Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Share
    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Jul 21, 2017 7:32 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  

    Nhớ Lại Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi, Đà Nẵng: Ngày 24 tháng 8 năm 1964


    Kể từ khi nước Việt Nam Cộng Hòa   rơi vào tay cộng sản, thì người Việt tỵ nạn chúng ta chỉ còn biết và tưởng niệm ngày 30 tháng 4 năm 1975, là ngày Quốc Hận.

    Nhưng ngược thời gian trở về cuối thập niên 1950, và đầu năm 1960.
    Khi Tổng Thống Ngô Đình Diệm, Người đã khai sinh ra nền Cộng Hòa Việt Nam, thì người dân miền Nam đã từng tưởng niệm Ngày Quốc Hận là ngày 20 tháng 7 năm 1954.
    Ngày ấy, theo hiệp định Genève, đất nước
    đã bị cộng sản Bắc Việt và Pháp chia cắt thành hai miền bởi giòng sông Bến Hải.
    Miền Bắc do Hồ Chí Minh cai trị, với những cuộc “cách mạng” máu đổ đầu rơi, con tố cha mẹ, vợ tố chồng.
    Rồi “cách mạng văn hóa” làm cho không biết bao nhiêu người đã phải chết thảm, hoặc bị tù đày, tàn hại đến cả một đời người!


    Trong khi đó, tại miền Nam. Dưới sự lãnh đạo của Tổng Thống Ngô Đình Diệm đầy lòng nhân áí, Người đã quên mình, tận hiến cho Quốc Gia và Dân tộc, vì không phải chỉ ưu tư riêng cho người dân miền Nam, mà là toàn dân Việt;  trong đó, có cả đồng bào đang phải sống   dưới chế độ cộng sản ở bên kia vĩ tuyến.

    Thời kỳ ấy, Nền Cộng Hòa Việt Nam còn non trẻ, không được đồng minh và quốc tế viện trợ   như Việt Nam cộng sản hiện tại.

    Nhưng Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã xây dựng được một nước Việt Nam Cộng Hòa tự do, phồn thịnh.
    Từ thành thị cho đến thôn quê, nơi đâu cũng được sống trong cảnh thanh bình.
    Ngày đó, ở quê tôi mỗi đêm về, tôi thường được nghe những tiếng sáo trúc và tiếng đàn Mandoline, qua nhiều bài ca mà tôi vẫn còn nhớ, như bài:

    “Khúc hát ân tình” sau đây:

    “Người từ (là) từ phương Bắc, đã qua giòng sông, sông dài, tìm đến phương này, một nhà thân ái. Ơi! ... Tình Bắc duyên Nam tình chung muôn đời ta đắp xây.

    Gặp nàng, nàng là thôn nữ, mắt duyên cười say môi hồng, tình thắm đôi lòng, mộng vàng chung bóng. Ơi ... Mạch sống dâng hương (là hương) cần lao chung đời vai sánh vai.

    Cùng góp bàn tay, thương yêu nhau rồi, ngô khoai hai mùa ngát một niềm vui, cho thơm hương đời lúa vàng tình ơi. Ngày mai hạnh phúc nơi nơi reo cười, quê hương thôi đau sầu ngăn sông núi cách chia, ta đem yêu thương về cho phương Bắc.

    Tìm về mãnh vườn hoa thắm, hái bông tầm xuân trao nàng lời hát ân tình hồng hồng đôi má. Ơi ... đời sống yên vui. Dìu nhau đi vào chung bóng mơ”.


    Tuy nhiên, dẫu rằng được sống trong an bình, no ấm. Nhưng người dân miền Nam tự do vẫn biết, và hướng vọng đến những đồng bào ruột thịt, đang phải gánh chịu những khổ đau ở bên kia vĩ tuyến, như lời của con sông Bến Hải:




    “... Con sông Bến Hải từ độ chia hai,
    Đêm đêm nó khóc than hoài
    Hờn căm cộng sản chia hai nhịp cầu
    Lớn lên từng đợt u sầu
    Bao giờ Nam-Bắc nhịp cầu sang ngang
    Bên đây đời sống thênh thang
    Bên kia kiếp sống điêu tàn xác xơ
    Ruộng đồng lúa mọc lơ thơ
    Máu pha nước mắt ngập bờ tre xanh. ......”


      Chính vì thế, mà Tổng Thống Ngô Đình Diệm đã có chủ trương Bắc Tiến. Nhưng tiếc rằng, con đường Bắc Tiến chỉ mới ở bước đầu, thì vị Tổng Thống đã có công nghiệp khai sinh ra Nền Cộng Hòa Việt Nam đã đi vào lịch sử.
















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Jul 21, 2017 10:25 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  

    Đôi Dòng Về Đồng Bào Miền Bắc Di Cư Tỵ Nạn cộng sản.


    Nhưng có phải tất cả người dân Việt sống trên mãnh đất miền Nam, cũng đều được sống trong yên lành như đã kể hay không?

    Tôi xin thưa ngay là KHÔNG.
    Và những người dân ấy là ai?
    Tôi cũng xin thưa:


    Họ là đồng bào miền Bắc, họ đã từng đứt ruột, nuốt nước mắt rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn lên đường vào Nam để trốn chạy cộng sản.

    Trong hơn một triệu người di cư đó, không phải tất cả đều là người Công Giáo, mà còn có Phật giáo, hoặc chỉ theo “đạo” thờ cúng ông bà.
    Họ đã vào Nam với đôi bàn tay trắng.
    Nếu so với sự giúp đỡ của các nước Âu-Mỹ đối với người Việt
    tỵ nạn cộng sản sau ngày 30 tháng 4 năm 1975,   thì vào thời ấy, vì đất nước còn nghèo, nên Tổng Thống Ngô Đình Diệm chẳng giúp đỡ cho người Bắc di cư được bao nhiêu. Ngay cả nước Pháp, mà ngày xưa người Việt đã từng gọi họ là thực dân, từng chiến đấu chống họ. Nhưng những người Việt tỵ nạn tại Pháp, vẫn được hưởng những quyền lợi không kém người bản xứ.
    Vì thế, làm cho họ bực bội không ít.
    Tôi chỉ nói qua đôi chút khi người Việt mới đến Pháp như sau: 


    Khi đặt chân đến nước Pháp, bốn tháng đầu tiên, người Việt  tỵ nạn cộng sản ở tại trung tâm tiếp nhận người tỵ nạn, được trợ cấp tiền bạc, nhà ở, điện, nước miễn phí.
    Sau bốn tháng, văn phòng xã hội phải lo tìm thuê nhà, rồi còn dắt người mình đi xem nhà, được chọn lựa, khi nào vừa ý, mình chấp nhận.
    Lúc đó họ phải lo mua sắm giường, tủ, bàn, ghế ...

