn công mình.
    Tiểu đoàn trưởng nói:
    – Làm kế hoạch xong cho tôi hay.
    Tại hầm của tôi anh em đang chờ, họ gồm: Lộc Ðại đội 2, Sự Ðại đội phó của tôi, Duật, Nghênh và Mã Khện. Tôi nói:
    – Nằm chờ lâu tau chán quá, chỉ muốn qua đột kích tụi nó rồi rút về.
    Tất cả im lặng, tôi tiếp:



    – 4 giờ sáng mai mình đột kích.
    Nếu giữ được vị trí thời tau cho tràn luôn.
    Bây giờ tau chọn 4 toán:
    Toán 1: Phán, Ðiểu, Việt, Can, Dư và Phúc mang máy.
    Toán 2: Duật và 3 người thật nhanh và gan dạ.
    Toán 3: Nghênh và 3 người.
    Toán 4: Thượng sĩ nhất Hải và 3 người. Trang bị thật nhẹ: mỗi người 20 quả lựu đạn và hai băng đạn cong ráp ngược cho M16.
    Sự và Lộc dẫn con cái ra sát bờ đường, khi thấy khói xanh thì lùa tất cả tràn qua.
    Nếu thấy khói màu vàng, yểm trợ tối đa cho tụi tau dọt về.
    Sự và Lộc hãy về lo cho con cái, đúng 4 giờ sáng sẵn sàng tại vị trí.

    Duật Nghênh và Hải ở lại, tôi nhìn anh em thật lâu rồi cho biết:

    – Tau theo dõi tụi nó báo cáo qua máy, hình như tụi nó thiếu đạn.
    Do đó tau quyết định cuộc đột kích hôm nay.


    Tôi nghiêm mặt và lạnh lùng nói:

    – Hai ông Duật và Nghênh tôi chỉ định phải đi với tôi.
    Riêng ông Hải, tôi cho ông suy nghĩ lần nữa.
    Lần này đi khó trở về, ông con cái đông, muốn ở lại vị trí tôi cho phép và tôi hứa rằng tôi không nghĩ là ông thiếu can đảm.

    Suy nghĩ một lát, Thượng sĩ Hải trả lời:
    – Ðại úy cho tôi ở lại vị trí.
    Tôi vui vẻ bằng lòng và gọi Mã Khện đến, Mã Khện đồng ý đi và xin đem theo Hạ sĩ nhất Mười.
    Tôi tiếp:
    – Bây giờ các ông về chọn người xong lên gặp tôi.
    Tôi ngồi suy nghĩ miên man, liều, phải liều mới cứu được đơn vị.

    Chiều hôm đó, lúc 4 giờ, các toán trưởng lên gặp tôi, có thêm Trung úy Sự. Tôi hỏi lần chót:
    – Có ai xin ở lại cho tôi hay.
    Không ai trả lời.
    Tôi căn dặn Sự nhắc Lộc khi thấy khói xanh thì sao và khói vàng thì sao, phải nhớ kỹ.
    Tôi đưa ba toán trưởng bò đến hầm trú ẩn của nhóm tiền đồn ở sát ngã tư đường.
    Tôi chỉ từng căn nhà bên kia đường:



    – Cái thứ nhất gần ngã tư là mục tiêu của tau, cái thứ hai kế tiếp có hàng rào là của Nghênh, căn thứ ba cũng có hàng rào và cây nhãn cao là của Mã Khện, căn thứ tư có mấy bụi chuối lớn là của Duật. Tất cả hãy quan sát cho kỹ và cố chọn một con đường tiến quân thích hợp, không cần báo cáo miễn sao thích hợp thôi.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 3:04 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .






    Và cũng để Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến với những diễn tiến Quân Sự và hậu quả của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, của Quái Điểu Tiểu Đoàn 1 Thủy Quân Lục Chiến, Mũ Xanh Nguyễn Văn Phán viết, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....