    Nói chung, là họ trang bị tất cả các vật dụng cần thiết, mà là đồ mới.
    Khi ấy, người tỵ nạn mới chịu đến ở.
    Những người có mức thu nhập thấp bị bệnh tật, đôi khi có trực thăng chở đi cấp cứu, nằm bệnh viện, kể cả bệnh viện tư, hoặc bác sĩ đến tận nhà khám bệnh, chính phủ cũng trả tiền trăm phần trăm.
    Người già trên bảy mươi tuổi, nếu không tự lo cho bản thân được, thì văn phòng xã hội cho người hàng ngày đến tận nhà chích thuốc, tắm rửa, nấu nướng, rồi múc thức ăn đưa tận miệng, cho ăn, uống ... ...Chính phủ cũng trả tất cả các chi phí.


    Như vậy, so với đồng bào miền Bắc di cư vào Nam vào thời điểm 1954.
    Họ không được Tổng Thống Ngô Đình Diệm ưu đãi quá nhiều, như một số người đã cố ý tuyên truyền.
    Như đã nói, họ vào Nam với khối óc và đôi bàn tay trắng, họ bắt đầu xây dựng lại tất cả.
    Trong đoàn người di cư ấy.
    Một số đông đã dừng chân tại thành phố Đà Nẵng.
    Vì mới vào vùng đất mới, họ đã tìm đến những khu đất rộng, thưa dân, để dựng lên những căn chòi cùng chung sống với người dân xứ Quảng.
    Rồi sau đó là những mái tranh, những căn nhà lợp ngói khang trang bởi óc sáng tạo, kèm theo sự chịu đựng khó nhọc, tảo tần như họ vẫn thường nói: “Buôn tàu bán bè, không bằng ăn dè hà tiện.”
    Và tại thành phố Đà Nẵng đã có nhiều khu định cư của đồng bào miền Bắc như: Thanh Bồ, Đức Lợi, Thanh Bình, Tam Tòa, Phước Tường và Sơn Trà. Trong những khu này không phải chỉ có người Bắc Công Giáo, mà có người Bắc Phật giáo, và cả người Quảng Nam cùng sống chung trong tình thân ái.


    Nhưng ác hại thay, các ông thầy chùa vốn lòng dạ bất nhân, nên cứ thường xuyên tìm mọi cách để tuyên truyền, xuyên tạc, bịa đặt ra những điều mà đến Trời cũng phải sợ, nên tôi chẳng dám viết lên bất cứ ở nơi đâu.
    Trên đời này, ai cũng biết miệng người, đôi khi cũng độc hại chẳng kém miệng rắn.
    Nhưng miệng rắn hay độc dược, đôi khi cũng không độc hại bằng miệng của thầy chùa.


    Để chứng minh, tôi xin tường thuật và nêu lên đầy đủ những sự kiện và nhân chứng về cuộc thảm sát tại Thanh Bồ-Đức Lợi, Đà Nẵng vào ngày 24 tháng 8 năm 1964 .
















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Fri Jul 21, 2017 11:25 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  



    Nhà sư Thích Minh Chiếu kẻ gây tội ác, và cầm đầu của cuộc bạo loạn miền Trung.


    Nguyên Nhân Của Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi:


    Thực ra, những nguyên nhân mà các “thầy” đưa ra đều không đúng với mục đích chính.
    Vì tất cả không hề có một chút gì dính dáng đến đồng bào miền Bắc di cư cả.
    Như tất cả quý vị, những ai có đọc sách, báo, hay đã từng theo dõi qua các biến cố trước ngày mất nước, đều đã biết đến cái nguyên nhân của cuộc tấn công Thanh Bồ-Đức Lợi là bởi cái “Hiến chương Vũng Tàu”. Do tướng Nguyễn Khánh công bố.  


    Nhưng thật vô cùng tàn ác, vì Phật giáo đã mượn cái “Hiến Chương Vũng Tàu” để đánh giết và tiêu trừ đồng bào miền Bắc di cư.
    Vì đồng bào miền Bắc nói chung, và đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi nói riêng KHÔNG hề dính dáng,và cũng KHÔNG ủng hộ tướng Nguyễn Khánh hay cái “Hiến Chương Vũng Tàu”.


    Nhưng cũng thật vô cùng phi lý, khi Phật giáo thành lập “Hội đồng Nhân dân Cứu quốc”, tại Đà Nẵng do Thích Đôn Hậu “lãnh đạo”.
    Và nói là để “phản đối Hiến Chương Vũng Tàu”; nhưng rồi sau đó lại
    tấn công, đánh, giết ông Trần Sô và đồng bào miền Bắc di cư. Đồng thời đốt sạch nhà cửa của họ.

    Tôi cũng xin nói thêm, là cũng cùng thời gian. Phật giáo cũng đồng loạt phong tỏa các khu định cư của đồng bào miền Bắc như: Thanh Bình, Tam Tòa, Phước Tường và Sơn Trà. Để chuẩn bị tấn công như Thanh Bồ-Đức Lợi.
    Nhưng, như người dân Đà Nẵng đã từng nói với nhau rằng:
    Có lẽ những tiếng kêu cầu đầy nước mắt, đau thương, tang tóc của đồng bào trong cơn máu lửa, đã thấu đến tận Trời cao. Nên ông Trời đã nhủ lòng xót thương, mà cứu vớt những đồng bào trong các khu dân cư còn lại.


    Trở lại với cái gọi là “Hội Đồng Nhân Dân Cứu Quốc”. Tại Đà Nẵng: Ngày 24 tháng 8 năm 1964, Thích Đôn Hậu, Chánh đại diện Phật giáo miền Vạn Hạnh (miền Trung) đã đưa “Lực lượng Phật giáo Cứu quốc” từ Huế vào Đà Nẵng.

     

    Thích Đôn Hậu, có những hành vi cộng sản, đăc biệt là trong
    cuộc bạo loạn bàn Phật xuống đường tại thành phố Đà Nẵng

    Trong đó, có những tên quen thuộc như sau: bác sĩ Lê Khắc Quyến: Chủ tịch Trung ương Hội đồng Nhân dân Cứu quốc, Hoàng Phủ Ngọc Tường, Hoàng Phủ Ngọc Phan, Nguyễn Đắc Xuân, Lê Tuyên, Tôn Thất Dương Kỵ, Tôn Thất Hanh ... Và khoảng hai ngàn “Thanh niên Phật tử Cứu quốc” vào Đà Nẵng, kết hợp với “Lực lượng Phật giáo Cứu quốc Đà Nẵng” với những tên cầm đầu như: Phan Xuân Huy, La Thành Tỵ, Hà Xuân Kỳ, Phan Chánh Dinh, Vĩnh Kha, Vĩnh Linh, Hồ Công Lộ, Nguyễn Văn Lương, Lê Văn Tương, Nguyễn Văn Côn, Nguyễn Văn Tổng ...

    Phía thầy chùa gồm có:  -Thích Minh Chiếu, Thiếu tá Trưởng phòng Tuyên úy Phật giáo Vùng 1 Chiến thuật, kiêm Chánh Đại diện Tỉnh hội Phật giáo Đà Nẵng. (Hiện nay, là Hòa thượng viện chủ “Chùa Phật giáo Việt nam” tại Hoa Kỳ, như tôi đã viết trong bài Những Mùa Xuân Qua ở số Báo Xuân Đinh Hợi.