    Tôi tiếp tục quan sát mục tiêu của tôi.

    Căn nhà bằng gạch có nhà trên và nhà dưới, kế đó là cầu tiêu xây bằng đá lợp tôn, sát đường là cái giếng xây bằng xi măng.
    Trước sân có hai cây vú sữa cao và sai trái.
    Tôi biết phải làm gì để chiếm căn nhà đó.
    Tôi quay lại nói:
    – Lần chót tôi hỏi các ông có ý kiến gì không?
    Ðúng bốn giờ sáng mai tôi sẽ chiếm trước, sau đó tùy các ông bằng mọi cách phải hốt cho bằng được các mục tiêu tôi ấn định.

    Trở lại vị trí, tôi dặn dò Ðiểu, Việt, Can, Dư và Phúc mang máy:

    – Tối nay miễn gác, 3 giờ sáng mai gặp tau ở đây.
    Sau đó tôi đi gặp Tiểu đoàn trưởng để trình bày kế hoạch.

    Ông nói:

    – Nguy hiểm quá, không được, chết cả lũ!

    Tôi nói:

    – Nếu Thiếu tá không làm bây giờ, một vài ngày nữa tụi nó chỉ cần ho là lính mình chạy hết !.

    Cuối cùng ông chấp thuận:

    – Nhớ là có gì thì trở về liền, càng sớm càng tốt.


    Tôi dạ nhưng trong đầu tôi nghĩ khác.
    Trước mắt tôi bây giờ không có gì ngoài đoạn đường từ tiền đồn qua cái giếng, lên cầu tiêu, tới nhà dưới rồi chiếm nhà trên.
    Tôi nằm suy nghĩ triền miên cho đến 3 giờ sáng.

    Trước khi bò ra tuyến xuất phát, tôi nhắc Sự và Lộc một lần nữa cho chắc ăn.
    Bốn giờ kém mười sáng, toán tôi có mặt tại tiền đồn.
    Trời vẫn mưa, mưa xứ Huế có dư âm cái lạnh của ngày Tết.
    Trời tối không thấy gì, tôi ngại bắn lầm nhau.
    Gắng chờ một chút nữa, đến 5 giờ sáng mưa vẫn không tạnh, trời vẫn tối mù.




    Năm giờ rưỡi, cái giếng đã nhìn thấy được.
    Chuẩn bị ! Tôi cảm thấy hồi hộp.
    Chỉ cần bốn cái nhảy vọt là qua bên kia đường nhưng khó như đi lên trời vì con đường này là con đường tử thần làm ranh giới bên ta và địch, là hai mươi ngày trời không nuốt nổi 5 thước đất.
    Rách nát bao nhiêu cũng vẫn không qua được.
    Bây giờ mình cắt băng khánh thành, phải làm để cứu đơn vị, phải hy sinh để cứu đồng đội.
    Vừa suy nghĩ xong, tôi phóng vụt qua ôm bờ giếng.
    Kế tiếp là Ðiểu, Việt, Can, Dư băng theo.
    Tất cả ngồi ôm thành giếng, mồ hôi ra như tắm mặc dù trời lạnh như cắt.
    Ðiểu và Can chiếm cầu tiêu.


    Bỗng một loạt đạn thật giòn và thật gần, tôi quay nhìn ra đường.
    Phúc và cái máy nát mình nằm trên mặt đường nhựa, dưới làn đạn mịt mùng của địch.
    Tôi hét lớn:
    – Dư, Việt chiếm nhà bếp.

    Tôi theo sát lên cầu tiêu bên cạnh Ðiểu và Can.
    Súng và pháo nổ dồn dập, một B.40 nổ ngay trên đầu mái tôn cong, cả ba thầy trò đều bị miễng nhỏ đâm đầy mặt, tóc râu và lông mày đều bị cháy.  