    - Thích Hạnh Đạo, Đại úy Tuyên úy phó Đại diện Tỉnh hội Phật giáo Đà Nẵng. Thích Hạnh Đạo hiện đang có mặt tại Hoa Kỳ.


     Thích Minh Tuấn: ngày 30 tháng 4 năm 1975, là Hiệu trưởng trường Trung học Bồ Đề, Đà Nẵng, đã đích thân dẫn đầu “Lực lượng Hòa hợp-Hòa giải Phật giáo” đã đưa cả đoàn xe ra tận đèo Phú Gia để đón bộ đội Bắc Việt của Nguyễn Chơn tướng việt cộng, vào thành phố Đà Nẵng mà tôi đã viết qua bài 30 tháng 4 năm 1975: Máu và Nước Mắt.
    Qua Đại hội ngày 1 tháng 10 năm 2003, là Hòa thượng đã được “Suy cử” vào “Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương Viện Tăng Thống GHPGVNTN”. 
     

    - Thích Long Trí, Chánh Đại điện Tỉnh hội Quảng Nam.

    - Thích Như Huệ, Đại úy Tuyên úy, phó Đại diện Tỉnh hội Quảng Nam. Hiện nay, là Hòa thượng, qua Đại hội ngày 01/10/2003, Thích Như Huệ đã được “Suy cử” vào “Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương Viện Tăng Thống kiêm Chủ tịch Giáo hội Phật Giáo tại Úc và Tân Tây Lan”.

    - Thích Thiện Duyên, Chánh Đại diện Tỉnh hội Quảng Tín.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 1:55 am


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  



    Khủng Bố và Giết Người:


    Từ sáng sớm ngày 24 tháng 8 năm 1964, các khuôn hội Quảng Nam-Đà Nẵng, đã ra lênh cho Phật tử tập trung về chùa Pháp Lâm ở số 500, đường Ông Ích Khiêm Đà Nẵng, để đi biểu tình.
    Mặt khác, các thầy ra lệnh cho “Lực lượng Thanh niên Phật tử Cứu quốc” tay cầm gậy gộc, gạch, đá xông vào các chợ buộc đồng bào phải bãi thị để đi biểu tình.


    Điều này, trong “Mùa Biển Động, tập 1” nhà văn Nguyễn Mộng Giác có viết, tôi xin được trích nguyên văn như sau: 


    “Ban chủ biên tờ Lập Trường, Giáo hội Phật giáo miền Trung, cử cán bộ đi vào, đi ra đèo Hải Vân như thoi dệt cửi.
    Trong các địa phương, Mặt trận hy vọng tổ chức được các chi nhánh hùng hậu.
    Đà Nẵng là chỗ có nhiều hy vọng nhất.
    Còn Quảng Nam, Quảng Ngãi ư ?
    Thế lực Quốc Dân Đảng cực đoan mạnh quá, trong khi Phật giáo lại yếu kém rời rã ...
    Tường đích thân vào Đà Nẵng lo phát động phong trào là do vậy.
    Chàng không bao giờ xem thường thế lực Công Giáo ở đây, là các khu giáo dân bao quanh thành phố ... Đà Nẵng không phải là chỗ dễ bác sĩ Chủ tịch đã vỗ vai cẩn thận dặn dò Tường... “ Và “ Không thể chấp nhận được rằng: Trong lúc mình thao thức với tình hình đất nước, lại có những người dân Đà Nẵng thản nhiên ngồi quán phở, thản nhiên ngồi quán chờ từng giọt cà phê rơi xuống cái ly sữa, thảnh thơi đi chợ, thảnh thơi đi bát phố.
    Họ cũng không chấp nhận cả những kẻ bỏ Đà Nẵng tất bật rối rít lên sân ga, bến xe, bến phà để đi làm ăn nơi khác ...
    Cho nên trước cuộc biểu dương thành hình.
    Nhiều toán học sinh lực lưỡng cầm gậy, đến các chợ buộc bạn hàng bãi thị, lên bến xe buộc tài xế, lơ xe nghỉ việc.
    Giới chợ búa đâu có chịu nhượng bộ dễ dàng ...”



    Quý độc giả đã đọc qua bài 30 tháng 4 năm 1975: Máu Và Nước Mắt và Cuộc Bạo Loạn Miền Trung: Mùa Hè 1966.

    Bây giờ lại đọc những dòng của nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết.
    Chắc quý vị đã biết qua các biến cố ấy, đã có rất nhiều người Bị đi biểu tình, Bị đi diễn hành chứ không phải do tự nguyện.

    Và người viết tự thấy, phải cần nói đến những
    hành vi khủng bố của “Thanh niên Phật tử Cứu quốc”. Khi đám này dùng gậy gộc lùa được một số đồng bào từ các chợ đến “chùa” Pháp Lâm, thì tại sân chùa cũng đã đủ mặt “Lực Lượng Phật Tử Cứu Quốc”.
    Những tên côn đồ này là tự nguyện, vì đã đi theo tiếng gọi của ... thầy chùa tại “chùa” Pháp Lâm.


    Người cầm đầu “Lực lượng Phật giáo Cứu quốc” là Thích Minh Chiếu với chức thiếu tá Trưởng phòng Tuyên Úy Phật giáo Vùng 1 Chiến thuật.
    Y đã trang bị vũ khí cho “Thanh niên Phật tử Cứu quốc”.
    Thích Minh Chiếu đã ra lệnh cho đoàn biểu tình phải đi đến sân vận động Chi Lăng, tại đường Đông Kinh Nghĩa Thục để dự “mít-tinh”.


     Nhưng một điều đã làm cho người dân cả thanh phố Đà Nẵng, đều phải kinh hoàng, khủng khiếp.
    Đó là lúc đoàn biểu tình đang đi từ “chùa” Pháp Lâm đến trước phòng mạch của Bác Sĩ Thái Can (tức thi sĩ Thái Can), ở ngã ba đường Hùng Vương-Triệu Nữ Vương, nhìn xéo sang rạp hát Chợ Cồn.
    Thì cũng là lúc ông Trần Sô một Hạ sĩ quan thuộc chi khu Điện Bàn, Quảng Nam vừa dắt đứa con trai mười tuổi đi khám bệnh ở phòng mạch của Bác Sĩ Thái Can.
    Lúc ông Trần Sô vừa ra khỏi phòng mạch, một tay ông dắt chiếc xe đạp, tay kia dắt đứa con nhỏ. Vừa ra đến cổng,
    thì trong đoàn biểu tình bỗng có nhiều tiếng la lớn:





    “A... Cái thằng Cần Lao ác ôn... Nó là thằng Cần lao ác ôn... Bắt nó đi... Đánh cho chết nó đi... .”