    Cầu tiêu nhỏ quá nên tôi cùng Ðiểu và Can lên nhà bếp.
    Tôi ra lệnh:

    – Ðiểu và Dư chiếm nhà trên, lục soát thật kỹ.
    Ðể Việt ở lại, tôi và Can cũng lên nhà trên.
    Ðiểu và Can giữ cửa chính nhìn ra sân, tôi và Dư giữ cửa sổ nhìn ra vườn có nhiều luống khoai lang.
    Trời sáng hẳn, tôi lắng tai chẳng nghe nhà bên cạnh có gì cả bèn bò trở ra bờ giếng và thấy Duật, Nghênh, Mã Khện vẫn còn bên kia đường.
    Tôi toát mồ hôi. Tôi nhìn thẳng vào mấy ổng rất nghiêm và lấy ngón tay ngoắc.
    Tôi không dám gọi lớn tiếng, mấy ông kia gật đầu.
    Tôi bò trở lên nhà trên.
    Lựu đạn, súng nhỏ, súng lớn nổ khắp nơi và nhất là bên phía tay mặt tôi.
    Tôi biết rằng tụi tôi đã băng được qua đường. Tôi hỏi khẽ:

    – Thấy gì không Dư?

    Dư lắc đầu, tôi nghe tiếng thì thào sát vách tường phía ngoài.
    Tôi đoán khoảng 7-8 người đang ở trong một cái hầm, tôi dùng ngón tay đẩy nhẹ cửa sổ.
    Một loạt đạn từ phía nhà đối diện xuyên ào ào vào cửa sổ.
    Bỗng Dư chỉ tay về phía các luống khoai, tôi đếm đủ 11 người đang bò qua,
    một bọn đồng phục kaki Nam Ðịnh, với súng AK và B.40, cách vách tường khoảng 20 thước, 15 thước rồi 10 thước.


    Tôi đưa súng lên lên định bóp cò thì Dư kéo lại và ra dấu đừng bắn dùng lựu đạn.
    Tôi dựng cây súng xuống thật nhẹ, hai tay rút hai trái lựu đạn miệng cắn chốt.
    Dư cũng thế, bốn lựu đạn ném ra cùng lúc, tiếng nổ xé trời, rồi bốn trái tiếp theo.
    Bên ngoài tường, tiếng hét lớn rồi tiếng rên và sau đó im lặng, tụi còn lại bò sát vào chân tường.
    Nhìn ra cửa, 5 xác nằm vắt trên luống khoai. Một loạt đạn nổ và tôi nghe:.



    – Chết em, Ðại uý!

    Tôi sững sờ nhìn Dư, tay trái ôm ngón út của bàn tay mặt đầy máu, ruột của Dư đổ ra lòng thòng.
    Dư ngã vật ra chết tại chỗ, nơi Dư đứng có một lỗ hổng nhỏ ở vách tường.
    Vì mãi nhìn qua cửa sổ mà không để ý ở phía dưới:
     nguyên một họng AK thọc qua lỗ tường để sát bụng Dư mà nhả đạn.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 5:18 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .








    Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh trong trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....


    Tôi bắn một loạt M16 ra cửa sổ, và cứ thế hết quả này qua quả khác tôi ném tất cả lựu đạn của tôi ra ngoài bờ tường.
    Hai thằng em đã hy sinh, còn bốn thầy trò phải giữ vững vị trí.
    Phía bên tay phải của tôi, súng vẫn nổ dữ dội.
    Ðến 10 giờ 30 sáng tôi cho Ðiểu liên lạc với Nghênh, Duật và Mã Khện.
    Ðiểu băng người ra đi, bốn căn nhà cách nhau mười phút đi bộ mà hơn một tiếng đồng hồ sau Ðiểu mới về báo cáo là tất cả đã chiếm được mục tiêu.


    Có đoạn đường nào xa và xấu hơn đoạn đường tôi đang đi ! Toán Duật: một chết một bị thương. Toán Mã Khện: hai chết. Toán Nghênh một chết một bị thương. Tất cả là 6 chết 2 bị thương, chúng tôi còn lại 11 người tại tuyến..