     Đứa con nhỏ của ông Trần Sô sợ quá, nên chui vào phía trong cổng, và đã được cứu sống. Còn ông Trần Sô không sao thoát được, vì lũ côn đồ này quá đông.
    Chúng liền xông vào, túm lấy ông rồi dùng gậy gộc, gạch, đá, nắm đấm, chân giày, chúng thi nhau đánh, đấm, đạp cho đến khi ông đã chết hẳn, toàn thân và áo quần ông nhuộm đầy máu.
    Nhưng chúng vẫn chưa tha.
    Chúng còn xúm nhau bê một tảng đá lớn, đem giáng thẳng xuống mặt của ông, làm cho đầu ông bẹp dí sát mặt đường, máu và óc của ông hòa lẫn thành một bãi bầy nhầy trắng, đỏ, hồng, chẳng ai còn thấy mặt mũi của ông nữa cả.















    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 2:35 am


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  


    Khủng Bố và Giết Người:




    Sau đó, khi đoàn biểu tình bỏ đi, nhờ những giấy tờ tùy thân trong túi áo của ông, đồng bào đã xác định tên họ của ông, nên họ đã cho người nhắn tin cho thân nhân đi nhận xác.
    Nhận được hung tin, một người nỗi tiếng tại Quảng Nam đó là Học giả Trần Thuyên, ông là con trai út của nhà cách mạng Trần Quý Cáp, đã đến nhận xác ông Trần Sô là cháu gọi ông Trần Thuyên là chú. Khi nhận xác ông Trần Sô ông đã thốt lên:
    “Thật vô cùng dã man.”.


    Trước cảnh thương tâm ấy, chính Bác Sĩ Thái Can đã giúp hai ngàn đồng (tiền  Việt Nam Cộng Hòa), để chôn cái xác không đầu của ông Trần Sô.
    Điều này, trước đây khi Bác Sĩ Thái Can còn khỏe tôi đã có viết qua trên Văn Nghệ Tiền Phong.
    Song, không phải là một bài viết về cuộc thảm sát Thanh Bồ-Đức Lợi, nên không đầy đủ.

    Học giả Trần Thuyên hiện đang có mặt tai Hoa Kỳ.
    Cụ đã cho xuất bản cuốn sách “Tôi Đã Chọn” Cụ đã chọn con đường vác Thánh Giá.
    Cái chết của ông Trần Sô, một quân nhân gương mẫu, một người hiền lương.
    Còn ông có phải Cần Lao hay không, chẳng ai biết được.
    Nhưng nếu là Cần Lao thì phải chết thảm như thế hay sao?
    Vì thế, cái chết đau thương của ông Trần Sô, thì cho đến hôm nay, và mãi mãi không thể phai mờ trong tâm trí người dân Đà Nẵng.



    Sau khi giết chết ông Trần Sô. Thích Minh Chiếu ra lệnh cho đoàn biểu tình tiếp tục đi đến sân vận động Chi Lăng dự “mít-tinh”. Với khẩu hiệu: “Đả đảo Mỹ-Khánh”.

    Đến cuối cuộc “mít-tinh”, số đồng bào đã bị lùa ở các chợ đi biểu tình cứ tưởng rằng sẽ được cho về.

    Không ngờ, Thích Minh Chiếu lại ra lệnh tất cả phải xuống Tòa Thị Chính Đà Nẵng.

    Khi đến trước Tòa Thị Chính ở đường Bạch Đằng, “Lực Lượng Phật Giáo Cứu Quốc” đã dùng loa phóng thanh kêu gọi Hải quân Đại tá Lê Quang Mỹ, Thị trưởng Đà Nẵng phải ra trình diện, và phải bàn giao chức Thị trưởng Đà Nẵng cho Phan Xuân Huy.


    Đại tá Lê Quang Mỹ không chấp nhận, nên ông đã trốn ra cửa sau, rồi chạy ra Duyên Khu Hải Quân Tiên Sa, để tỵ nạn Phật giáo.  

    Sau cả giờ gào thét rã hơi, mà vẫn không thấy bóng dáng của Đại Tá Lê Quang Mỹ ở đâu cả,
    bọn Tăng Phỉ như: Thích Minh Chiếu, Thích Như Huệ, Thích Hạnh Đạo, Thích Long Trí, Thích Thiện Duyên, Thích Từ Mẫn, Thích Minh Tuấn ... cùng Phan Xuân Huy, La Thành Tỵ... là những tên Hạ Bộ của thầy chùa, đã ra lệnh cho “Lực Lượng Phật Giáo Cứu Quốc” xông vào Tòa Thị Chính lục soát.

    Chúng đã lùng xét từng phòng, nhưng không tìm thấy Đại tá Lê Quang Mỹ, nên lũ lục lâm này tưởng rằng Đại tá Lê Quang Mỹ đang trốn một chỗ bí mật nào đó, chứ không thể chạy ra ngoài được.
    Vì vậy,  chúng đã đập phá hết các vật dụng, rồi dùng xăng tưới vào các phòng và châm lửa đốt cháy Tòa Thị Chính.

    Duy có một điều đã khiến mọi người dân Đà Nẵng đều phải khiếp sợ Phật giáo Ấn Quang.
    Ấy là tất cả các cuộc biểu tình, các “thầy” đều ra lệnh cho “Phật tử ruột” khi đi “biểu tình” phải đem theo đầy đủ gậy gộc, gạch, đá... và bắt buộc phải mang xăng theo.


    Vì thế, tất cả những cuộc “biểu tình” cũng đều có lửa và máu!!!














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 3:13 am


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  





    Cuộc Thảm Sát Bắt Đầu :

    Khi nói đến Thanh Bồ, thì nhiều người đều có kèm theo Đức Lợi.
    Vì phường Thanh Bồ nằm phía mặt tiền, cổng quay mặt ra đường Đống Đa, còn phường Đức Lợi lại nằm phía sau Thanh Bồ sát bờ biển.
    Ngoài chiếc cổng nhỏ ở góc đường Bạch Đằng, người dân Đức Lợi và Thanh Bồ thường ra vào thành phố cùng một cánh cổng chính dẫn ra đường Đống Đa.
    Ngoài ra, hai khu này đa số là đồng bào miền Bắc di cư. Bởi thế, mọi người đều gọi chung là Thanh Bồ-Đức Lợi.


    Sau khi đốt cháy tòa Thị Chính Đà Nẵng, các thầy chùa như: Thích Minh Chiếu, Thích Như Huệ, Thích Hạnh Đạo ... và những hạ bộ như : Phan Xuân Huy, La Thành Tỵ ... là đám cầm đầu ra lệnh cho đoàn biểu tình đi thẳng xuống Thanh Bồ- Đức Lợi.

    Lúc Lực Lượng Phật Giáo Cứu Quốc đến trước một cao ốc cho Mỹ thuê, phía trái cánh cổng Thanh Bồ, quay mặt ra đường Đống Đa. Đám này đã kiếm chuyện gây hấn với các nữ công nhân tại cao ốc này, chúng hét to bằng những lời lẽ hạ cấp, tục tỉu, vô giáo dục nhưng tôi chỉ ghi lại một câu thôi, nguyên văn như sau :

    “ Ê ! Mấy con đĩ Mỹ ... Mấy con đĩ Mỹ ...”