    Ðiểu bò ra giếng cố đem qua cho tôi một cái máy. Cột máy vào một đầu dây và quăng đầu dây kia qua cho Ðiểu kéo. Can mờ máy liên lạc với Tiểu đoàn:
    – Trình đại bàng, tôi sẽ cho tràn ngập vị trí với thằng 2 của Lộc và thằng 3 của tôi.
    Ðại bàng hỏi:
    – Tại sao từ sáng đến giờ không chịu liên lạc với tôi? Tôi ra lệnh rút về ngay.
    Phán nài nỉ:
    – Ðây là dịp may, tinh thần anh em đang lên, tôi xin đại bàng cho làm luôn!
    Ðại bàng Thanh Hóa nói bằng bạch văn không ngụy trang:
    – Nếu anh không rút về, tôi sẽ đưa anh ra tòa án quân sự.

    Khí giận bừng bừng, tôi tắt máy không trả lời, trên tay vẫn cầm trái khói xanh. Suy nghĩ thật kỹ !

    Suy nghĩ thật kỹ ! Hơn mấy giờ để đánh mục tiêu, bốn căn nhà và một con đường ngập máu. Mưa vẫn lạnh như cắt da và mồ hôi vẫn ra như tắm. Cuối cùng tôi đành bảo Ðiểu chuyển lệnh cho các toán:
    – Rút về ngay, mạnh toán nào rút toán nấy, không chờ đợi. Mang thương binh theo, xác chết bỏ lại.



    Năm thước đường đi đã khó, về còn khó hơn.
    Mỗi bóng người nhúc nhích là đạn nổ hàng loạt, liên hồi, đạn bắn chéo bao phía, đan lưới thật dày trên mặt đường và khắp vị trí.
    Làm sao trở về đây !
    Con cái bên kia đường đưa mắt theo dõi.
    Toán tôi bò ra giếng,  
    bỗng mấy bóng đen vụt qua đường như sao xẹt, nhào vào bờ lề và được anh em kéo ra sau.

    Ðạn nổ dòn tan cày nát mặt đường.

    Ðây là mấy đứa bị thương nặng, tưởng là di chuyển không nổi, nhưng khi nghe lệnh rút chúng thu hết tàn lực vùng chạy về, chớp mắt không kịp thấy.


    Hỏa lực 3 phía nổ vùi vào vị trí chúng tôi.
    Các toán đột kích không còn liên lạc với nhau. Ðiểu và Can vẫn giữ căn nhà.


    Ðịch kiểm soát con đường bằng mấy cây thượng liên và trung liên, chúng bắn liên miên.


    Bên kia đường, Sự và Lộc đáp lễ bằng hỏa lực cơ hữu của Khăn tím và của 2.
    Tôi lấy chân đạp vào thành giếng phóng người băng qua đường, lăn mình, nhảy, chạy và té ào vô bờ lề.
    Anh em kéo vội tôi ra sau, tôi dừng lại bảo Lộc và Sự bắn từng loạt một để tụi nó dọt về.
    Nhìn thấy Việt ngồi thành giếng trố mắt ngó về mà tội nghiệp.  


    Sống và chết cách nhau có một con đường.
    Tôi hồi hộp xót xa cho mấy thằng em.



    Tôi vừa quay mặt hét:
    – Bắn kềm mấy cây thượng liên.

    Những bóng người bay vọt qua đường.
    Tim tôi thắt lại, đạn nổ mịt mù.
    Lần lượt tôi gặp Nghênh, Duật, Mã Khện và tất cả anh em.