    Lúc đó, các nữ công nhân đang lau nhà ở lầu 01.
    Bỗng nghe những lời lẽ ấy.
    Tự ái và danh dự bị tổn thương.
    Nên trong số người đó, có chị Phạm Thị Liễu quê ở xã Kỳ Hà, Quảng Tín, ra Đà Nẵng làm công.
    Vì uất ức nên chị Liễu đã bưng nguyên xô nước bẩn đang lau nhà đem
    tạt thẳng xuống đầu đám “ Phật giáo Cứu quốc”.


    Việc làm này của chị Liễu, nếu bình tâm mà suy xét, thì không thể trách chị được.
    Bởi các chị ấy, là những người dân từ các làng quê
    đã bị việt cộng đánh chiếm, hoặc đã mất an ninh vì sợ bị việt cộng bắt đưa lên rừng núi làm du kích, nên họ đã chạy về thành phố, nhưng chính quyền lại vô trách nhiệm, chẳng hề giúp đỡ một chút gì cả.
    Nên họ phải tự tìm cách để mưu sinh.
    Họ là những phụ nữ thật đáng thương.

    Ngược lại, “ Phật giáo cứu quốc” chẳng những không hề thương xót mà lại còn buông những lời hạ nhục họ nữa ? !!!

    Nhưng, mọi chuyện chưa kết thúc ở đó.
    Vì sau khi bị tạt nước lau nhà, “ lực lượng Phật giáo cứu quốc” đã dùng gạch, đá ném lên tòa cao ốc này, làm mấy cánh cửa kiếng vỡ tan.
    Thấy vậy, một người Hoa Kỳ mới dọa bằng cách lấy súng tùy thân bắn mấy phát chỉ thiên. Rồi bảo công nhân vào nhà đóng cửa lại.

    Không làm gì được chị Liễu. “ lực lượng Phật giáo cứu quốc” bèn kéo nhau tới trước cổng Thanh Bồ. Tay múa gậy, mồm la hét :

    “Cần Lao ác ôn ! Chúng mầy ở trong nầy ! Chúng mầy ra đây ! Chúng mầy không ra, thì chúng tao cũng vô lôi cổ chúng mầy ra mà đánh cho chết hết.”

    Tiếp theo là những tiếng hét to hơn :

    “Bọn Cần Lao ác ôn, chúng nó ở trong nầy ! Vô đi ! Vô đi ! Giết sạch hết đi !”


    Nghe những tiếng la hét như thế, đồng bào có mặt ở đó cứ tưởng là chúng la cho đỡ tức, vì bị tạt nước bẩn.
    Không ai ngờ là chúng giết người thật.














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 4:12 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  






    Thanh Bồ-Đức Lợi Máu Lửa :


    Khi nghe những tiếng la hét vang dậy  của lũ lục lâm.
    Và thấy đồng bào hoảng hốt. Vì Thanh Bồ-Đức Lợi cũng là khu Tổng kho, trong đó gồm có : Kho gạo, kho lương thực … Nên các chủ kho là những người đã có sáng kiến xây dựng lên chiếc cổng, mục đích để bảo vệ an ninh và tài sản của các kho.
    Họ thấy lo sợ nên đã bảo hai thiếu niên Phòng Vệ Dân Sự ra đóng cổng lại.


    Thấy vậy, “ lực lượng Phật giáo cứu quốc” liền xúm nhau xông vào phá cổng và túm lấy hai thiếu niên, rồi dùng gậy gộc, gạch., đá, nắm đấm, chân giày.
    Chúng cũng đã xúm nhau vào đấm, đá, đánh, đạp vào tấm thân gầy yếu của hai em, cho đến khi cả hai đếu gục chết.


    Thương xót hai em, một Hạ sĩ quan Không quân không biết từ đâu chạy ra tìm lời phân giải. Thì lập tức lũ côn đồ này liền vồ lấy vị quân nhân, rồi cũng dùng gậy gộc, gạch, đá, đánh anh cho đến khi chết hẳn.
    Nhưng   “  Phật giáo cứu quốc” cũng chưa chịu buông tha.
    Mà chúng cùng nhau bẻ dây kẽm gai ở bờ tường rào, đem cột vào cổ hai thiếu niên và vị quân nhân.
    Rồi chúng xúm nhau đem treo cả ba cái xác chết này lên cổng Thanh Bồ mới hả dạ.


    Trước mắt mọi người lúc ấy.
    Xác chết của hai em bé, bị treo lơ lửng trên cổng Thanh Bồ.
    Hai cái cổ của hai em bị gãy nơi bị cột dây thép, máu ứa ra từ những chổ có mắt kẽm gai đâm vào.
    Đầu ngã sang một bên.
    Áo quần đẫm máu.
    Cả khuôn mặt đã biến dạng, sưng vù.
    Bốn dòng máu đỏ sẫm ứa ra từ hai chiếc miệng của hai em dù đã chết.
    Nhưng bốn con mắt ngây thơ của hai em đều mở to nhìn xuống
    đám “ người” đã nhân danh là “ lực lượng Phật giáo cứu quốc”!!!

    Nhưng chưa hết đâu. Bởi trong cơn say máu người   “  Phật giáo cứu quốc” đã ồ ạt xông vào khu dân cư Thanh Bồ-Đức Lợi.
    Tay vung gậy gộc, gạch, đá mồm la hét :

    “Cần lao ác ôn đâu ! …Giết hết …! ”

    Rồi có những tiêng la to :

    “Hãy đốt nhà chúng nó ! Đốt hết ! Đốt sạch đi !”

    Chúng cũng đã dùng loa phóng thanh kêu gọi :

    “Yêu cầu đồng bào Quảng Nam, hãy mau mau tách rời khỏi dân Bắc cầy, và gia nhập vào Lực lượng Phật giáo Cứu quốc, thì nhà sẽ được chừa ra không bị đốt.”


    Nhưng đồng bào Quảng Nam chẳng có một người nào chịu nghe lời của chúng cả.
    Vì chỉ có người ngu tới tin là  
    “ gia nhập lực lượng Phật giáo cứu quốc, thì nhà sẽ được chừa ra không bị đốt”.

    Vì lửa đâu có biết phân biệt cái nhà nào là của người Quảng hay người Bắc.
    Bởi nhà cửa liền nhau, hể đốt một cái là nó sẽ lan ra cháy sạch hết cả Thanh Bồ-Đức Lợi.

    Vả lại, qua những năm dài chung sống với người Bắc di cư, người Quảng Nam đâu có thấy “ Cần Lao ác ôn” ở chổ nào, mà họ chỉ thấy đồng bào miền Bắc với những tấm lòng đầy nhân ái.
    Vì thế, máu của đồng bào Quảng Nam đã hòa lẫn với máu của đồng bào miền Bắc trong  
    cuộc thảm sát Thanh Bồ-Đức Lợi !  

    Sau một hồi la hét, chẳng thấy bóng dáng ai cả. Chúng đã dùng xăng tưới vào mấy căn nhà nhà của đồng bào ở đầu con đường chính dẫn vào Thanh Bồ-Đức Lợi và châm lửa đốt.

    Lúc này, dân Thanh Bồ-Đức Lợi đa số là ngư dân nên đàn ông đã ra biển. Chỉ còn đa số là phụ nữ và trẻ em.

    Khi ngọn lửa bốc cháy, thì những người không ra biển hôm ấy đã kêu gọi mọi người chạy ra phường Đức Lợi ở ven biển phía sau Thanh Bồ. Rồi tất cả đồng bào Thanh Bồ- Đức Lợi đều bồng bế nhau lên thuyền cùng chạy ra khơi
    để tỵ nạn Phật giáo.













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 4:59 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  






    Thanh Bồ-Đức Lợi Máu Lửa :


     Trừ bốn nạn nhân đã bị chết thảm trước mắt đồng bào, đó là : Ông Trần Sô sau khi bị đánh chết, đã bị dập đầu, hai em bé và vị Hạ sĩ quan Không quân sau khi bị đánh chết đã bị treo cổ trên cổng Thanh Bồ bằng dây kẽm gai. Ngoài ra, không ai biết chính xác được về con số thương vong, trong cuộc thảm sát này. 

    Vì ngay cả chính quyền lúc ấy đã làm ngơ, không hề để tâm đến, không hề giúp đở đồng bào lâm nạn.
    Nhưng người ta đều biết đã có những cụ già, em bé, phụ nữ mang thai không chạy kịp, nên sau đó người thân chỉ còn tìm lại được nắm xương khô trong đống lửa đã tàn, vì cả hai phường Thanh Bồ-Đức Lợi đã bị cháy sạch.


    Riêng số đồng bào chạy thoát được lên thuyền, cũng lâm vào cảnh rất thương tâm:

    Bởi, khi cố chạy từ trong đám cháy để thoát thân, nên rất nhiều người lớn, bé đã bị bỏng, bị thương, mà họ không hề mang theo được một thứ gì để cứu thương cả.
    Vì thế, có những phụ nữ mang thai đã sinh non trên thuyền, đã chết cả mẹ lẫn con.
    Đến lúc các thuyền tìm cách đưa những người bị thương đến các bệnh viện, thì có người đã chết.
    Còn các bệnh viện lúc ấy đã chứa đầy bệnh nhân và cũng là nạn nhân của  
    Phật giáo tại Thanh Bồ-Đức Lợi..

    Cũng trong “ Mùa Biển Động- tập 1” Nhà văn Nguyễn Mộng Giác có viết về cuộc thảm sát này như sau :

    “Cháy, cháy. Chúa ơi ! Chúng nó đốt nhà. Cứu tôi với ! ... Khói ngùn ngụt bốc lên, cùng với tiếng nỗ gỗ và tre nỗ lốp bốp ... Thanh niên cầm sẵn Garant vẫn được phát cho Nhân dân tự vệ khu từ trước. Toán thanh niên ô hợp cầm biểu ngữ truy lùng Cần Lao vừa hiện ra thì tất cả chuông nhà thờ đều rung lên liên hồi. Cuộc thánh chiến bắt đầu.”

    Những điều nhà văn Nguyễn Mộng Giác đã viết ở trên.

    Tôi chắc chắn chỉ đúng với chuyện đốt nhà, và cái đám “truy lùng Cần Lao”.
    Nhưng “Thánh chiến” thì KHÔNG.  Vì “phật giáo cứu quốc” đánh, giết người, đốt nhà,   còn đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi chỉ biết bồng bế nhau chạy lên thuyền ra khơi để trốn.
    Chứ không có vũ khí, không chống trả lại
    “phật giáo cứu quốc” , nên không có thánh chiến.
    Và tôi cũng khẳng định là dân Thanh Bồ-Đức Lợi  
    không có “cầm sẵn Garant” không có nhân dân tự vệ,   mà chỉ có Phòng Vệ Dân Sự .
    Lúc đó, chỉ được phát gậy để phòng gian. Mà Phòng Vệ Dân Sự cũng chỉ toàn là thiếu niên vì các thanh niên từ 18 tuổi trở lên đều đã lên đường nhập ngũ.

    Về Lực Lượng Nhân Dân Tự Vệ, thì ai cũng biết là sau tết Mậu Thân 1968, chính phủ mới cho thành lập Lực Lượng Nhân Dân Tự Vệ có vũ trang. Nhưng đa số là nữ và những người ngoài hạn tuổi quân dịch.
    Đều được phát súng Carbine M.1 hoặc M. 2.
    Còn súng Garant thì có phát nhưng vì Nhân Dân Tự Vệ đa số là thiếu nữ, nên nhiều người khi bắn không kềm giữ súng được nên lúc bắn thường hay bị giật mạnh, khiến báng súng dộng vào ngực rất đau.
    Một điều khó nữa là súng Garant lúc đó khó tìm được đạn, vì loại súng nầy vốn là của lực lượng Dân Vệ rồi chuyễn sang cho Nghĩa Quân để lại, khi họ đem giao nộp để nhận súng R.15.
    Thêm nữa là súng Garant cồng kềnh, và nặng các thiếu nữ và những người già thuộc Lực Lượng Nhân Dân Tự Vệ không chịu nhận.  


    Tôi dám chắc là nhà vãn Nguyễn Mộng Giác không rành về các loại súng và bắn súng như tôi đâu, dù tôi là phái yếu.

    Tuy nhiên, tôi cảm thông được là nhà văn Nguyễn Mộng Giác, vừa viết vừa run.
    Vừa sợ không bán được sách.
    Bởi mười năm trước đây. Chính ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ nhiệm Bán nguyệt san Văn Nghệ Tiền Phong và tôi cũng  
    từng bị lũ lục lâm hăm dọa,  khi ông chấp nhận đăng những bài viết của tôi trên báo.
    Ông đã hỏi tôi: “Có dám bất chấp mọi thứ hay không ?“
    Và tôi đã trả lời với ông rằng tôi đã sẵn sàng trước khi viết.
    Dù bây giờ ông đã ra đi, nhưng cho đến giờ nầy và mãi mãi tôi vẫn giữ
    bút hiệu Hàn Giang kèm theo tên thật để nhớ về ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng.

     Vậy, từ nay nếu có viết về các biến cố “Tranh Đấu” của các thầy chùa tôi dám mong nhà văn Nguyễn Mộng Giác hãy viết những gì thật trung thực và đầy đủ. Đó là điều mà những người cầm bút phải luôn luôn tâm niệm...













    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 6:04 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  





    Thanh Bồ-Đức Lợi Máu Lửa :


    Trở lại với cuộc thảm sát Thanh Bồ-Đức Lợi... Tôi muốn nhắc đến một người dù đã chết. Đó là tướng Nguyễn Chánh Thi.