    Tôi ôm ghì từng đứa, tụi nó còn sống cả.
    Can và Việt nhào đến ôm tôi một cách dữ dội mà đậm đà trìu mến.
    Lính với tay sờ người, nắm nhẹ áo tôi:

    Ðại úy, tóc và râu Ðại úy cháy hết rồi, mặt bị dăm nhiều chỗ.
    Cả Ðại đội bất chấp đạn địch, đứng dậy nhìn nhau hãnh diện và sung sướng.
    Tôi báo cáo Tiểu đoàn:

    – Tất cả đã về vị trí.
    Bỗng tôi thấy thiếu một cái gì, tôi nhìn Can và Việt hỏi:
    – Thằng Ðiểu đâu?
    Tụi nó nói:
    – Lần cuối cùng em thấy nó vừa khóc vừa chạy lung tung tìm xác Ðại úy ở bên ấy.

    – Thôi chết tau rồi, tau phải cứu nó, hai thằng bây theo tau.

    Tôi, Can và Việt bò trở ra đường.
    Bỗng nhiên một bóng người nhảy qua khỏi hàng rào, nhảy qua khỏi miệng giếng, phóng nhanh qua đường, nhào lăn rào rào vào vị trí và la lớn:

    – Ê, tụi bay thấy anh Hai đâu không?



    Ðiểu đứng dậy nước mắt đầm đìa, tôi lao đến ôm Ðiểu:

    – Tau định qua kiếm mày đây!


    – Trời anh Hai, tụi nó nói anh Hai chết rồi. Em đi lục hết căn nhà mấy chục lần, chỉ không dám ra ngoài hè mà không thấy xác anh Hai đâu. Hôm trước Mạ có dặn nhỏ với em, phải sát bên cạnh anh Hai, nếu có gì cũng phải nhớ đem anh Hai về cho Mạ..

    Tóc tai mặt mày râu ria Ðiểu cháy nám, áo quần rách bươm, nó khóc mùi mẫn vì thấy tôi còn sống. Rồi nó lại bẻn lẻn cúi đầu hai hàng nước mắt lã chã giọt xuống đất.

    Trong một cuộc chiến bạc bẽo lại có chút tình nghĩa trao nhau qua mấy giọt nước mắt nóng hổi.
















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 5:19 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .









    Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh trong trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....


    Sáu giờ chiều, xuống trình diện Tiểu đoàn trưởng, ông nói ngay:

    - Ông làm những chuyện nguy hiểm quá, lỡ kẹt bên đó thì nói làm sao với Lữ đoàn ?

    Tôi dạ dạ vâng vâng cho qua rồi nghiêm mặt đề nghị:

    – Thưa Thiếu tá, ngày mai cho tôi tấn công, tôi tin chắc sẽ tràn ngập vị trí tụi nó.
    Cho tôi thêm thằng 2 của Lộc, để thằng 1 của Lượm đi sau thu dọn chiến lợi phẩm.
    Chỉ xin Thiếu tá cho tôi hai chiếc tank kèm hai bên hông của tôi.

    Ông hỏi:

    – Có chắc ăn không Phán?.

    Tôi cương quyết:

    – Chắc, và nếu tràn được vị trí Thiếu tá cho phép tôi đánh thẳng lên Kỳ Ðài nếu kịp thời gian.
    Tôi theo Tiểu đoàn trưởng lên trình ông Già Hự, Ðại tá Yên Tư lệnh phó. Ông già chấp thuận.





    Ðúng 8 giờ sáng ngày hôm sau, dàn quân, hai chiếc tank Ontos hạng nặng tiến lên, mỗi chiếc trang bị 6 cây đại bác 106 ly.
    Tôi chỉ vị trí tác xạ cho hai trưởng xa người Mỹ rồi ra lệnh khai hỏa.
    Hy vọng 12 cây 106 ly này sẽ san bằng mục tiêu trước mặt cho con cái tôi được dễ dàng đôi chút.
    Nhưng mỗi chiếc tăng chỉ bắn một phát đạn duy nhất rồi chạy lùi biến mất, không biết chạy về đâu.
    Tôi hết hồn, quân đã dàn xong, bắt buộc tôi phải ra lệnh xung phong.

    Tôi hét thật lớn, hét khản cả cổ:

    – XUNG PHONG!

    Cả một đoàn quân dàn hàng ngang, không một ai nhúc nhích..


    Con đường trước mặt, con đường của 21 ngày máu và nước mắt, con đường tráng nhựa đẹp đẽ nhưng băng qua là đi vào cõi chết.

    Tôi tức giận chửi thề lung tung rồi chụp cây đại liên M.60 của người lính bên cạnh bắn một loạt dài rồi một mình tôi vừa bắn vừa băng qua đường cùng với toán cận vệ:
    Can , Việt, Ðiểu và hai thằng mang máy.


    Qua khỏi đường xông tới trước, tiếng đại liên của tôi nổ dòn.
    Ðúng lúc ấy cả đoàn quân đồng thanh hô xung phong và ào qua đường.
    Sau đó, đoàn người vượt nhanh qua mặt tôi và lướt tới trước.
    Súng nổ vang rền, đoàn quân tiến đều, M16 bắn vãi vào chốt, lựu đạn ném vào chốt, đạp chốt, băng chốt, lướt qua, cố giữ đội hình.
    Tiếng nổ inh tai liên tục, đàn áp thật mãnh liệt và chạy tới trước.
    Ðến 3 giờ chiều, chúng tôi đến xóm nhà sát cửa Sập.



    Lính vỗ vai nhau cười làm tôi bắt cười lớn vì xóm nhà này rất quen thuộc với họ.
    Lính thường hay đến xóm này rồi về kể nhau nghe con này đẹp, con kia chân dài, con nọ…
    Nào khăn, nào thau vứt bừa bãi khắp nơi.
    Lính vui vẻ kể chuyện tục cho nhau nghe và hồn nhiên đùa nghịch.
    Những tiếng cười đầy ham muốn và thèm thuồng, hơn 40 ngày, từ vùng 4 về giải tỏa Sài Gòn rồi ra đây, không thấy mặt một người đàn bà, chỉ thấy toàn máu và mồ hôi.

    Tôi ra lệnh:

    – Lộc và Sự mỗi ông cho một toán 10 người băng thật nhanh đến áp sát mặt thành xong ngồi xuống.

    Toán kế tiếp chạy đến leo lên vai toán thứ nhất để toán này đồn đồn lên thành.
    Khi bám được mặt thành thì tác xạ tối đa và bằng mọi cách giữ vị trí để làm đầu cầu.
















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 6:30 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .









    Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh trong trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....





    Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến hành động đẹp còn hơn
    tài tử xi nê.Tiếng đạn lớn nhỏ nổ rền, hai toán lên thành chiếm xong vị trí.
    Tôi cho tất cả con cái đem bàn ghế ra chất sát tường và leo lên ngay.
    Tiếng đạn và pháo địch vẫn mãnh liệt trên nóc thành, phải khóa lại.


    Một chặng đường xương máu đã vượt qua, bây giờ mục tiêu chính, mục tiêu của niềm hãnh diện,  mục tiêu của ơn sâu và nghĩa nặng:

    Là Kỳ Ðài Huế.

    Ðây là nơi tượng trưng cho linh thiêng của dân tộc nói chung và cho Huế nói riêng.


    Tôi nhớ rõ Lệnh của Trung Tướng Lê Nguyên Khang:

    " Một Người Lính Thủy Quân Lục Chiến duy nhất còn sống sót cũng phải dựng lại cho được ngọn cờ vàng tại Phú Văn Lâu".


    Duật và 20 người Lính Thủy Quân Lục Chiến cố gắng tiến chiếm 6 cây súng thần công to lớn, từ đó dùng hoả lực kềm địch ở cửa Ngọ Môn, và dùng hỏa lực tối đa và thần tốc tiến vào Kỳ Ðài.
    Phản ứng của quân cộng sản bắc việt bắt đầu yếu, 5 giờ 12 phút chiều, màu áo rằn ri Thuỷ Quân Lục Chiến đã làm chủ Kỳ Đàị kéo lá cờ xanh đỏ sao vàng đầy hận thù còn ở trên không xuống.