    Ấy là, sau khi nhà cửa của đồng bào
    bị   “  Phật giáo cứu quốc” đốt cháy sạch sẽ, Thanh Bồ-Đức Lợi chỉ còn một bãi cháy, với từng đống cột, kèo và từng vật dụng đã trở thành những đống than, tro.

    Thì không biết tại sao Tướng Nguyễn Chánh Thi lại ngồi trên một chiếc xe tăng thiết giáp.
    Chỉ huy một đoàn thiết kỵ, trang bị vũ khí đủ loại ầm ầm tiến về phía Thanh Bồ-Đức Lợi.

    Khi đến trước cổng Thanh Bồ, tướng Thi đã dùng loa phóng thanh kêu gọi như sau:.


    “Yêu cầu tất cả Cần Lao hãy mau mau ra đầu hàng trong vòng bốn tiếng. Nếu sau bốn tiếng đồng hồ mà không ra đầu hàng tôi sẽ cho san bằng tất cả “. 

    Sau bốn tiếng đồng hồ, không thấy động tĩnh. Tướng Thi đã ra lệnh cho đoàn xe tăng thiết giáp tiến sâu vào Thanh Bồ-Đức Lợi. Lúc đó, tướng Thi thấy được toàn cảnh chỉ là một bãi cháy.
    Ông bèn dùng loa phóng thanh hỏi có ai trong khu này không? Thì bỗng có mấy cụ bà xuất hiện. Hỏi ra, các cụ vừa khóc vừa cho biết là con cháu chưa đứa nào dám trở về cả.
    Nên các cụ liều thân về trước xem thử tình hình ra sao, không ngờ tất cả đều cháy sạch sẽ.



    Người ta thấy khuôn mặt tướng Thi lúc ấy có vẻ như đang suy nghĩ điều gì ? Rồi ông buột miệng nói : 

    “Đ. M. Cái thằng Minh Chiếu nó bịp tao mà. Chỉ có mấy bà già. Cần Lao đâu ? “

    Sau đó, tướng Thi đã ra lệnh cho  “lực lượng phật giáo cứu quốc” , phải rút khỏi các khu của đồng bào miền Bắc di cư.

    Qua những sự kiện đã kể ở trên, tướng Thi bây giờ đã chết.   
    Nhưng Hòa thượng Thích Minh Chiếu, Hòa thượng Thích Như Huệ, Hòa thượng Thích Hạnh Đạo, Hòa thượng Thích Minh Tuấn... hiện còn sống, đang có mặt tại Hoa Kỳ và Úc Châu.

    Và ngày 1 tháng 10 năm 2003, đã được đại hội Phật giáo “Suy cử” vào “Hội Đồng Giáo Phẩm Trung Ương Viện Tăng Thống Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất”. Tất nhiên, phải biết rõ hết tất cả mọi căn nguyên.



    Dưới đây là hình ảnh những nhà sư   “  Phật giáo cứu quốc”  Thích... bạo loạn...






    Thích Như Huệ



    HT Thích Hạnh Đạo



    Đại đức Thích Minh Tuấn..



    TT Thích Minh Chiếu Trưởng Ban HDPT tỉnh phát biểu khai mạc














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 7:03 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  





    Cảnh Ngộ Của Đồng Bào Thanh Bồ- Đức Lợi Sau Cuộc Thảm Sát.


    Sau cơn máu lữa,. quay thuyền trở lại, thì đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi đã bàng hoàng trước một bãi than, tro tàn rộng lớn, trãi dài theo ven biển. Những tiếng khóc ngất, kẻ lịm đi trước nắm xương tàn khô của người thân vừa tìm được trong sân nhà cũ !!!

    Nhưng cái khó khăn nhất trước mắt. Là mọi người phải đối diện với cảnh màn Trời chiếu đất! Tất cả đều bị cháy sạch. Không có bộ áo quần thứ hai, không còn một chiếc đũa ãn cơm!

    Trước cảnh Trời sầu đất thảm ấy.
    Các vị đã chứng kiến cuộc thảm sát.
    Trước hết là các vị Linh Mục của các giáo xứ như: Linh Mục Nguyễn Quang Xuyên, Quản nhiệm Nhà thờ Chính Tòa, Linh Mục Nguyễn Văn Phương, Linh Mục Hoàng Hồ, Linh Mục Đinh Văn Lợi, Linh Mục Lê Như Hảo, Linh Mục Lê Như Hào...


    Kế đến là các tôn giáo như : Mục Sư Minh (xin lỗi tôi quên họ). Mục Sư Dương Thạnh, và các tín hữu Hội Thánh Tin Lành Đà Nẵng.
    Mục Sư Dương Thạnh hiện nay là Chủ tịch Tổng Liên Hội Tin Lành Viêt Nam.
    Quản nhiệm ngôi nhà thờ Tiên khởi của Hội Thánh Tin Lành Viêt Nam tại số 164, đường Ông Ích Khiêm, Đà Nẵng.

    Giáo Sĩ Trần Văn Quế, Chánh Phối Sư Cao Đài Miền Trung, Giáo sĩ Trần Thanh Thuyền, Phụ tá Chánh phối sư,
    Đặc trách ngoại giao Cao Đài Miền Trung và Hội Thánh Cao Đài thuộc “ Trung Hưng Bửu Tòa Cơ Quan Truyền Giáo Cao Đài Miền Trung ” ở số 35, đường Nguyễn Hoàng, Đà Nẵng.

    Tôi xin nói thêm là Cao Đài Miền Trung không trực thuộc Cao Đài Tây Ninh.



    Và các vị nhân sĩ tại Đà Nẵng đã kêu gọi đồng bào đóng góp giúp đỡ như : Bác sĩ Trần Đình Nam, Bác sĩ Thái Cang, Bác sĩ Huỳnh Tấn Đối, Bác sĩ Lê Nguyên Các, Giáo sư Trịnh Thể, Giáo sư Nguyễn Văn Xuân, Luật Sư Vũ Đăng Dung, Luật Sư Đặng Vũ Niết, Luật Sư Trương Thị Thúy và các Đoàn thể chính trị tại Đà Nẵng ..


    Sau khi được sự giúp đỡ. Đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi đã tự dựng lên những chiếc lều bằng vải bạt, hoặc bằng lá.
    Rồi họ phải làm lại từ đầu như mười năm trước. Khi phải đứt ruột để rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn nơi cố lý của miền Bắc thân yêu, để vào miền Nam
    chạy trốn cộng sản. 


    Về phía chính quyền. Cũng có một số người muốn giúp đỡ, nhưng họ nói họ rất sợ Tướng Nguyễn Chánh Thi.
    Bởi lúc ấy, sau khi Tướng Tôn Thất Xứng vì sợ Phật giáo nên đã vào Sài Gòn tránh mặt.





    Tướng Nguyễn Chánh Thi


    Vì vậy, Tướng Nguyễn Chánh Thi, Tư lệnh Tiền Phương đã xử lý Thường vụ Tư lệnh Quân Đoàn 1, kiêm Tư lệnh Quân khu 1, kiêm xử lý Đại Biểu Chính Phủ tại Vùng 1 Chiến Thuật.

    Mà ác hại thay, Tướng Thi lại có vai trò quan trọng
    trong cuộc thảm sát Thanh Bồ-Đức Lợi. Vì thế, như đã nói là các viên chức chính quyền tại Đà Nẵng, rất sợ Tướng Thi và thầy chùa.
    Mà trước mắt là cái chết thảm khốc của ông Trần Sô và hai em bé và vị quân nhân Không quân đã làm mọi người khiếp đảm, nên không có ai dám ra mặt giúp đỡ đồng bào.

    Ngay khi Phật giáo tưới xăng và đốt nhà của đồng bào Thanh Bồ-Đức Lợi mà sở cứu hỏa cũng đành ngồi nhìn ngọn lữa đốt sống đồng bào, trong đó có những cụ già, em bé, những phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh, cùng lúc với nhà cửa và tài sản do mồ hôi nước mắt của họ đã bao năm gầy dựng bởi “Ăn dè hà tiện”.

    Và cũng chính vì những điều đã nói ở trên.
    Bởi, những kẻ cầm đầu của cuộc thảm sát này, không hề bị xét xử theo luật pháp nghiêm minh.
    Nên nó đã di hại cho đến các cuộc Bạo loạn miền Trung: Mùa hè 1966- Cuộc thảm sát Mậu Thân 1968- và 30  tháng 4 năm 1975:
     
    Ngày Nước Việt Nam Cộng Hòa rơi vào tay cộng sản. Và không biết nó sẽ còn di họa cho đến bao giờ--? !!!














    avatar
    hoalucbinh
    Pre-Moderator
    Pre-Moderator

    Tổng số bài gửi : 2986
    Join date : 15/06/2012

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by hoalucbinh on Sat Jul 22, 2017 7:50 pm


     Mời tất cả Huynh Đệ Tỷ Muội ngược dòng thời gian,
    trở về với những ngày xa xưa ...


    để xem hành vi của những kẻ giết người HẠI Dân Tộc....  


    Thay Cho Lời Kết.



    Như cả nước Việt Nam đều biết. Mấy chục năm qua Phật giáo đã từng đẻ ra rất nhiều những tổ chức ngoại vi.
    Từ danh xưng  “Gia đình Phật tử” do Bác sĩ Lê Đình Thám, một đảng viên cộng sản kỳ cựu thành lập.
    Thực ra, cũng là một cách “Đoàn ngũ hóa nhân dân”.





    Cho đến những tổ chức sau này. Nhưng có những tổ chức đã gây ra máu lữa nhiều nhất mà ai cũng biết, nó được dán lên những nhãn hiệu khác nhau như sau :

    *- Lực lượng Phật giáo cứu quốc, Lực lượng Thanh niên Phật tử cứu quốc: Cuộc thảm sát Thanh Bồ-Đức Lợi : 24 tháng 8 năm 1964.

    *- Phật Giáo Xã Hội Đảng, Quân đoàn Vạn Hạnh , Lực lượng Tranh thủ Cách mạng, Đoàn Thanh niên Phật tử Quyết tử: Cuộc bạo loạn miền Trung: Mùa hè 1966. Và Cuộc thảm sát Tết Mậu Thân: 1968.

    *- Lực lượng Phật giáo Hòa hợp, Hòa giải : 30 tháng 5 năm 1975, Đưa xe ra tận núi rừng để rước bộ đội cộng sản Bắc Việt
    vào các thành phố, trên khắp lãnh thổ của Việt Nam Cộng Hòa.

    Nhưng lịch sữ đã chứng minh. Trên mặt địa cầu này. Tất cả những cuộc chiến chinh, đều có căn nguyên, có mục đích.


    Riêng những cuộc “Đấu tranh” của Phật giáo tại Việt Nam với những lý do mà họ đã nêu ra đều không phải là thật.

    Theo tôi, với khối óc và cặp mắt bình thường. Tôi khẳng định rằng: Sỡ dĩ bao nhiêu năm qua, Phật giáo cứ liên tục gây ra không biết bao nhiêu máu lữa. Không biết bao nhiêu người đã chết thảm dưới bàn tay của những tên Tăng Phỉ và lũ Hạ Bộ. Ấy chính bởi cái cuồng vọng là muốn tái lập triều Lý. Phật giáo luôn luôn mơ màng về một triều đại Phật giáo là quốc giáo, và chỉ còn có Phật giáo.

    Chính vì vậy, để đạt được cái cuồng vọng ấy. Phật giáo đã chủ trương phải tiêu trừ, tận diệt hết tất cả các tôn giáo khác.
    Đồng thời, cũng phải tận diệt hết tất cả các đảng phái chính trị .
    Để cuối cùng, chỉ còn duy nhất Phật giáo là tôn giáo và cũng là Phật đảng. Tất cả phải thần phục Phật giáo.



    Tôi nghĩ rằng, trong tương lai, dù không còn cộng sản. Dù bất cứ một đảng phái nào, một vị nào dù tài cao đức trọng có đứng ra lãnh đạo đất nước. Thì Phật giáo cũng cứ ca những bài : Độc tài, Gia Đình trị, Pháp nạn... Rồi cũng lại, Tranh đấu, Biểu tình, Xúi dục người khờ dại tự thiêu, nếu không có ai chịu tự thiêu, thì bức tử, rồi đem ra đốt, có khi đem xác chết ra để đốt, rồi hô hoán là họ “tự thiêu”.   Tôi sẽ chứng minh những điều đã nói, bằng những tài liệu và hình ảnh làm giặc của thầy chùa thật chính xác trong thời gian tới.

    Nghĩa là, ngày nào chưa thành lập được một Việt Nam Phật Quốc. Thì ngày đó, Phật giáo còn “tranh đấu”..

    Nhưng ở đời “Mưu sự tại nhân, Thành sự tại Thiên“. Theo tôi, Phật giáo nên theo lời Đức Phật đã dạy mà hãy “Tự đốt đuốc tìm đường mà đi”.

    Bởi Phật giáo qua bao nhiêu năm vẫn còn ngủ mê trong đêm dài tăm tối.


    Tuy nhiên, nếu vẫn cứ ôm hoài cái cuồng vọng tái lập Lý triều.
    Thì hãy cứ mơ, cứ tưởng, cứ phiêu lưu mãi trên con đường đầy chông gai và đầy bất trắc.
    Nhưng cũng phải nên nhớ kỹ rằng :


    “Bá thiên vạn kiếp nan tao ngộ”.  



    Hàn Giang Trần Lệ Tuyền
















    Sponsored content

    default Re: Cuộc Thảm Sát Thanh Bồ-Đức Lợi - Đà Nẵng

    Bài gửi by Sponsored content


      Hôm nay: Thu Aug 17, 2017 10:53 am