    Một người lính rút đâu trong người ra 1 lá cờ vàng ba sọc đỏ thật lớn.





    Niềm hân hoan vui sướng của những người Lính Việt Nam Cộng Hòa lúc tái chiếm được cố đô


    Trong niềm vui sướng cùng tột , Hạ sĩ Hạnh hét lớn:
    Thủy Quân Lục Chiến !
    Xong lấy trái hỏa châu đập mạnh định bắn pháo bông lên trời ăn mừng.
    Trong cơn say chiến thắng, Hạnh xoay ngược đầu hỏa châu vào mình, hỏa châu nổ xuyên bụng.

    Hạnh cười tươi:
    – Em không sao Ðại úy!.

    Phán nghĩ thằng em này tỉnh táo quá, chắc nó chết. Và nó chết thật. .













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 3077
    Join date : 15/06/2012

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by hoalucbinh Today at 8:28 pm


    Bây giờ chúng ta tiếp tục xem
    Những Sự Thât Về Lịch Sử Huế Mậu Thân 1968.

    Và những diễn tiến Quân Sự với hậu quả
    của trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế,  .







    Vinh Danh Những Chiến Sĩ Mũ Xanh Thủy Quân Lục Chiến của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa đã Anh Dũng hy sinh trong trận Tết Mậu Thân 1968 ở Huế, mời  tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội cùng tiếp tục xem....



    Tiểu đoàn trưởng bảo Phu Nhân giữ đầu máy chờ.
    Sau này tôi được nghe:
    Khi báo cáo về Bộ Tư lệnh Sư đoàn 1 Bộ Binh, Chuẩn Tướng Ngô Quang Trưởng xin Thủy Quân Lục Chiến dành vinh dự treo cờ cho Sư đoàn 1  Bộ Binh.
    Sáng hôm sau ngày 24 tháng 2 năm 1968 Phạm Văn Ðịnh dẫn một đơn vị của Sư đoàn 1 Bộ Binh từ cửa Thượng Tứ lên làm lễ thượng kỳ.











    Lá Cờ Vàng phất phới trên nền trời màu xám của Huế.



    Nhìn lá cờ vàng phất phới trên nền trời màu xám của Huế, tôi hãnh diện thật sự vì một thằng con của Huế đã góp phần dựng lại ngọn cờ này.

    Trung úy Sự trình tôi:

    – Thằng Hạnh chết, mình còn 67 người.

    Ðại đội ra đi hơn 170 người, sau 24 ngày và sau bao nhiêu lần bổ sung quân số, chỉ có 3 mục tiêu: con đường, cửa Sập và Kỳ Ðài mà bây giờ tôi chỉ còn lại 67 người..



    Sáng hôm sau tôi về phối trí đóng quân lục soát ở khu vực cửa Ðông Ba, Nhà Thương Nhỏ, chợ Xép, ngã tư Anh Danh. Bộ chỉ huy của tôi đóng tại một tiệm cầm đồ, tiệm này có Tôn và Lưu cùng học một lớp với tôi hồi nhỏ.
    Trong nhà không còn ai cả.
    Chiều hôm đó tôi gặp lại rất nhiều bạn bè cũ.
    Tình hình chưa được an ninh hoàn toàn nhưng đóng ở đây chúng tôi nhẫn nha hơn trước nhiều.
    Tôi đi kiểm soát các vị trí và cho lệnh
     lục soát tàn quân cộng sản bắc việt và việt cộng năm vùng..
















    Sponsored content

    PhimViet Re: Cách Nay Nửa Thế Kỷ Ở Đất Nước Việt Nam- Tỉnh Thừa Thiên-Huế Là Địa Ngục Trần Gian Có Thật

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Wed Oct 18, 2017 9:01 pm